
Hôm ấy là ngày họp lớp cấp 3, sự kiện mà Lan đã chuẩn bị cả tháng trời. Với Lan, đây không chỉ là dịp gặp lại bạn cũ mà là một “sàn đấu” để xem ai thành đạt hơn, ai hạnh phúc hơn. Lan xinh đẹp, làm thư ký cho một công ty nước ngoài, và cô rất tự hào về Huy – người yêu cô, một chàng trai trầm tính, chiều chuộng cô hết mực. Cô chỉ lấn cấn một điều: Huy quá giản dị, đôi khi đến mức xuề xòa. Lan dặn Huy rất kỹ: “Anh nhớ mượn xe ô tô của anh trai mà đi. Đừng làm em mất mặt.”
Buổi tiệc diễn ra tại một nhà hàng ven sông sang trọng. Lan đến trước, lộng lẫy trong chiếc váy bó sát, tay cầm túi hiệu (dù là hàng Super Fake). Bạn bè ai nấy đều đi xe ga đắt tiền hoặc ô tô bóng loáng. Đang cười nói vui vẻ, bỗng một tiếng nổ “bạch… bạch… bạch” đinh tai nhức óc vang lên từ cổng, kèm theo đó là làn khói trắng mù mịt. Cả đám bạn quay ra nhăn mặt, bịt mũi. Từ trong làn khói ấy, Huy xuất hiện trên chiếc xe Cub 81 rỉ sét, lớp sơn tróc lở loét, cái yếm xe còn được buộc lại bằng dây thun.
Tiếng cười rúc rích vang lên: “Ôi người yêu Lan đấy à? Phong cách vintage thế?” “Khiếp, xe này chắc từ thời ông cố để lại, đi không sợ rụng bánh à?”. Mặt Lan đỏ bừng, nóng ran như có ai tát. Cô lao ra, kéo tuột Huy ra góc khuất sau nhà bếp, nơi những nhân viên đang dọn dẹp bát đĩa bẩn.
“Anh làm cái trò gì vậy?” – Lan rít lên qua kẽ răng. “Em đã bảo anh thế nào? Anh cố tình trêu ngươi em đúng không? Giữa bao nhiêu người sang trọng, anh vác cái đống sắt vụn này đến để bôi tro trát trấu vào mặt em à?”. Huy gạt chân chống, giọng bình thản nhưng ánh mắt buồn rười rượi: “Xe ô tô anh trai bận dùng đột xuất. Còn chiếc xe này… hôm nay là ngày giỗ bố anh. Đây là kỷ vật duy nhất ông để lại. Anh muốn chạy nó một vòng cho ông vui rồi qua đón em luôn.”
“Tôi không quan tâm!” – Lan gạt phăng đi. Sự sĩ diện đã che mờ lý trí của cô. “Anh nhìn lại mình đi. Quần áo thì nhăn nhúm, xe thì nát bét. Anh nhìn xem bạn bè tôi đi xe gì, người yêu họ là ai?” Lan đưa mắt nhìn quanh đầy khinh miệt, rồi ánh mắt cô dừng lại ở một cô gái trẻ đang đeo tạp dề cao su, mồ hôi nhễ nhại đang cặm cụi rửa một núi bát đĩa bẩn ngay cạnh vòi nước đen ngòm của quán phở gần đó. Cô gái ấy gầy gò, mặt lấm lem dầu mỡ.
Lan chỉ tay thẳng vào mặt Huy, rồi chỉ sang cô gái kia, thốt lên câu nói định mệnh: “Anh nhìn cho kỹ đi. Với cái xe cà tàng và cái tính cách lù đù của anh, anh chỉ xứng đáng với cái đứa đứng rửa bát thuê kia thôi! Chia tay đi. Tôi chịu đựng đủ rồi.”. Nói xong, Lan quay gót bỏ đi, để lại Huy đứng chôn chân. Huy nhìn Lan, rồi nhìn sang cô gái rửa bát đang cúi gằm mặt vì ngượng khi vô tình bị lôi vào cuộc cãi vã.
Huy thở dài, không đuổi theo Lan. Anh lẳng lặng dắt chiếc xe máy cũ đến gần cô gái rửa bát, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi vì đã làm phiền cô. Cô có sao không?” Cô gái ngẩng lên, đôi mắt sáng nhưng thoáng buồn, lắc đầu nhè nhẹ…
6 năm trôi qua.
