
Đồng hồ điểm 2 giờ sáng. Không gian trong căn biệt thự yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng dế kêu râm ran ngoài vườn. Tôi là Mai, con dâu trưởng trong nhà. Đêm nay tôi trằn trọc không ngủ được vì thai nghén hành, cổ họng khô khốc nên định xuống bếp tìm chút nước ấm. Khi đi ngang qua phòng bố mẹ chồng ở tầng 2, tôi giật mình thấy cửa phòng ông bà mở hé, bên trong trống trơn. Mẹ chồng tôi vẫn ngủ say, tiếng thở đều đều, nhưng bố chồng – ông Hưng – thì không thấy đâu.
Tôi chột dạ. Bố chồng tôi năm nay đã ngoài 60, nổi tiếng đạo mạo, nghiêm nghị. Nhưng dạo gần đây, ông có nhiều biểu hiện lạ lắm. Ông hay thẫn thờ, điện thoại luôn cài mật khẩu, và thỉnh thoảng tôi thấy ông lén ra ban công nghe điện thoại lúc nửa đêm với vẻ mặt lấm lét. Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, tôi rón rén bước xuống cầu thang. Cả căn nhà tối om, chỉ có ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khe cửa phòng của Huệ – cô giúp việc mới tới làm được hơn 1 tháng ở dưới tầng trệt.
Huệ mới 22 tuổi, trẻ măng, da trắng, dáng người phổng phao và đặc biệt có đôi mắt ướt rất lúng liếng. Từ ngày Huệ về làm, tôi đã thấy không yên tâm vì ánh mắt bố chồng nhìn cô ta rất khác lạ. Có lần, tôi bắt gặp ông Hưng đứng nhìn trộm Huệ phơi đồ sau sân, ánh mắt đăm chiêu kỳ quặc. Tôi nín thở, tiến lại gần phòng Huệ. Tiếng xì xầm to nhỏ vọng ra.
“Ông… ông đừng làm thế, con không thể bỏ được……” – Tiếng Huệ nức nở, nghe như van lơn.
“Cầm lấy đi! Đừng nói nhiều nữa, tôi nói bỏ là phải bỏ. Cầm lấy rồi đi ngay cho khuất mắt tôi!” – Giọng bố chồng tôi gắt gỏng nhưng run rẩy, nghe rất gấp gáp.
Máu nóng dồn lên não tôi. Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa chưa khép kín. Cảnh tượng bên trong khiến tôi chết điếng người, tay chân bủn rủn suýt làm rơi cốc nước. Bố chồng tôi đang đứng sát sạt bên giường Huệ. Cô giúp việc trẻ đang quỳ dưới chân ông, hai tay ôm lấy chân ông khóc lóc. Còn trên tay bố chồng tôi là một cọc tiền mệnh giá 500 ngàn dày cộp, ước chừng cả trăm triệu. Ông dúi mạnh cọc tiền vào ngực áo Huệ, khuôn mặt đỏ gay.
Trong đầu tôi nổ ra một kịch bản tồi tệ nhất: Ngoại tình! Rõ ràng là ông Hưng đã tòm tem với ô sin trẻ mới tới đây làm được hơn 1 tháng. Giờ chắc cô ta có bầu hoặc đòi danh phận nên ông dùng tiền để bịt miệng, ép cô ta phá thai hoặc bỏ đi. Trời ơi, mẹ chồng tôi cả đời hiền lành, cung phụng chồng con, sao ông nỡ đối xử với bà như thế? Không kiềm chế được cơn giận dữ, tôi đẩy mạnh cánh cửa, xông vào
Rầm!
“Bố! Cô Huệ! Hai người đang làm cái trò đồi bại gì vậy?”. Cả hai người trong phòng giật bắn mình. Huệ vội vàng buông chân ông Hưng ra, co rúm người lại vào góc tường, mặt cắt không còn giọt máu. Bố chồng tôi thì sững sờ, tay vẫn còn cầm xấp tiền lơ lửng giữa không trung.
“Mai… con… sao con lại…” Ông Hưng lắp bắp. Tôi nhìn cọc tiền, rồi nhìn Huệ đang run rẩy, cười chua chát: “Bố không ngờ con bắt quả tang đúng không? Bố cho cô ta bao nhiêu đây? Trăm triệu à? Để bịt miệng chuyện gì? Chuyện bố phản bội mẹ, tòm tem với đứa con gái đáng tuổi cháu mình sao?”
Rồi tôi quay sang Huệ, nghiến răng: “Còn cô, tôi tưởng cô ngoan hiền, hóa ra là loại hồ ly tinh. Nhận tiền xong thì biến khỏi nhà tôi ngay, đừng để tôi phải gọi công an hay lôi cổ cô ra giữa đường cho thiên hạ đàm tiếu.”
“Chị ơi… oan cho em quá… không phải như chị nghĩ đâu…” Huệ khóc nấc lên.
“Oan cái gì? Đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, tiền trao cháo múc mà còn kêu oan?” Tôi quát lên, định lao tới lôi Huệ ra ngoài.
