
Chiều 28 Tết, không khí trong căn nhà phố ba tầng vốn đã căng thẳng vì chuyện sắm sửa, nay lại càng thêm ngột ngạt khi thông tin Mai nhận mức thưởng Tết “khủng” 500 triệu đồng được lan truyền. Mai là trưởng phòng kinh doanh của một tập đoàn xuất nhập khẩu, cả năm qua cô gần như “bán mình” cho công việc, những chuyến công tác dày đặc và những đêm thức trắng bên bản kế hoạch chỉ để đổi lấy thành quả này.
Vừa bước chân vào cửa, chưa kịp cất túi xách, Mai đã nghe tiếng mẹ chồng – bà luyến – đang thì thầm với chồng cô, Thành, trong bếp. Tiếng bà nhỏ nhưng sắc lẹm: “Thành à, mẹ nghe nói cái Mai được thưởng những nửa tỷ bạc. Con liệu mà lấy hết đưa cho mẹ ngay. Để mẹ mua lấy 3 cây vàng, ra Tết cái Linh cưới thì còn có cái mà làm của hồi môn cho nó nở mày nở mặt với nhà chồng. Con không cầm là nó lại tuồn hết về nhà đẻ nó cho mà xem. Đàn bà con gái, tiền bạc cứ phải để mẹ chồng giữ cho nó chắc!”
Mai đứng lặng sau cánh cửa gỗ, tim đập nhanh vì phẫn nộ. Thành – chồng cô, vẫn giữ thái độ im lặng bạc nhược như mọi khi. Anh không đồng tình nhưng cũng chẳng dám cãi lời mẹ.
Không còn muốn đóng vai người con dâu cam chịu, Mai đẩy cửa bước vào, ném chiếc túi xách lên bàn trà, tiếng động khô khốc khiến hai người trong bếp giật nảy mình. Bà Luyến lấy lại vẻ uy quyền, nhìn Mai bằng ánh mắt dò xét:
“Con về rồi đấy à? Mẹ đang bàn với nhà con chuyện tiền thưởng của con. Ý mẹ là…”. Mai không để bà nói hết câu. Cô nở một nụ cười khểnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mẹ chồng:
“Con nghe thấy hết rồi mẹ ạ. Nhưng con xin lỗi, ý mẹ là ý mẹ, còn tiền là tiền của con. Để có được 500 triệu đó, con đã phải cày cuốc cả năm trời, mỗi ngày chỉ ngủ đúng 4 tiếng đồng hồ, sụt mất 5 ký thịt. Sao con lại phải đưa hết cho mẹ để mẹ mua vàng làm hồi môn cho con gái mẹ đi lấy chồng?”
Bà Luyến tím mặt, đập tay xuống bàn: “Chị nói cái gì? Chị làm dâu nhà này thì tiền của chị cũng là tiền của nhà này! Em nó lấy chồng, chị là chị dâu phải có trách nhiệm chứ!”
Mai bật cười, giọng đanh thép: “Trách nhiệm của con là lo cho chồng con con một cuộc sống đủ đầy, chứ không phải đi ‘bao’ cả chuyện cưới xin cho em chồng. Mẹ muốn em Linh đẹp mặt với nhà chồng thì mẹ tự đi mà lo, mẹ còn khoản lương hưu và sổ tiết kiệm mà? Tiền của con, con tự quyết định mua đất hay đầu tư, không ai có quyền cấm cản hay chiếm đoạt được.”
Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, bà Luyến chỉ tay vào mặt Mai, giọng run bần bật vì chưa bao giờ bị con dâu “bật” lại đau như thế: “Chị… chị giỏi thật rồi! Cái nhà này không có loại con dâu mất dạy, ích kỷ như chị. Chị cút ngay ra khỏi nhà tôi! Thành, mày đứng đó làm gì? Đuổi nó đi cho mẹ!”
Thành bối rối: “Mẹ ơi, thôi mà mẹ… Em nghe mẹ đi đừng để mẹ giận”.
