
Tiếng thìa bạc khuấy nhẹ vào thành tách sứ vang lên lanh canh, lọt thỏm giữa không gian sang trọng và yên tĩnh của quán cà phê trên tầng 65. Linh ngồi đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt bình thản nhìn qua cửa kính sát đất, ngắm nhìn thành phố đang chìm dần vào hoàng hôn. Đối diện cô là chiếc ghế trống, nhưng cô biết, nó sẽ sớm có chủ.
Hôm nay là ngày hẹn. Không phải hẹn chồng, mà là hẹn “người yêu của chồng”. Cánh cửa kính bật mở, mang theo một luồng gió sực nức mùi nước hoa Chanel nồng nặc. Một cô gái trẻ bước vào. Cô ta đẹp, cái đẹp rực rỡ và phô trương của tuổi đôi mươi được đắp lên bởi những món hàng hiệu đắt tiền. Đó là Tuyết – cô bồ nhí mà Tuấn, chồng Linh, đã cung phụng suốt nửa năm qua.
Tuyết bước đến, không thèm chào hỏi, kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện Linh. Cô ta đặt chiếc túi hàng hiệu màu cam chói lọi lên bàn một cách đầy thách thức, hất hàm nhìn Linh: “Chị đến sớm nhỉ? Chắc ở nhà rảnh rỗi quá không có việc gì làm à?” – Tuyết mở lời, giọng nói lảnh lót nhưng đầy vẻ mỉa mai. Linh mỉm cười nhạt, nhấp một ngụm trà hoa cúc: – “Tôi luôn đúng giờ. Đó là phép lịch sự tối thiểu, cô Tuyết ạ.”
Tuyết nhếch mép, vắt chéo chân, để lộ đôi giày cao gót đế đỏ kiêu hãnh. Cô ta nhìn Linh từ đầu đến chân, ánh mắt soi mói dừng lại ở bộ váy công sở kín đáo và gương mặt chỉ trang điểm nhẹ của Linh. Trong mắt Tuyết, Linh là hình mẫu của một bà vợ “hết date”: tẻ nhạt, cũ kỹ và an phận.
– “Thôi, chúng ta vào thẳng vấn đề đi,” Tuyết khoanh tay, chồm người về phía trước, chiếm thế thượng phong. “Anh Tuấn bảo chị lì lợm lắm, nói mãi mà chị không chịu ký đơn. Chị cố chấp giữ cái xác không hồn ấy làm gì? Chị nhìn lại mình xem, chị có gì để so với tôi?”
Linh vẫn giữ thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không giận, cũng không run rẩy như Tuyết tưởng tượng. Sự im lặng của Linh khiến Tuyết bắt đầu cảm thấy khó chịu. Ả ta muốn thấy Linh gào thét, muốn thấy Linh khóc lóc van xin hoặc đánh ghen ầm ĩ. Chỉ có thế, Tuyết mới cảm thấy mình chiến thắng.
– “Cô nghĩ tôi cần so sánh với cô sao?” – Linh hỏi lại, giọng nhẹ bẫng.
Câu nói đó như châm ngòi nổ. Tuyết đỏ mặt tía tai. Cô ta đập tay xuống bàn, giọng rít lên nhưng cố giữ âm lượng để không bị bảo vệ đuổi khéo: – “Chị đừng có tỏ vẻ thanh cao! Chị thua rồi! Anh Tuấn chán ngấy cái vẻ mặt đưa đám của chị. Anh ấy nói ở bên chị ngột ngạt như ở tù. Còn bên tôi, anh ấy tìm lại được thanh xuân, được là đàn ông đích thực!”
Tuyết lôi điện thoại ra, lướt một loạt ảnh tình tứ, những chuyến du lịch xa xỉ, những bữa tiệc tùng mà Tuấn đã giấu Linh để đi cùng cô ta. – “Nhìn đi! Tuần trước anh ấy vừa mua cho tôi căn hộ ở khu Riverview. Anh ấy nói chị ki bo kẹt xỉ, tiền làm ra chẳng dám tiêu, còn tôi thì xứng đáng được hưởng thụ.”
Linh liếc nhìn những tấm ảnh. Trong lòng cô không còn cảm giác đau đớn, chỉ thấy một sự thương hại dâng lên. Thương cho Tuấn, kẻ đã vứt bỏ người vợ đồng cam cộng khổ để chạy theo một con búp bê đào mỏ. Và thương cho cả cô gái trẻ trước mặt, kẻ đang ảo tưởng về một ngai vàng xây trên cát.
Thấy Linh vẫn im lặng, Tuyết càng được đà lấn tới. Cô ta quyết định tung ra đòn chốt hạ, câu nói mà cô ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng để đánh gục hoàn toàn lòng tự trọng của người vợ “già cỗi” này.
Tuyết hất mặt lên trời, cười khẩy, gằn từng chữ đầy nanh nọc: “Anh ấy hứa sẽ bỏ con vợ sề là chị để cưới em. Chị biết điều thì buông tha sớm đi, đừng để đến lúc anh ấy đuổi cổ ra đường thì nhục mặt lắm!”
