
Tôi và Trung yêu nhau được hơn 2 năm, cả hai đều có công việc ổn định tại Hà Nội. Khi tính đến chuyện kết hôn, bố mẹ hai bên đều ủng hộ việc “an cư lạc nghiệp” nên giục chúng tôi mua nhà trước khi cưới.
Bố mẹ tôi thương con gái đi làm vất vả, lại sợ tôi về nhà chồng bị lép vế, nên đã quyết định bán một mảnh đất ở quê, gom góp thêm tiền tiết kiệm để cho tôi 1,7 tỷ đồng. Trong khi đó, gia đình Trung ở quê cũng thuộc diện khá giả, nhưng ông bà tuyên bố chỉ có thể hỗ trợ 700 triệu. Tổng cộng chúng tôi có 2,4 tỷ, cộng thêm chút vốn riêng của hai đứa là đủ mua một căn chung cư tầm trung khá đẹp.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến ngày đi đặt cọc và làm thủ tục giấy tờ.
Hôm ấy, ngồi trước mặt nhân viên môi giới, khi được hỏi về việc ai sẽ đứng tên trên sổ hồng, tôi chưa kịp mở lời thì Trung đã nhanh nhảu đáp: – “Để anh đứng tên. Một mình anh là được rồi.”
Tôi sững sờ quay sang nhìn anh. Tôi cứ ngỡ đương nhiên là đồng sở hữu, vì tiền là của chung, thậm chí phần của tôi còn nhiều gấp đôi phần của anh. – “Sao lại một mình anh? Tiền là của cả hai nhà góp vào mà? Em tưởng phải là tên cả hai vợ chồng chứ?” – Tôi thắc mắc.
Trung nhíu mày, kéo tôi ra một góc, hạ giọng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng: – “Em này, em chưa biết phong tục ở quê anh à? Ở quê anh, đàn ông là trụ cột, là người đứng mũi chịu sào. Chuyện đất cát nhà cửa bao đời nay chỉ có đàn ông đứng tên thôi. Đàn bà con gái đứng tên nhà là điềm gở, là lấn lướt chồng, gia đình sẽ không êm ấm đâu.”
Tôi bật cười vì lý do nực cười ấy: – “Anh đùa à? Bây giờ là thế kỷ 21 rồi, nam nữ bình đẳng. Luật pháp còn bảo vệ tài sản chung, sao anh lại lôi cái phong tục cổ hủ ấy ra nói? Hơn nữa, nói thẳng ra thì tiền nhà em bỏ ra chiếm đến 70% đấy.”
Thấy tôi gay gắt, Trung đổi giọng dỗ dành: – “Anh biết, anh ghi nhận công lao của bố mẹ em. Nhưng đây là thể diện của anh với dòng họ. Em yêu anh thì phải tin tưởng anh chứ? Cái tên trên giấy tờ quan trọng gì đâu, quan trọng là mình sống với nhau thế nào. Em đừng tính toán chi li quá, mẹ anh lại đánh giá là con gái thực dụng.”
Tôi không đồng ý, cuộc tranh luận đi vào ngõ cụt. Tôi quyết định gọi điện thoại cho mẹ Trung, hy vọng bà là người hiểu chuyện sẽ khuyên bảo con trai.
Nào ngờ, mẹ Trung nghe xong liền ráo hoảnh: – “Thằng Trung nó nói đúng đấy con ạ. Thuyền theo lái, gái theo chồng. Con đã xác định về làm dâu nhà bác thì phải theo nếp nhà bác. Cái nhà đứng tên chồng con thì sau này cũng là của con, đi đâu mà thiệt. Con cứ khăng khăng đòi đứng tên chung làm gì? Hay con sợ thằng Trung nó lấy mất tiền của con? Chưa cưới mà đã phòng thủ nhau thế thì sống sao bền?”
Câu nói của mẹ Trung như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Hóa ra, cả gia đình họ đều chung một giuộc. Họ muốn dùng cái gọi là “phong tục”, “nếp nhà” để hợp thức hóa việc chiếm đoạt tài sản và tước đi quyền lợi chính đáng của tôi. Họ mặc định 1,7 tỷ của bố mẹ tôi là “của hồi môn” đương nhiên phải thuộc về nhà chồng.
Tôi im lặng, không tranh cãi thêm. Tôi bảo Trung: “Để em suy nghĩ thêm đã nhé, chuyện lớn không quyết vội được.”
Trung hí hửng tưởng tôi đã xuôi xuôi, còn nhắn tin bồi thêm: “Em suy nghĩ cho kỹ, ngoan thì cái gì anh cũng chiều. Đừng để chuyện tiền nong làm sứt mẻ tình cảm.”
