
Cuộc đời đúng là có nhiều điều bất ngờ các chị ạ. Có những chuyện xảy ra nhanh đến mức người trong cuộc như em cũng không biết nên cười hay nên khóc. Người ta bảo “vật đổi sao dời”, nhưng em không ngờ cái “sao” ấy lại dời nhanh đến thế, chỉ sau một đêm mưa gió bão bùng.
Em và Hải yêu nhau được hơn một năm. Chúng em đều là dân tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp, đồng cảm hoàn cảnh nên nhanh chóng dọn về sống thử để tiết kiệm chi phí. Với giới trẻ bây giờ, chuyện này cũng chẳng lạ lẫm gì. Chúng em xác định nghiêm túc, cũng đã về ra mắt hai bên gia đình. Bố mẹ em thì quý Hải lắm, nhưng mẹ Hải – một người phụ nữ buôn bán sắc sảo ở chợ đầu mối – thì có vẻ không ưng em. Bà chê nhà em thuần nông, không môn đăng hộ đối, sợ em “đào mỏ” con trai bà.
Ở với nhau được 2 tháng thì em dính bầu. Lúc cầm que thử thai hai vạch, Hải vui lắm. Anh bế bổng em lên, vạch ra đủ thứ kế hoạch về ngôi nhà và những đứa trẻ. Em cứ ngỡ hạnh phúc đã nằm trong tầm tay. Cuối tuần đó, Hải hào hứng về quê thưa chuyện với mẹ để xin cưới gấp. Em ở lại thành phố, lòng khấp khởi chờ tin vui. Thế nhưng, tối chủ nhật Hải lên, khuôn mặt anh không còn nụ cười rạng rỡ nữa mà thay vào đó là sự u sầu, né tránh ánh mắt em.
Anh ngập ngừng mãi mới thốt lên được một câu khiến tim em vỡ vụn: “Hay mình… kế hoạch đi em? Mẹ bảo mình còn trẻ quá, sự nghiệp chưa đâu vào đâu. Mẹ anh đi xem bói nói tuổi hai đứa kỵ nhau, nếu cưới năm nay thì tán gia bại sản. Mẹ… không chấp nhận đứa bé này.” Em chết lặng. Hóa ra, tình yêu của anh và bản lĩnh của một người đàn ông không thắng nổi sự toan tính và định kiến của mẹ. Em nhìn thẳng vào mắt Hải, nước mắt trào ra: “Anh nghe mẹ, nghĩa là anh muốn giết con mình? Nếu anh không dám bảo vệ con, thì để em tự nuôi. Từ nay đường ai nấy đi.”
Em dọn đồ ra khỏi phòng trọ ngay trong đêm đó, mặc cho Hải níu kéo. Em chặn số, cắt đứt mọi liên lạc, chỉ thỉnh thoảng Hải vẫn lén lút gửi sữa bầu và thuốc bổ qua nhờ bạn em đưa giúp. Em biết Hải vẫn thương em, nhưng anh quá nhu nhược trước người mẹ ghê gớm kia. Còn mẹ Hải, bà ta nghĩ em đã phá thai và buông tha cho con trai bà nên hả hê lắm.
Chuyện sẽ cứ thế trôi qua, em sẽ làm mẹ đơn thân kiêu hãnh nếu không có đêm mưa bão định mệnh tuần trước. Đêm đó trời mưa như trút nước, sấm chớp đùng đùng. Em đang ngủ thì nhận được điện thoại của bạn thân Hải, giọng cậu ấy hốt hoảng: “Em ơi, vào viện ngay đi, thằng Hải bị tai nạn nặng lắm!”. Hóa ra, vì mải nghe điện thoại của mẹ (bà gọi để giục anh đi xem mắt một đám khác “môn đăng hộ đối” hơn), lại thêm trời mưa đường trơn, Hải đã mất lái tông thẳng vào cột mốc bên đường.
