
Tôi là đứa trẻ không có gốc rễ, bị bỏ lại trước cổng chùa khi đỏ hỏn. Sư thầy bảo, đời là bể khổ, nhưng tôi chưa bao giờ oán trách cha mẹ ruột. Có lẽ họ cũng cùng đường mới phải dứt ruột bỏ con. Tôi lớn lên nhờ cơm chùa, áo vải, nhưng trong sâu thẳm, khát khao về một mái nhà có ngọn đèn vàng ấm áp chưa bao giờ tắt.
Tốt nghiệp đại học, tôi rời chùa bước vào đời với hành trang là sự ngây thơ và lòng thiện lương. Rồi tôi gặp Hùng. Anh giống tôi, thiếu thốn tình thương của cha, lớn lên nhờ gánh hàng rong của mẹ. Hai tâm hồn đồng điệu tìm thấy nhau giữa Sài Gòn hoa lệ. Chúng tôi yêu nhau không toan tính và nhanh chóng về chung một nhà. Mẹ chồng tôi – bà Lan – là một người phụ nữ tần tảo, khắc khổ nhưng thương con dâu như con đẻ. Tôi cứ ngỡ ông trời cuối cùng cũng bù đắp cho mình.
Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng, Hùng đột ngột ra đi sau một tai nạn giao thông. Cú sốc quá lớn khiến tôi ngã quỵ, và đứa bé trong bụng cũng không giữ được. Trong một tuần, tôi mất chồng, mất con. Thế giới sụp đổ hoàn toàn.
Suốt 3 năm ròng rã sau đó, tôi sống như một cái xác không hồn. Những đêm mưa, tôi ôm di ảnh chồng khóc đến lạc giọng. Những lúc ấy, chỉ có mẹ chồng bên cạnh. Bà nén nỗi đau mất con trai duy nhất để nấu cho tôi từng bát cháo, chải cho tôi từng lọn tóc rối. “Con phải sống, con ơi. Con chết thì mẹ sống với ai?” – Bà khóc, đôi tay gầy guộc ôm lấy tôi.
Chính tình thương ấy đã vực tôi dậy. Tôi coi bà như mẹ ruột, là người thân duy nhất trên cõi đời này.
Năm năm trôi qua, vết thương lòng dần đóng vảy. Tôi lao vào công việc, sự nghiệp thăng tiến. Ở tuổi 29, tôi vẫn còn trẻ và khát khao được yêu thương, được làm mẹ lại trỗi dậy. Có vài người đàn ông ngỏ ý, tôi cũng bắt đầu mở lòng. Nhưng tôi tự hứa với lòng mình: Dù có đi bước nữa, tôi nhất định sẽ phụng dưỡng mẹ chồng đến cuối đời, hoặc sẽ đón bà về sống cùng. Tôi không nỡ để bà cô độc.
Thế nhưng, bi kịch lại ập đến.
Một buổi tối, mẹ chồng tôi ngã gục trong nhà tắm. Bác sĩ chẩn đoán bà bị đột quỵ, xuất huyết não, tình trạng vô cùng nguy kịch. “Phải phẫu thuật gấp, chi phí rất lớn và khả năng hồi phục chỉ là 50-50,” bác sĩ thông báo lạnh lùng.
Tôi hoảng loạn tột độ. Số tiền tích lũy của tôi không đủ. Tôi chạy vạy khắp nơi, vay mượn bạn bè, đồng nghiệp, thậm chí cầm cố cả căn chung cư nhỏ mà hai vợ chồng từng tích cóp mua trả góp. Tôi làm ngày làm đêm, chỉ mong giật lại sự sống cho bà. Với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, mà là chiếc cọc duy nhất níu giữ tôi lại với khái niệm “gia đình”.
Ca phẫu thuật thành công, nhưng sức khỏe bà yếu đi nhiều. Bà nằm trên giường bệnh, dây dợ chằng chịt, hơi thở thoi thóp. Tôi túc trực bên bà 24/24, bón từng thìa nước, thay từng miếng tã.
Đêm hôm qua, bà bỗng tỉnh táo lạ thường. Người ta gọi là “hồi quang phản chiếu”. Bà ra hiệu cho tôi lại gần, tay run run chỉ vào chiếc túi vải cũ nát mà bà nhất quyết đòi mang theo khi nhập viện.
“Lấy… lấy cái bọc vải… dưới đáy túi ra cho mẹ,” bà thều thào.
Tôi làm theo, lôi ra một bọc vải gói kỹ nhiều lớp. Bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm. Tôi mở ra và chết lặng. Ba tỷ đồng. Con số tròn trĩnh nằm im lìm trên trang giấy.
Tôi bàng hoàng nhìn bà. Mẹ chồng tôi cả đời bán hàng rong, chắt chiu từng đồng bạc lẻ, sao lại có số tiền khổng lồ này? “Tiền đền bù đất… ở quê ngoại… mẹ giấu bao năm nay,” bà nói, giọng đứt quãng nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ. “Mẹ định… để dành cho cháu nội… nhưng cháu không còn… thì giờ là của con.”
