
Chị gái tôi, Lan, là mẫu phụ nữ thích than thở. Suốt 7 năm chị đi lấy chồng, hiếm khi nào tôi thấy chị cười nói vui vẻ về anh rể. Trong những câu chuyện bên tách trà hay những cú điện thoại kéo dài cả tiếng đồng hồ, hình ảnh anh Tùng – anh rể tôi – hiện lên là một gã đàn ông khô khan, gia trưởng và đặc biệt là “vắt cổ chày ra nước”.
“Mày xem, lão ấy lương tháng mấy chục triệu mà đưa vợ được vài đồng bạc lẻ. Tiền điện, tiền nước, tiền học cho con toàn chị phải bù lương mình vào. Sống với chồng giàu mà cứ như đi ăn xin từng bữa,” chị Lan thường ấm ức nói, mắt rơm rớm.
Vì thương chị, tôi sinh ra ác cảm với anh rể. Mỗi lần sang chơi, thấy anh Tùng cặm cụi sửa cái quạt hỏng thay vì mua mới, hay mặc chiếc áo sơ mi sờn cổ, tôi lại bĩu môi thầm nghĩ: “Giàu mà kiết xác, làm khổ vợ con”. Tôi thương chị gái thanh xuân mòn mỏi bên người chồng không biết điều, nên ra sức bênh vực chị, thậm chí có lần còn bóng gió mỉa mai anh ngay trong bữa cơm. Anh Tùng chỉ cười trừ, gắp thức ăn cho con, không giải thích nửa lời.
Biến cố ập đến khi anh Tùng phát hiện ung thư gan giai đoạn cuối. Tin dữ như sét đánh ngang tai. Bác sĩ lắc đầu, nói thời gian của anh chỉ còn tính bằng tháng. Căn nhà vốn đã không mấy ấm áp nay càng trở nên u ám. Anh Tùng sụt cân nhanh chóng, da vàng vọt, người chỉ còn da bọc xương. Nhưng điều làm tôi ái ngại nhất không phải là bệnh tình của anh, mà là thái độ của chị gái.
Thay vì túc trực chăm sóc chồng những ngày cuối đời, chị Lan lại sốt sắng chuyện… tài sản. Chị lén lút lục lọi tủ hồ sơ, tra hỏi mật khẩu ngân hàng, thậm chí còn than vãn với tôi: “Lão ấy sắp đi rồi mà vẫn giấu tiền như mèo giấu cứt. Chị sợ lão có quỹ đen quỹ đỏ cho gái, hoặc chết mang theo thì mẹ con chị sống bằng gì?”.
Tôi rùng mình. Dù không ưa anh rể, nhưng nhìn người đàn ông đang thoi thóp trên giường bệnh mà vợ lại chỉ chăm chăm hỏi tiền, tôi thấy xót xa thay. Tôi khuyên chị nên tém lại, chăm lo cho anh đi đã, nhưng chị gạt phăng: “Mày chưa có chồng mày không hiểu, tiền mới là thứ bảo đảm, tình nghĩa giờ này mài ra ăn được à?”. Một tuần trước, tôi ghé thăm anh. Hôm đó chị Lan đi siêu thị (nhưng tôi thừa biết chị đi gặp hội bạn buôn đất để dò hỏi tin tức đầu tư gì đó). Căn phòng nồng mùi thuốc sát trùng chỉ còn hai anh em.
Anh Tùng khó nhọc vẫy tay gọi tôi lại gần. Hơi thở anh đứt quãng, đôi mắt sâu hoắm nhìn tôi đầy khắc khoải. “Dì Út… dì đóng cửa lại giúp anh,” giọng anh thều thào. Tôi làm theo, kéo ghế ngồi sát bên giường. Anh run run luồn tay xuống dưới gối, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm và một tờ giấy ủy quyền đã có chữ ký công chứng. “Chắc anh không qua khỏi đợt này. Anh nhờ dì Út một việc… sống để bụng, chết mang theo,” anh ngừng một chút để lấy hơi, rồi nói tiếp, “Dì giữ giúp anh 3 tỷ này nhé”.
