Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

B:ắt qu:ả ta:ng chồng ‘tằ:ng tị:u’ ngay đêm tân hôn, người vợ có pha xử lý quá cao tay….

Posted on 10/01/2026 by CTV

Người ta thường nói, hôn nhân là nấm mồ chôn tình yêu. Với tôi, nấm mồ ấy đã được đào sẵn ngay từ khi tôi gật đầu chấp nhận cuộc hôn nhân chạy bầu này. Chồng tôi – Huy – là một gã “don juan” chính hiệu. Tôi biết rõ quá khứ lẫy lừng của anh, biết cả những lần anh bắt cá hai tay khi chúng tôi đang yêu nhau. Nhưng sự yếu đuối của một cô gái lỡ mang thai và áp lực từ hai bên gia đình đã khiến tôi nhắm mắt đưa chân. Tôi ngây thơ nghĩ rằng, đứa con sẽ là sợi dây cương giữ chân con ngựa hoang.

Nhưng tôi đã lầm. Sai lầm ấy phải trả giá bằng đêm tân hôn đẫm nước mắt.

Đêm đó, căn phòng tân hôn ngập tràn hoa hồng và nến thơm, nhưng lạnh lẽo như một hầm băng. Huy bảo: “Anh ra ngoài làm vài ly với đám bạn thân, chia tay đời độc thân. Em bầu bì mệt thì ngủ trước đi, đằng nào cũng kiêng cữ, anh ở nhà cũng chẳng làm được gì.”

Không đợi tôi gật đầu, anh xịt nước hoa, chải chuốt rồi lao ra khỏi nhà như một mũi tên, để lại người vợ trẻ với chiếc bụng lùm xùm trong bóng đêm tĩnh mịch. 3 giờ sáng, Huy mò về. Mùi rượu nồng nặc không át nổi mùi nước hoa phụ nữ ngọt lợ – thứ mùi rẻ tiền nhưng đầy khiêu khích vương trên cổ áo sơ mi của anh.

Tôi nén cơn buồn nôn, đợi anh ngáy say như chết rồi cầm lấy điện thoại của anh. Màn hình sáng lên, tin nhắn từ một số lạ không lưu tên, nhưng nội dung thì như ngàn mũi kim châm vào tim tôi: “Sao, đêm qua ’em gái mưa’ này phục vụ cậu chủ có vui hơn cô vợ bầu ở nhà không?”.

Khoảnh khắc đó, thế giới trong tôi sụp đổ. Tôi muốn dựng đầu anh ta dậy, muốn gào thét, muốn đập nát tất cả. Nhưng rồi, tay tôi dừng lại giữa không trung. Tôi nhìn xuống bụng mình, rồi nhìn người đàn ông đang say ngủ kia. Nếu bây giờ tôi làm ầm ĩ, tôi được gì? Một tờ đơn ly dị khi con chưa chào đời? Sự thương hại của thiên hạ? Hay sự hả hê của những ả nhân tình ngoài kia?

Không. Tôi lau nước mắt. Ánh mắt tôi trong gương lúc đó không còn là của một cô gái lụy tình nữa. Nó lạnh lẽo và sắc bén. Tôi tự nhủ: “Muốn bắt thú dữ, không thể dùng gậy gộc, mà phải dùng mật ngọt.”

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng tươm tất như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Huy tỉnh dậy, thoáng chút giật mình dò xét thái độ của tôi. Tôi chỉ mỉm cười, đưa cho anh ly nước cam: “Hôm qua anh đi mệt, uống đi cho giải rượu.” Thấy tôi vẫn ân cần, Huy thở phào nhẹ nhõm, tin rằng tôi là con ngốc chẳng biết gì.

