
Tôi từng nghe ai đó nói rằng: “Tiền có thể kiếm lúc nào cũng được, còn tuổi thơ của con thì trôi qua không bao giờ lấy lại được.” Chính vì câu nói ấy, tôi đã đưa ra quyết định lớn nhất cuộc đời mình: Rời bỏ công việc văn phòng ổn định để lui về làm một bà nội trợ toàn thời gian ngay sau khi sinh bé Bơ. Thời gian đầu, chồng tôi – Huy – rất ủng hộ. Anh thường ôm tôi thủ thỉ: “Em cứ yên tâm chăm con, cả thế giới cứ để anh lo. Anh không muốn con mình phải lăn lóc ở nhà trẻ khi còn đỏ hỏn.”
Những năm đầu tiên, căn nhà nhỏ của chúng tôi ngập tràn tiếng cười. Dù lương Huy không quá cao, nhưng khéo co kéo thì vẫn đủ sống. Nhưng đời không như là mơ. Năm ngoái, công ty Huy tái cơ cấu, lương của anh bị cắt giảm một nửa, áp lực công việc lại tăng gấp đôi.
Không khí trong nhà bắt đầu chùng xuống. Những bữa cơm không còn tiếng cười đùa, thay vào đó là tiếng thở dài thườn thượt của chồng mỗi khi nhìn vào hóa đơn điện nước. Lúc này, bé Bơ đã được 3 tuổi. Huy bóng gió: “Hay em gửi con đi trẻ rồi đi làm lại đi? Chứ một mình anh gồng gánh thế này, anh mệt lắm rồi.
Tôi xót chồng, cũng gật đầu gửi con đi học thử. Nhưng khổ nỗi, thằng bé cơ địa yếu, đi học được ba hôm thì ốm mất bảy hôm. Nhìn con sốt đùng đùng, ho rút ruột gan, tôi xót xa không chịu nổi nên lại đón con về. Và thế là, tôi lại tiếp tục mang danh “ở nhà ăn bám”.
Sang đến năm nay, kinh tế càng khó khăn hơn. Trộm vía bé Bơ lớn hơn, đề kháng tốt nên không còn ốm vặt. Tôi hăm hở in một tập hồ sơ dày cộp đi rải khắp các công ty. Nhưng gáo nước lạnh đầu tiên tạt thẳng vào mặt tôi phũ phàng.
“Xin lỗi chị, chị đã nghỉ việc 3 năm rồi, kiến thức chuyên môn rơi rụng hết. Chúng tôi thà tuyển sinh viên mới ra trường, vừa năng động, lương lại thấp, chứ tuyển chị về đào tạo lại từ đầu thì mất công lắm.”
Năm lần bảy lượt bị từ chối, sự tự tin của tôi chạm đáy. Không thể chờ đợi thêm, tôi quyết định xin vào làm nhân viên bán hàng cho một công ty phân phối thiết bị gia dụng. Lương cứng: 4 triệu đồng + hoa hồng.
Cầm tờ hợp đồng về khoe chồng, tôi cứ nghĩ anh sẽ động viên. Nào ngờ, Huy bĩu môi, buông một câu ráo hoảnh: “4 triệu? Em đùa anh à? Số tiền đấy chưa bằng số lẻ anh làm ra. Đi làm xăng xe, ăn trưa có khi còn lỗ vốn. Đúng là đàn bà ở nhà lâu ngày, chả được tích sự gì.”
Tôi chết lặng. Cổ họng nghẹn ắng. Nhưng điều đau đớn nhất không phải là lời nói đó. Tối hôm ấy, khi Huy đang đi tắm, điện thoại anh để trên bàn sáng đèn. Tôi định cầm vào đưa cho anh thì vô tình thấy một tin nhắn từ tổng đài báo cước. Nhưng đập vào mắt tôi không phải nội dung tin nhắn, mà là cái tên hiện lên trên màn hình khi tôi lỡ tay bấm vào danh bạ gần nhất.
Số điện thoại của tôi. Được chồng lưu là: “Con Đỉa”. Chiếc điện thoại rơi khỏi tay tôi xuống đệm. “Con Đỉa” – loài vật sống ký sinh, hút máu. Hóa ra, trong mắt người đàn ông tôi từng đầu ấp tay gối, từng hy sinh cả sự nghiệp để chăm lo cho gia đình anh ta, tôi chỉ là một con ký sinh trùng ăn bám, là gánh nặng hút cạn sức lực của anh ta.
Tôi không khóc. Hay đúng hơn là đau quá đến mức không khóc nổi. Tôi đặt điện thoại lại chỗ cũ, lau khô nước mắt và thầm thề: Được, anh coi tôi là con đỉa, tôi sẽ cho anh thấy con đỉa này làm được những gì.
Tôi lao vào công việc như một con thiêu thân. Tôi không có kinh nghiệm, nhưng tôi có sự kiên nhẫn của một người mẹ và sự khéo léo của một người phụ nữ từng vun vén gia đình. Trong khi các nhân viên trẻ chỉ biết chạy theo doanh số, tôi dành thời gian lắng nghe khách hàng, tư vấn tận tâm như đang mua cho chính mình.