Cuộc đời không như Lan mơ mộng. Cô lấy một người chồng giàu có hào nhoáng nhưng vũ phu và cờ bạc. Sau 2 năm, cô ly hôn, tay trắng, nhan sắc tàn phai vì lo toan. Lan phải xin vào làm nhân viên kinh doanh cho một công ty bất động sản, áp lực doanh số đè nặng mỗi ngày. Dự án lớn nhất năm nay là khu biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp ven hồ – nơi chỉ dành cho giới siêu giàu. Nhiệm vụ của Lan là phải tiếp đón chủ đầu tư trong buổi lễ khánh thành để ký hợp đồng phân phối độc quyền. Nghe đồn, chủ tịch của tập đoàn này là một nữ doanh nhân trẻ tuổi, cực kỳ tài năng và bí ẩn.
Buổi lễ diễn ra hoành tráng. Lan đứng khép nép trong hàng ngũ nhân viên, hồi hộp chờ đợi. Một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng lướt êm ru vào sảnh chính. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest Ý thiết kế riêng bước xuống. Lan nheo mắt. Dáng người ấy, khuôn mặt ấy… Là Huy!
Nhưng Huy không phải là nhân vật chính. Anh vòng qua bên kia, mở cửa xe, cúi người đưa tay đỡ một người phụ nữ bước ra. Lan sững sờ. Người phụ nữ ấy toát lên khí chất vương giả, khoác trên mình chiếc đầm lụa hàng hiệu, túi xách Hermes da cá sấu bạch tạng, thần thái sắc sảo và tự tin. Cô ấy mỉm cười, nắm chặt tay Huy. Khi họ bước qua hàng nhân viên, Lan như ngừng thở. Cô nhận ra đôi mắt ấy. Đó không ai khác chính là cô gái rửa bát thuê năm nào.
Trong buổi tiệc cocktail sau đó, Lan lấy hết can đảm, run rẩy tiến lại gần khu vực VIP. Cô nghe thấy Huy đang giới thiệu với các đối tác: “Đây là Mai, vợ tôi, và cũng là Chủ tịch của Diamond Lake. Mọi ý tưởng thiết kế khu biệt thự này đều từ giấc mơ của cô ấy.”
Lan đánh rơi ly rượu trên tay. Tiếng thủy tinh vỡ toang khiến mọi người chú ý. Huy quay lại, nhận ra Lan. Ánh mắt anh không còn chút tình cảm nào, chỉ là sự xã giao lạnh lùng. Lan lắp bắp: “Huy… Mai… sao có thể?”
Huy tiến lại gần, nói nhỏ đủ để Lan nghe thấy, nhưng từng lời như dao cứa vào tim: “Em có nhớ chiếc xe Cub năm đó không? Nó đúng là kỷ vật của bố anh. Nhưng em không biết rằng, bên trong cốp xe cũ nát ấy là bản thiết kế và giấy tờ thừa kế mảnh đất ven hồ này mà bố anh để lại. Lúc đó, anh đang tìm một người phụ nữ không màng vật chất để cùng anh xây dựng đế chế từ con số 0.”
Huy nhìn sang Mai với ánh mắt đầy trân trọng: “Hôm đó, sau khi em bỏ đi, anh đã thấy Mai khóc vì bị quản lý mắng oan. Cô ấy dù nghèo khó, làm công việc rửa bát tay chân nhưng vẫn nuôi ước mơ được đi học kiến trúc. Anh đã mời cô ấy đi ăn phở bằng chiếc xe cà tàng đó. Cô ấy không chê xe bẩn, không chê anh nghèo, còn vui vẻ lau cái yên xe đầy bụi giúp anh.”
“Anh đã đầu tư cho cô ấy đi du học, cùng cô ấy phát triển mảnh đất của bố. Cô ấy rửa bát không phải vì thấp kém, mà vì cô ấy chịu khó làm tất cả để kiếm tiền chân chính. Người mà em nói ‘chỉ xứng đáng rửa bát’ giờ là mẹ của con anh, là bà chủ trả lương cho công ty em đấy, Lan ạ.”
Huy quay lưng bước về phía Mai, người đang vẫy tay gọi anh với nụ cười rạng rỡ. Họ cùng nhau nâng ly, bao quanh là những lời tán tụng. Lan đứng chôn chân giữa sảnh tiệc lộng lẫy. Cô nhìn xuống đôi giày cao gót đã mòn đế của mình, rồi nhìn sang chiếc túi Hermes trên tay Mai. 6 năm trước, cô đã ném đi một viên kim cương thô chỉ vì lớp vỏ bọc xù xì bên ngoài, để rồi giờ đây, cô chỉ có thể đứng nhìn nó tỏa sáng trong tay người khác.
Lan ôm mặt, nước mắt trào ra qua kẽ tay, mặn chát và cay đắng. Cô không khóc vì mất Huy, mà khóc vì nhận ra giá trị thực sự của con người không nằm ở chiếc xe họ đi, mà ở người ngồi sau tay lái cùng họ đi đến cuối con đường.
Nhưng tất cả đã quá muộn.