Từ đó, tôi diễn trọn vai một người vợ hiền thục, hiểu chuyện. Tôi không bao giờ kiểm tra điện thoại, không bao giờ hỏi anh đi đâu, về mấy giờ. Ngược lại, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào bố mẹ chồng. Tôi biết, trong cái gia đình danh gia vọng tộc này, bố mẹ chồng mới là người nắm quyền sinh sát, còn Huy chỉ là gã công tử bột sống bám vào công ty gia đình.

Tôi chăm sóc bố mẹ chồng từng miếng ăn giấc ngủ, khéo léo vun vén việc nhà. Sự hiếu thuận của tôi khiến ông bà cảm động. Ngày tôi sinh được cháu đích tôn, bố mẹ chồng vui mừng khôn xiết. Mẹ chồng tôi – bà Lan – tuyên bố trong bữa tiệc đầy tháng: “Căn nhà mặt tiền phố cổ này bố mẹ sang tên cho cái Mai và cháu đích tôn. Con dán tem sở hữu, tiền cho thuê con cứ giữ lấy mà lo bỉm sữa.”

Cầm cuốn sổ đỏ mang tên mình, tôi biết thời cơ đã chín muồi. Huy vẫn chứng nào tật nấy, thấy vợ hiền, bố mẹ chiều chuộng, anh ta càng lộng hành. Anh ta nghĩ tôi mù, hoặc nghĩ tôi vì tiền mà chấp nhận kiếp chung chồng.

Con trai tôi được 3 tháng, Huy lại có tình mới. Lần này là một cô người mẫu ảnh nóng bỏng. Nhờ cài định vị vào xe và mua chuộc được tay trợ lý thân cận của Huy (bằng chính tiền cho thuê nhà), tôi nắm rõ lịch trình của chồng như lòng bàn tay.

Hôm ấy là thứ Bảy. Huy nói dối đi gặp đối tác ký hợp đồng lớn. Tôi biết thừa “hợp đồng” ấy nằm ở phòng 302 khách sạn ven hồ.

Tôi tươi cười tiễn chồng đi, rồi quay sang rủ mẹ chồng: “Mẹ ơi, con thấy shop đồ hiệu đối diện hồ Tây đang sale hàng mới về đẹp lắm. Mẹ con mình đi dạo phố, mua sắm chút cho khuây khỏa nhé.” Bà Lan, vốn cưng chiều con dâu, gật đầu ngay tắp lự.

Chúng tôi đến shop quần áo, vị trí đắc địa nhìn thẳng sang cửa khách sạn bên kia đường. Tôi cố tình chọn chỗ ngồi gần cửa kính, vừa ướm thử chiếc khăn lụa cho mẹ chồng, vừa liếc nhìn đồng hồ. Đúng giờ G.

Cửa khách sạn mở ra. Huy bước ra, tay trong tay với cô nhân tình nóng bỏng, cả hai cười nói rôm rả, thậm chí anh còn hôn lên má cô ta ngay trước sảnh.

“Ơ… kia có phải là…” Tôi thốt lên, giọng run rẩy, đánh rơi chiếc túi xách xuống sàn.

Bà Lan nhìn theo hướng tay tôi. Bà sững người. Cảnh tượng con trai mình ôm ấp gái lạ giữa thanh thiên bạch nhật đập thẳng vào mắt bà. Tôi không để lỡ nhịp nào, quay sang mẹ chồng, mặt cắt không còn giọt máu: “Mẹ ơi… sao anh Huy lại… Anh ấy bảo đi gặp đối tác mà…”

Nói chưa dứt câu, tôi ôm ngực, thở dốc rồi từ từ khuỵu xuống, ngất lịm đi (một cú ngất tôi đã tập dượt cả chục lần trong đầu): “Mai! Mai! Con sao thế này!” Mẹ chồng tôi hoảng hốt đỡ lấy tôi, rồi bà ngẩng lên nhìn sang bên đường, ánh mắt rực lửa giận dữ. Bà rút điện thoại gọi ngay cho tài xế và bố chồng tôi.