Khi em đến bệnh viện, mẹ Hải đang gào khóc vật vã ở hành lang. Thấy em vác bụng bầu đi tới, bà định lao vào mắng nhiếc nhưng rồi lại thôi vì bác sĩ vừa bước ra từ phòng cấp cứu. Tin dữ ập đến như sét đánh ngang tai. Bác sĩ bảo tính mạng Hải không nguy hiểm, nhưng cú va chạm mạnh đã gây tổn thương nghiêm trọng đến vùng hạ bộ. Kết luận cuối cùng khiến mẹ Hải ngất lịm tại chỗ: Hải vĩnh viễn mất khả năng sinh sản.
Em đứng đó, bàng hoàng tột độ. Thương Hải, thương cho số phận trớ trêu. Nhưng rồi em nhận ra một sự thật: Đứa bé trong bụng em… chính là giọt máu duy nhất còn lại của Hải, là người nối dõi tông đường duy nhất mà mẹ anh từng rắp tâm chối bỏ. Sau đêm đó, thái độ của mẹ Hải quay ngoắt 180 độ. Biết tin con trai “tuyệt tự”, bà như người điên dại. Nhưng khi nhớ ra cái thai trong bụng em, bà bám víu vào đó như chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Trước đây bà quay lưng bao nhiêu, chửi bới em là “đồ gài bẫy” bao nhiêu, thì bây giờ bà xoắn xuýt, ngọt nhạt bấy nhiêu. Bà liên tục nhắn tin hỏi thăm em ăn gì, uống gì, cháu nội bà đạp chưa. Bà còn chuyển khoản cho em 50 triệu nói là “tiền tẩm bổ”. Em chuyển trả lại ngay lập tức. Đỉnh điểm là hôm qua, khi em đi làm về, em thấy chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cửa nhà trọ. Mẹ Hải và bác ruột Hải đang ngồi nói chuyện với bố mẹ em (bố mẹ em lên thăm em).
Vừa thấy em, bà lao ra nắm chặt tay, rơm rớm nước mắt: “Con ơi, mẹ sai rồi. Mẹ hồ đồ quá. Con tha lỗi cho mẹ. Mẹ xin con, con hãy về làm dâu nhà mẹ, cho thằng Hải nó có vợ có con. Giờ nó nằm một chỗ buồn bã lắm, chỉ mong gặp hai mẹ con thôi.” Bố mẹ em thì thật thà, thấy người ta xuống nước van xin thì mủi lòng. Mẹ em kéo em ra một góc khuyên: “Thôi con ạ, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại. Dù sao cái thai cũng cần có bố. Giờ nhà họ biết điều rồi, con về đó cũng là danh chính ngôn thuận, con mình đỡ thiệt thòi.”
Em nhìn người đàn bà đang khúm núm trước mặt, nhớ lại vẻ mặt cao ngạo cách đây 3 tháng khi bà ta nhắn tin cho em: “Cô khôn hồn thì bỏ cái thai đi, đừng hòng bước chân vào nhà tôi.” Lòng em trào dâng một cảm giác chua chát và mâu thuẫn tột cùng. Nếu không vì con trai bà bị như vậy, liệu bà có bao giờ hạ mình để em đặt chân vào căn nhà ấy? Bà cần em, hay chính xác hơn là bà cần “cái máy đẻ” mang dòng máu của con trai bà, để gia đình bà không bị tuyệt tự?
Hải vẫn nằm viện, anh nhắn tin cho em: “Anh xin lỗi vì tất cả. Nếu em không muốn cưới, anh không ép. Nhưng anh thực sự muốn được làm bố của con chúng mình.” Em thương Hải, thương con, nhưng lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc khiến em không thể gật đầu ngay được. Em sợ cảnh sống chung với một bà mẹ chồng lật mặt như bánh tráng, sợ cuộc hôn nhân được xây dựng trên nền tảng của sự “cần thiết” chứ không phải sự tôn trọng.
Các chị cho em lời khuyên với, em có nên bỏ qua liêm sỉ và nỗi đau quá khứ để làm đám cưới, cho con có một gia đình trọn vẹn? Hay em nên tiếp tục con đường làm mẹ đơn thân, để họ phải trả giá cho sự tàn nhẫn ngày xưa?