Nước mắt tôi trào ra. Tôi cứ nghĩ bà nghèo khó, tôi đã bán mạng làm việc, vay nợ đầm đìa để cứu bà, trong khi bà nắm trong tay 3 tỷ đồng mà không hề hé răng. Nhưng thôi, tôi gạt đi ý nghĩ trách móc ấy. Có lẽ bà muốn giữ cho tuổi già, hoặc bà định gây bất ngờ cho tôi. Dù sao thì, bà cũng đã trao nó cho tôi rồi.
“Mẹ… mẹ giữ lấy mà dưỡng già. Con lo được cho mẹ mà,” tôi nắm tay bà, nghẹn ngào.
Nhưng bà lắc đầu, bàn tay gầy guộc bỗng siết chặt lấy cổ tay tôi, móng tay bấm sâu vào da thịt đau nhói. Đôi mắt bà mở to, nhìn chằm chằm vào tôi, không còn vẻ hiền từ, bao dung thường ngày, mà thay vào đó là sự chiếm hữu đáng sợ.
“Cầm lấy! Nhưng… con phải thề với mẹ một chuyện.”
“Chuyện gì mẹ cũng nghe, mẹ nói đi ạ.”
Bà hít một hơi dài, dồn hết tàn lực cuối cùng để thốt ra từng chữ rõ ràng, lạnh lùng như băng đá: “Con cầm tiền này… phải hứa ở vậy cả đời thờ chồng và thờ mẹ. Tuyệt đối… không được đi bước nữa. Thằng Hùng ở suối vàng… nó ghen lắm… nó không nhắm mắt được đâu nếu con theo thằng khác…”
Không gian trong phòng bệnh như đông cứng lại. Tiếng máy đo nhịp tim tít… tít… đều đều trở thành những âm thanh chói tai.
Tôi buông thõng tay, cuốn sổ tiết kiệm rơi xuống ga giường trắng toát.
Tôi nhìn người đàn bà đang nằm trước mặt mình. Người mà tôi đã gọi là “Mẹ”, người mà tôi đã định sẽ phụng dưỡng suốt đời, người mà tôi đã bán cả nhà để cứu sống. Hóa ra, trong mắt bà, tôi chưa bao giờ là con gái.
Bà biết tôi còn trẻ. Bà biết tôi khao khát một mái ấm. Nhưng bà dùng 3 tỷ này để mua đứt cuộc đời còn lại của tôi. Bà muốn biến tôi thành một “góa phụ trọn đời”, một người giữ hương hỏa vĩnh viễn cho con trai bà và cho chính bà.
Sự ích kỷ của bà được ngụy trang dưới cái danh nghĩa “tình mẫu tử thiêng liêng”. Bà thà để tôi cô độc, héo mòn đến chết chứ không muốn tôi tìm thấy hạnh phúc mới. Bà sợ con trai bà cô đơn, nên bà bắt tôi phải chôn vùi thanh xuân để bầu bạn với một nấm mồ.
Đáng sợ hơn, tôi chợt nhận ra bà đã giấu số tiền này khi thấy tôi chạy vạy vay mượn khổ sở. Bà chỉ tung nó ra vào phút chót, như một đòn quyết định để trói buộc tôi khi bà sắp ra đi.
“Con… hứa đi…” Bà giục, ánh mắt trừng trừng ép buộc.
Lòng tôi lạnh toát. Tình yêu thương, sự kính trọng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, thay vào đó là cảm giác ghê sợ và uất nghẹn dâng lên tận cổ họng.
Tôi đứng dậy, lùi lại một bước. Cuốn sổ 3 tỷ nằm đó, lấp lánh nhưng cũng đầy ma quái. Đó không phải là gia tài, đó là chiếc còng số 8, là bản án chung thân mà bà dành cho tôi.
“Mẹ…” tôi thốt lên, giọng run rẩy nhưng đanh lại. “Con là con người, con không phải là đồ vật để mẹ mua bằng tiền. Con đã định sẽ nuôi mẹ suốt đời, nhưng con không thể bán linh hồn mình cho quá khứ được.”
Bà trân trân nhìn tôi, miệng ú ớ, máy đo nhịp tim bắt đầu réo lên những hồi chuông báo động dồn dập. Các bác sĩ lao vào.
Tôi bước ra khỏi phòng bệnh, hành lang bệnh viện dài hun hút và lạnh lẽo. Tôi không biết bà có qua khỏi đêm nay không, và số tiền 3 tỷ kia sẽ đi về đâu. Tôi chỉ biết rằng, trái tim tôi vừa vỡ nát thêm một lần nữa. Lần này, không phải vì mất mát, mà vì sự thật nghiệt ngã của lòng người.
Tôi đã mất chồng, mất con, và giờ đây, tôi mất nốt cả niềm tin vào “người mẹ” cuối cùng. Sự toan tính của bà khiến tôi ôm hận thấu xương – nỗi hận của một đứa con dâu đã trao đi chân tình nhưng nhận lại chỉ là sự ích kỷ tàn nhẫn đến tận cùng.