“Ngoan”? Từ bao giờ tôi phải “ngoan” để được hưởng quyền lợi trên chính số tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ mình?
Một tháng sau.
Trong suốt một tháng đó, tôi vẫn vui vẻ, vẫn đi ăn đi chơi với Trung như bình thường, chỉ lảng tránh mỗi khi anh nhắc chuyện đi đăng ký kết hôn và mua nhà. Tôi âm thầm rút hết số tiền 1,7 tỷ trong tài khoản chung (chúng tôi lập để gom tiền mua nhà, nhưng may mắn là tôi đứng tên chủ tài khoản). Tôi vay mượn thêm bạn bè và tự mình đi tìm mua một căn hộ khác, nhỏ hơn một chút nhưng đứng tên chính chủ là tôi – một mình tôi.
Ngày tân gia (tôi nói dối là tân gia nhà một người bạn), tôi mời Trung và bố mẹ anh lên thành phố chơi. Tôi dẫn họ đến căn hộ mới tinh, nội thất hiện đại, view nhìn ra hồ thoáng mát.
Bố mẹ Trung đi lại ngắm nghía, tấm tắc khen: – “Chà, căn này đẹp đấy, rộng rãi sáng sủa. Nhưng mà hình như hơi nhỏ hơn căn hôm nọ các con định mua nhỉ? Mà thôi, thế này là tốt rồi. Thế giấy tờ xong xuôi cả chưa Trung?”
Trung ngơ ngác nhìn tôi. Anh ta đâu có biết gì về căn nhà này.
Lúc này, tôi mới mỉm cười, rút trong túi xách ra hai thứ: một cuốn sổ hồng còn thơm mùi giấy mới và một chiếc phong bì dày cộp.
– “Thưa hai bác, thưa anh. Hôm nay con mời mọi người đến đây là để thông báo một tin vui. Con đã mua xong nhà rồi ạ.”
Tôi đặt cuốn sổ hồng lên bàn. Ở mục “Chủ sở hữu”, dòng chữ in hoa tên tôi rõ mồn một: NGUYỄN THỊ MAI.
Mẹ Trung cầm lên xem, mặt biến sắc: – “Thế này là thế nào? Sao lại chỉ có tên con? Thằng Trung đâu?”
Tôi bình thản đáp: – “Dạ, vì theo phong tục nhà anh, đàn ông đứng tên nhà mới là tốt. Nhưng ở nhà con, bố mẹ con dạy là: ‘Tiền của ai người nấy giữ, nhà của ai người nấy đứng tên’. Căn nhà này con mua hoàn toàn bằng 1,7 tỷ của bố mẹ con và tiền riêng của con. Không liên quan một đồng nào đến anh Trung cả.”
Nói rồi, tôi đẩy chiếc phong bì về phía Trung: – “Còn đây là 700 triệu tiền góp của gia đình mình. Con xin gửi lại đầy đủ, không thiếu một xu. Con cảm ơn hai bác và anh đã cho con một bài học nhớ đời trước khi cưới. Nhờ có quan điểm ‘phong tục’ của gia đình mình mà con mới tỉnh ngộ, quyết định tự mua nhà cho riêng mình để sau này đỡ phải… điềm gở.”
Không khí trong phòng chùng xuống, nặng nề đến nghẹt thở. Trung lắp bắp: – “Em… em làm cái trò gì thế? Em định hủy hôn à?”
– “Đúng vậy,” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng đanh thép. – “Em không thể lấy một người chồng vừa gia trưởng, vừa tính toán, lại còn định dùng ‘phong tục’ để thao túng vợ. Căn nhà này là sự tự trọng của em. Chúng ta dừng lại ở đây thôi.”
Tôi đứng dậy mở cửa: – “Mời hai bác và anh về cho. Nhà này giờ là nhà riêng của con, con muốn nghỉ ngơi.”
Bố mẹ Trung tím mặt, giận run người nhưng không cãi được nửa lời vì lý lẽ của tôi quá rõ ràng. Trung thì đứng như trời trồng, nhìn xấp tiền 700 triệu bị trả lại mà tiếc nuối ngẩn ngơ. Anh ta vừa mất một cô vợ có điều kiện, vừa mất cơ hội được ở nhà đẹp miễn phí, lại còn mang tiếng xấu để đời.
Cánh cửa khép lại. Tôi ngồi xuống ghế sofa trong căn nhà của chính mình, hít một hơi thật sâu. Mùi sơn mới thật dễ chịu. Không có đám cưới nào cả, nhưng tôi thấy hạnh phúc và bình yên hơn bao giờ hết. 1,7 tỷ kia không chỉ mua được một ngôi nhà, mà còn mua được tự do cho cả cuộc đời tôi.