Khi tôi “tỉnh” lại trong bệnh viện, màn kịch đã hạ màn một cách hoàn hảo. Bố chồng tôi – một người đàn ông gia trưởng và coi trọng danh dự – đã nổi trận lôi đình. Ông không chấp nhận việc con trai làm ô uế thanh danh gia đình, lại còn khiến con dâu (người đang giữ cháu đích tôn) phải nhập viện vì sốc.

Ngay tối hôm đó, một cuộc họp gia đình khẩn cấp diễn ra. Huy quỳ gối giữa nhà, cúi gằm mặt không dám ho he. Bố chồng tuyên bố đanh thép: “Từ ngày mai, mày rút khỏi vị trí Giám đốc kinh doanh. Tao sẽ thu hồi toàn bộ thẻ tín dụng. Mày về làm nhân viên kho cho tao để tu chí lại. Còn tất cả cổ phần lẽ ra định cho mày, tao sẽ chuyển sang quỹ bảo trợ cho thằng Bơ (con trai tôi), do cái Mai đứng tên giám hộ.”

Huy tái mét mặt, nhìn tôi cầu cứu. Tôi ngồi trên ghế sofa, tay ôm con, khuôn mặt vẫn còn vẻ “thất thần” và “đau khổ”. Tôi nhìn anh, ánh mắt ầng ậc nước nhưng sâu bên trong là sự hả hê tột độ.

Sau cơn bão, Huy thề thốt, van xin tôi tha thứ. Anh ta hứa sẽ cắt đứt mọi liên lạc, tu chí làm ăn. Tôi ngoài mặt gật đầu, nói những lời bao dung sướt mướt để bố mẹ chồng yên lòng. Nhưng khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, tôi nhìn Huy – giờ đây đã trắng tay, sự nghiệp tiêu tan, tiền bạc bị cắt viện trợ – tôi mỉm cười, một nụ cười đúng nghĩa “ngọt như mía lùi”.

Tôi không đánh ghen, không chửi bới, không làm xấu mặt mình. Tôi chỉ nhẹ nhàng tước đi nanh vuốt của con hổ, biến anh ta thành con mèo ngoan ngoãn nằm trong tay mình.

Cuộc chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu. Tôi giữ anh ta lại không phải vì còn yêu, mà vì tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác bị kiểm soát, phải nhìn thấy tôi ngày càng rực rỡ trên đỉnh cao danh vọng và tiền bạc mà lẽ ra anh ta được hưởng. Nếu anh ta còn dám phản bội một lần nữa? Ồ không, anh ta sẽ chẳng còn cơ hội đó đâu, vì dây thòng lọng tôi siết đã chặt lắm rồi.

Bài viết mới

  • Đêm t;ân hô;n vừa tắt đèn, tôi còn chưa kịp thở sau cơn mệt rã rời thì mẹ chồng đã xông vào phòng, lật chăn và gào lên: Ga giường không đ;ỏ là sao?
  • Cái kết đắng đầu tiên cho phụ nữ cùng gia đình h:à:nh h:u:ng hàng xóm vì con trai bị tố s:à:m s:ỡ, thêm tình tiết gây phẫn nộ
  • MỚI NHẤT: Công an Hà Nội đã có kết quả xác minh ban đầu về vụ việc người phụ nữ bị hanhung, thông tin chi tiết về người con trai lớp 6 – nguồn cơn gây ra mọi chuyện
  • Vừa nghe điện thoại mẹ gọi từ quê lên báo bố đang ố::m n;ặng cần gấp 200 triệu để m;;ổ, cô gái b;;án trà đá vội vàng l;;ao ra đường
  • Người phụ nữ bị hanhung ở chung cư Trần Hữu Dực: Gia cảnh, học thức đáng ngưỡng mộ, mẹ đơn thân nhưng nuôi dạy con có văn hóa, khác hẳn phường chèo, đầu đường xó chợ như nhà cạnh bên

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×