Mai khoanh tay trước ngực, thái độ bình thản đến đáng sợ. Cô nhìn quanh căn nhà rồi nhìn thẳng vào bà Luyến:
“Mẹ bảo con cút đi đâu? Mẹ nên nhớ lại cho kỹ, căn nhà này đứng tên vợ chồng con. Vốn liếng mua nhà phần lớn là tiền bố mẹ đẻ con cho và tiền con tích cóp bấy lâu nay. Mẹ có quyền gì mà đuổi chủ nhà đi?”.
Bà Luyến sững sờ. Sự thật này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của bà. Bấy lâu nay bà luôn tự cho mình là “nội tướng”, là người có quyền sinh quyền sát trong căn nhà này, đến mức quên mất rằng mình chỉ đang ở nhờ nhà của con cái. Sự thật trần trụi được Mai phơi bày khiến bà cảm thấy nhục nhã và uất ức tột độ.
Bà định há miệng cãi lại, nhưng lồng ngực bỗng thắt lại. Bà đưa tay ôm lấy tim, hơi thở dồn dập, gương mặt từ tím tái chuyển sang nhợt nhạt. Bà lảo đảo rồi ngã sụp xuống ghế sofa.
“Mẹ! Mẹ sao vậy?” Thành hốt hoảng lao tới.
Căn nhà náo loạn. Tiếng còi xe cấp cứu xé tan không khí tĩnh lặng của con phố ngày cuối năm. Bà Luyến được đưa vào viện trong tình trạng đau tim cấp tính do xúc động mạnh.
Đứng ngoài hành lang bệnh viện, Thành nhìn vợ bằng ánh mắt đầy trách cứ: “Em có cần phải nói nặng lời như thế không? Mẹ dù sao cũng lớn tuổi rồi.”
Mai nhìn chồng, ánh mắt không chút dao động: “Em không nói sai sự thật. Sự nuông chiều và nhu nhược của anh đã khiến mẹ lầm tưởng về quyền lực của bà. Em có thể biếu mẹ tiền tiêu Tết, có thể mua quà cho Linh, nhưng em không cho phép ai xâm phạm vào thành quả lao động và danh dự của mình theo cái cách áp đặt đó. Nếu hôm nay em không nói rõ, cả đời này chúng ta sẽ sống trong sự kìm kẹp này.”
Thành im lặng. Anh biết Mai đúng, nhưng cái giá của sự thật quá chát chúa.
Ngày 30 Tết, bà Luyến tỉnh lại trên giường bệnh, bác sĩ bảo bà đã qua cơn nguy kịch nhưng cần tránh xúc động mạnh. Nhìn thấy Mai đang lẳng lặng gọt trái cây bên cạnh, bà không còn la hét hay đuổi bới nữa. Ánh mắt bà phảng phất sự sợ hãi và cả một chút nể sợ.
Mai đặt miếng táo lên đĩa, nhẹ nhàng nói: “Tiền viện phí và thuốc thang tốt nhất con đã lo hết rồi. Mẹ cứ yên tâm tĩnh dưỡng. Sau Tết, con sẽ trích một khoản mừng cưới cho Linh, nhưng đó là quà của anh chị, không phải là ‘nghĩa vụ’ bắt buộc.”
Bà Luyến quay mặt vào tường, không đáp. Mùa Tết năm nay thật đặc biệt. Không có tiếng pháo hoa rộn ràng, chỉ có tiếng máy đo nhịp tim tạch tạch. Nhưng Mai biết, từ nay về sau, vị thế của cô trong căn nhà này đã thay đổi. Sự bao dung phải đi kèm với nguyên tắc, và tình yêu thương không đồng nghĩa với việc để người khác dẫm đạp lên thành quả của chính mình.
Hóa ra, đôi khi một cơn đau tim lại là liều thuốc tỉnh táo nhất để người ta nhận ra đâu là giới hạn của sự chịu đựng và đâu là giá trị của sự tự do.