“Dừng lại ngay!”
Bố chồng tôi hét lên. Tiếng hét đầy uy lực và đau đớn khiến tôi khựng lại. Ông ném cọc tiền xuống giường, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, vai rung lên bần bật.. “Con giết bố mất Mai ơi… Oan nghiệt… đúng là oan nghiệt.” Tôi ngơ ngác. Thái độ này không giống của một người bị bắt quả tang ngoại tình.
Ông Hưng ngẩng lên, đôi mắt già nua đỏ hoe, ngập nước. Ông chỉ tay vào Huệ: “Nó… nó không phải bồ bịch gì của bố cả. Nó là em con đấy. Nó là… con gái ruột của bố.” Tôi đứng chết trân tại chỗ. “Bố nói cái gì?”
Ông Hưng gục đầu, giọng nghẹn ngào kể lại sự thật trần trụi. Cách đây 23 năm, trong một lần đi công tác vùng cao dài ngày, lúc đó tình cảm vợ chồng đang trục trặc, ông đã lỡ dại qua lại với một người phụ nữ địa phương. Sau đó ông về xuôi, cắt đứt liên lạc để quay về với gia đình, không hề biết người phụ nữ đó đã mang thai.
Người phụ nữ ấy âm thầm sinh con, chịu bao điều tiếng rồi qua đời vì bạo bệnh cách đây vài tháng. Trước khi mất, bà đưa cho Huệ một tấm ảnh cũ và địa chỉ của ông, bảo Huệ đi tìm cha. “Nó tìm đến cổng nhà mình từ tháng trước. Bố nhận ra ngay vì nó quá giống mẹ nó ngày xưa. Bố sợ… bố sợ mẹ con biết chuyện sẽ sốc, gia đình tan nát, nên bố bảo nó giả làm người giúp việc để bố được nhìn thấy nó, bù đắp cho nó chút ít…”
Ông Hưng nhìn Huệ đầy xót xa: “Nhưng ở gần con mà không được nhận, nhìn con phải hầu hạ cả nhà, lòng bố đau như cắt. Hôm nay, bố gom được ít tiền tiết kiệm, bố định đưa cho nó, bảo nó về quê mở cái cửa hàng nhỏ mà sống, đừng làm ô sin nữa. Bố đuổi nó đi… là vì bố thương nó, chứ không phải bố ghét bỏ gì nó…”
Huệ lúc này mới bò lại, nắm lấy tay ông Hưng: “Con không cần tiền. Con chỉ muốn được ở gần bố thôi. Mẹ mất rồi, con chỉ còn mình bố là người thân…”. Tôi lặng người đi. Cơn giận biến mất, thay vào đó là sự bàng hoàng và xót xa. Hóa ra, những ánh mắt lén lút, những cuộc điện thoại đêm khuya là vì ông đang dằn vặt giữa trách nhiệm với đứa con rơi và sự bình yên của gia đình hiện tại.
Tôi nhìn Huệ. Con bé bằng tuổi em gái tôi, lẽ ra phải được ăn học đàng hoàng thì lại phải chịu cảnh mồ côi, giờ nhận cha cũng phải lén lút trong thân phận người ở. Tôi ngồi xuống cạnh bố chồng, khẽ nói: “Bố… chuyện này mẹ mà biết thì mẹ sống sao nổi. Mẹ bị tim, bố biết mà.” Ông Hưng gật đầu tuyệt vọng: “Bố biết chứ. Nên bố mới phải làm thế này. Mai ơi, bố xin con, con giữ kín chuyện này giúp bố. Bố ngàn lần xin con…”
Nhìn người bố chồng cả đời kiêu hãnh giờ đang cúi đầu van xin con dâu, nhìn đứa em chồng “bất đắc dĩ” đang co ro sợ hãi, tôi thở dài, nước mắt tự nhiên trào ra.. “Con sẽ không nói với mẹ.” Tôi quyết định. “Nhưng bố không thể đuổi Huệ đi như thế này được. Càng không thể để em nó làm người giúp việc mãi.”
Tôi quay sang Huệ, lau nước mắt cho cô bé: “Em cầm số tiền này, nghe lời bố về quê hoặc thuê một chỗ trọ đàng hoàng, đi học nghề đi. Chị sẽ nói với mẹ là em xin nghỉ vì việc gia đình. Thi thoảng… chị sẽ lén đưa bố ra ngoài thăm em. Được không?”
Huệ òa khóc, gật đầu lia lịa. Bố chồng nhìn tôi với ánh mắt biết ơn vô hạn. Đêm ấy, tôi trở về phòng nhưng không ngủ được. Bí mật này nặng quá, nhưng có lẽ đó là cách duy nhất để giữ cho mái nhà này được bình yên. Tôi hiểu rằng, đôi khi sự thật không nhất thiết phải được phơi bày tất cả, nếu sự che giấu đó xuất phát từ lòng bao dung và tình thương.