Không gian như ngưng đọng lại. Những vị khách bàn bên cạnh bắt đầu liếc nhìn tò mò. Linh đặt tách trà xuống đĩa. Tiếng keng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Tuyết. Ánh mắt cô không còn vẻ thờ ơ nữa, mà sắc lạnh như dao cau, chứa đựng một sự thấu suốt khiến Tuyết bất giác rùng mình.
Linh từ từ đứng dậy, chỉnh lại tà áo. Cô cầm lấy túi xách, bước chậm rãi vòng qua bàn, tiến lại gần chỗ Tuyết ngồi. Tuyết hơi ngả người ra sau, phòng thủ: – “Chị… chị định làm gì? Định đánh người à? Ở đây có camera đấy!” Linh bật cười khẽ. Một nụ cười khiến Tuyết sởn gai ốc. Linh cúi người xuống, ghé sát vào tai Tuyết, mùi nước hoa oải hương dịu nhẹ của cô lấn át cả mùi nồng nặc trên người cô bồ nhí.
Linh thì thầm, giọng nói êm ái nhưng rõ ràng từng từ một: “Em ngây thơ quá. Lý do chị chưa ký đơn không phải vì chị tiếc chồng, mà là vì chị đang đợi toà xác nhận phân chia tài sản xong xuôi. Anh ta vừa phá sản sáng nay. Khoản nợ cờ bạc và đầu tư ảo lên đến 50 tỷ, xã hội đen đang lùng sục khắp nơi đấy.”
Dừng lại một nhịp để Tuyết “ngấm”, Linh bồi thêm một câu chí mạng: “Căn hộ Riverview em khoe? Anh ta thế chấp ngân hàng để lấy tiền trả lãi nóng rồi. Chị vừa ký đơn ly hôn xong, giờ anh ta và đống nợ ấy… là của em tất.”. Nói xong, Linh đứng thẳng người dậy, vỗ nhẹ vào vai Tuyết như một người chị cả an ủi đứa em dại dột, rồi thong thả bước đi.
Mặt Tuyết từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch không còn giọt máu. Đôi mắt mở to trừng trừng, đồng tử giãn ra vì kinh hoàng. Cô ta ngồi chết lặng mất vài giây, não bộ hoạt động hết công suất để xử lý thông tin: Phá sản? Nợ 50 tỷ? Thế chấp nhà?
Hình ảnh những món quà xa xỉ, những lời hứa hẹn về đám cưới hoành tráng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là viễn cảnh những gã giang hồ xăm trổ đến đòi nợ, là cảnh tay trắng, là nợ nần chồng chất nếu cô ta dính líu đến Tuấn trên danh nghĩa vợ chồng.
Điện thoại của Tuyết bỗng rung lên bần bật trên mặt bàn. Màn hình hiện lên cái tên “Chồng Yêu” kèm theo bức ảnh Tuấn đang cười toe toét. Tuyết giật bắn người như chạm phải than nóng. Cô ta nhìn chiếc điện thoại như nhìn thấy một quả bom nổ chậm: “Không… không thể nào…” – Tuyết lẩm bẩm, tay run rẩy vơ vội chiếc túi Hermes.
Cô ta đứng phắt dậy, va cả vào cạnh bàn làm ly nước lọc đổ lênh láng. Mặc kệ ánh mắt kỳ quặc của mọi người xung quanh, Tuyết lao ra cửa như một kẻ điên. Cô ta chạy thục mạng, giày cao gót nện xuống sàn lộp cộp, suýt nữa thì trẹo chân ở bậc tam cấp. Cô ta phải chạy, chạy trốn khỏi Tuấn, chạy trốn khỏi “đống nợ” mà cô ta vừa giành giật được một cách ngu ngốc. Cô ta chặn số, xoá tin nhắn ngay khi vừa bước vào thang máy, mồ hôi vã ra như tắm dù điều hoà đang chạy 18 độ.
Linh đứng ở sảnh chờ taxi, nhìn thấy bóng dáng Tuyết hớt hải chạy vụt qua, leo lên một chiếc taxi rồi đóng sầm cửa lại, cô khẽ lắc đầu. Thực ra, Tuấn đúng là phá sản, nhưng con số nợ nần thì Linh có “nói quá” lên một chút cho thêm phần kịch tính. Nhưng điều quan trọng nhất là: Linh đã tự giải thoát cho mình.
Chiếc taxi dừng lại trước mặt. Linh bước lên xe, lòng nhẹ bẫng. Cô lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cuối cùng cho Tuấn: “Đơn đã ký, đồ đạc em đã dọn. Chúc anh hạnh phúc với tình yêu đích thực của đời mình. Cô ấy vừa chạy đi tìm anh đấy.” Linh tắt máy, ngả lưng vào ghế, mỉm cười nhìn dòng người tấp nập. Cơn bão đã qua, và bầu trời sau cơn mưa bao giờ cũng sáng trong đến lạ kỳ.