Tôi chết lặng. 3 tỷ đồng! Một con số khổng lồ mà chị gái tôi luôn lùng sục bấy lâu nay. Tại sao anh lại đưa cho tôi? “Anh… sao anh không đưa cho chị Lan? Chị ấy là vợ anh mà?” tôi lắp bắp. Anh Tùng cười chua chát, giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Và rồi, bí mật về sự “keo kiệt” suốt 7 năm qua được hé lộ, khiến tôi choáng váng đến mức không tin vào tai mình. “Dì thương chị, anh biết. Nhưng dì không hiểu chị dì đâu,” anh thóp bụng thở dài. “Lan… ngh//iện c/ờ bạ/c online và mua sắm vô độ, dì có biết không?”.
Tôi sững sờ. Chị Lan? Người chị luôn than nghèo kể khổ? Anh kể, những năm đầu mới cưới, anh đưa hết lương cho vợ. Nhưng tiền cứ không cánh mà bay. Lúc thì chị bảo mất trộm, lúc thì bảo đầu tư thua lỗ. Đến khi xã hội đen đến ném mắm tôm vào nhà, anh mới vỡ lẽ chị nợ nần chồng chất vì đánh bạc trên mạng và mua túi hiệu để khoe mẽ với bạn bè.
“Anh đã phải bán mảnh đất bố mẹ để lại để trả nợ cho chị ấy 2 lần rồi. Lần nào chị cũng khóc lóc, thề thốt thay đổi. Nhưng chứng nào tật nấy. Anh buộc phải siết chặt chi tiêu, tự mình đi chợ, đóng học cho con, chỉ đưa chị tiền tiêu vặt đủ dùng. Anh không keo kiệt, dì ạ… Anh sợ đưa tiền cho chị ấy, rồi đến cái nhà này cũng không còn cho con ở”.
Tôi nghe mà bủn rủn tay chân. Hóa ra những bộ quần áo chị mặc, những bữa ăn chị kêu ca phải bỏ tiền túi, tất cả là màn kịch chị dựng lên để che giấu sự thật trần trụi rằng chị là một con nghiện đỏ đen. Và sự im lặng chịu đựng của anh rể suốt bao năm qua là để giữ thể diện cho vợ, giữ cho các con một người mẹ “đàng hoàng” trong mắt người ngoài.
“Số tiền 3 tỷ này là tiền bảo hiểm và tiền anh tích góp cả đời, kể cả tiền bán chiếc xe ô tô yêu thích nhất lúc anh mới phát bệnh. Anh không dám đưa cho Lan. Nếu chị dì cầm số tiền này, chỉ vài tháng là ‘nướng’ sạch vào s/ới b/ạc thôi,” anh nắm chặt tay tôi, bàn tay gầy guộc lạnh ngắt. “Dì cầm lấy. Đợi khi nào con bé lớn vào đại học, hoặc nếu lỡ chị dì có sa cơ lỡ vận quá mức, hay ốm đau bệnh tật thì dì hãy mang ra dùng. Coi như đây là chút tình cuối cùng anh lo cho ba mẹ con. Đừng cho Lan biết ngay bây giờ, anh xin dì…”.
Cầm cuốn sổ tiết kiệm trên tay mà tôi thấy nặng tựa ngàn cân. Hình tượng người chị gái tần tảo sụp đổ tan tành, thay vào đó là sự kính trọng muộn màng dành cho người anh rể mà tôi từng ghét bỏ. Anh đã dùng sự khắc nghiệt của mình để bảo vệ gia đình theo cách đau đớn nhất. Đúng lúc đó, tiếng xe máy của chị Lan về đến cổng. Tiếng chị oang oang từ ngoài sân: “Gớm, đi siêu thị mua được con gà mà đắt cắt cổ. À này dì Út, lão ấy có tỉnh không? Có hỏi được mật khẩu két sắt chưa?”.
Tôi vội giấu cuốn sổ vào túi xách, tim đập thình thịch. Nhìn anh Tùng nhắm mắt giả vờ ngủ, khuôn mặt khắc khổ nhưng thanh thản như vừa trút được gánh nặng ngàn cân, tôi trào nước mắt. Giờ đây, đứng giữa một bên là chị gái ruột thịt nhưng đầy rủi ro, một bên là lời trăn trối đầy tin tưởng của người anh rể sắp qua đời, tôi rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tôi phải làm sao đây? Giữ bí mật này đồng nghĩa với việc lừa dối chị gái và có thể gây ra mâu thuẫn chị em khủng khiếp sau này nếu bị lộ. Nhưng nếu nói ra, tâm nguyện cuối cùng của anh rể sẽ tan thành mây khói và tương lai của hai đứa cháu tôi sẽ đi về đâu?
Món quà 3 tỷ này, thực sự quá nặng nề…