Tháng đầu tiên, tôi nhận lương 10 triệu. Tháng thứ hai, 20 triệu. Khách hàng cũ giới thiệu khách hàng mới, tôi chốt được những hợp đồng sỉ lớn cho các đại lý tỉnh. Đỉnh điểm là tháng vừa rồi, cộng cả lương cứng và hoa hồng, tài khoản của tôi ting ting con số: 72.500.000 VNĐ. Công ty đánh giá năng lực của tôi rất cao và đề bạt tôi lên vị trí Trưởng phòng kinh doanh chi nhánh mới vào tháng sau.
Nhưng về nhà, tôi vẫn im lặng. Huy vẫn giữ thái độ khinh khỉnh, thỉnh thoảng ném cho tôi vài triệu tiền sinh hoạt với vẻ mặt ban ơn: “Cầm lấy mà đi chợ, liệu cơm gắp mắm, đừng có hoang phí mồ hôi nước mắt của tôi.” Tôi chỉ cười nhạt, cất số tiền đó đi để chi tiêu lặt vặt, còn tiền tôi kiếm được, tôi gửi hết vào sổ tiết kiệm riêng. Anh không hỏi, và tôi cũng chẳng buồn nói. Vì với anh, tôi chỉ là “con đỉa” kiếm được 4 triệu bạc lẻ mà thôi.
Biến cố ập đến vào tuần trước. Mẹ chồng tôi ở quê đột ngột lên cơn đau tim, phải chuyển lên tuyến trên phẫu thuật gấp. Chi phí dự kiến cả phẫu thuật và hậu phẫu lên tới gần 200 triệu.
Huy chạy đôn chạy đáo khắp nơi vay mượn. Sổ tiết kiệm của hai vợ chồng chỉ còn 50 triệu. Anh vay bạn bè, đồng nghiệp cũng chỉ được thêm 50 triệu nữa. Vẫn thiếu một nửa. Nhìn chồng phờ phạc, mắt trũng sâu, ngồi vò đầu bứt tai ở hành lang bệnh viện, tôi thấy lòng mình chùng xuống. Dù giận anh, nhưng mạng sống của mẹ là quan trọng nhất. “Anh còn thiếu bao nhiêu nữa?” – Tôi khẽ hỏi, tay đưa cho anh chai nước.
Huy ngẩng lên, giọng cáu bẳn vì bất lực: “Em hỏi làm gì? Hỏi em có đẻ ra tiền được không? Đang thiếu 100 triệu nữa, giờ đến nhà cũng chưa bán kịp, chắc mẹ… mẹ không qua khỏi mất…” Nói rồi anh gục đầu vào tường nức nở.
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại ra, thao tác trên ứng dụng ngân hàng.
Ting!
Điện thoại của Huy báo tin nhắn đến. Anh liếc mắt nhìn, rồi bỗng chốc mắt anh mở to hết cỡ, trân trân nhìn vào màn hình. “Tài khoản …. nhận 100.000.000 VND. Nội dung: Vợ gửi tiền phẫu thuật cho mẹ.” Huy lắp bắp, quay sang nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh: “Em… em lấy đâu ra số tiền lớn thế này? Em đi vay nặng lãi à? Hay em…”
Tôi bình thản đáp, giọng nhẹ tênh nhưng đủ sức nặng ngàn cân: “Tiền em kiếm được đấy. Mấy tháng nay em đi làm, lương không chỉ có 4 triệu đâu. Em là ‘Con Đỉa’, nhưng con đỉa này biết tự kiếm ăn, và kiếm còn giỏi hơn vật chủ đấy.”
Mặt Huy đỏ bừng rồi chuyển sang tái mét. Anh hiểu ra tôi đã biết về cái tên trong danh bạ. Anh cúi gằm mặt, không nói được lời nào, sự xấu hổ ê chề hiện rõ trong từng cử chỉ.
Ca phẫu thuật của mẹ thành công tốt đẹp. Những ngày mẹ nằm viện, tôi thuê người chăm sóc dịch vụ tốt nhất, thanh toán viện phí rẹ rẹt không cần Huy phải lo nghĩ. Mẹ chồng biết chuyện, nắm tay tôi rưng rưng nước mắt, còn Huy thì thay đổi hẳn.
Anh xóa cái tên “Con Đỉa”, lưu lại là “Vợ Yêu”, về nhà tranh làm việc nhà, nói năng nhẹ nhàng. Nhưng tôi biết, bát nước đã hất đi thì khó mà đầy lại. Tình cảm vợ chồng có thể hàn gắn, nhưng sự tôn trọng đã mất đi một mảng lớn.
Qua câu chuyện của mình, tôi chỉ muốn nhắn nhủ với chị em một điều: Đừng bao giờ đặt cược cuộc đời mình vào tay người khác, dù đó là chồng. Khi bạn không có tiền, ngay cả người đầu ấp tay gối cũng có thể coi bạn là gánh nặng. Hãy độc lập, hãy tự chủ tài chính. Chỉ khi bạn đứng vững trên đôi chân của mình, bạn mới có quyền ngẩng cao đầu và được người khác nể trọng.