
Ánh nắng gay gắt xuyên qua rèm cửa khách sạn chiếu thẳng vào mắt khiến Minh nhăn nhó tỉnh dậy. Đầu anh đau như búa bổ, cổ họng khô khốc sau trận rượu túy lúy đêm qua. Minh quờ tay tìm điện thoại để xem giờ.
7 giờ 15 phút sáng.
Màn hình điện thoại vừa bật sáng, Minh suýt đánh rơi nó xuống đất. 82 cuộc gọi nhỡ từ “Vợ yêu”. Và một tin nhắn cuối cùng được gửi đến lúc 2 giờ 30 phút sáng, nội dung bị ngắt quãng nhưng đủ khiến tim Minh ngừng đập: “Chồng ơi… cứu em… em đang ở ngã ba X… bị thằng Hà… ép… đưa…”
Cơn say biến mất hoàn toàn. Minh bật dậy như lò xo, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Thằng Hà? Thằng Hà nghiện ở đầu ngõ? “Ép”? Ép cái gì? Tại sao vợ anh lại ở ngoài đường lúc 2 giờ sáng?
Ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm tàn nhẫn.
Đêm qua là đêm tân hôn của Minh và Lan. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, Lan e ấp, dịu dàng trong bộ váy ngủ quyến rũ. Minh say đắm hôn vợ, bàn tay lướt nhẹ trên làn da mềm mại. Nhưng khi chiếc váy ngủ trễ xuống, tay Minh chạm vào vùng bụng dưới của Lan, anh khựng lại.
Một vết sẹo. Một vết sẹo dài khoảng 5cm, nằm vắt ngang bụng dưới, hơi lồi lên.
Minh vốn là kẻ gia trưởng, lại hay đọc mấy tin tức tào lao trên mạng. Trong cơn men ngà ngà của tiệc cưới, đầu óc anh bỗng nảy ra một suy nghĩ đen tối: “Vết sẹo này… nhìn giống vết mổ đẻ?”.
Anh sững người, đẩy Lan ra, giọng lạc đi:
- Cái gì đây?
Lan ngơ ngác:
- Dạ? Vết sẹo của em thôi mà anh.
- Cô đừng có giả nai! – Minh gào lên, mặt đỏ gay – Sẹo này là sẹo mổ đẻ! Cô bảo cô còn trong trắng, cô chưa từng yêu ai. Hóa ra cô lừa tôi à? Cô đã từng có con với thằng nào?
Lan hoảng hốt, nắm tay chồng giải thích:
- Anh nói cái gì thế? Đây là vết sẹo mổ ruột thừa năm em học lớp 10. Do cơ địa sẹo lồi nên nó mới xấu thế thôi. Anh đừng nghĩ bậy!
- Ruột thừa? Ruột thừa mà nằm ngang thế này à? Cô tưởng tôi ngu sao? Đồ đàn bà lăng loàn!
Không để Lan kịp thanh minh thêm lời nào, Minh vớ lấy quần áo, mặc kệ vợ khóc lóc van xin, anh lao ra khỏi nhà, phi thẳng đến quán bar quen thuộc, uống rượu cho quên đi cái cảm giác bị “cắm sừng”. Anh tắt chuông điện thoại, ném nó vào một góc, mặc kệ Lan ở nhà một mình trong đêm tân hôn.
Minh lao xe như điên về nhà. Trong đầu anh hiện lên những viễn cảnh kinh hoàng. Thằng Hà là gã nghiện nổi tiếng liều lĩnh ở khu này. Nếu Lan có mệnh hệ gì…
Về đến cửa nhà, Minh thấy cổng mở toang. Trong sân, chiếc xe máy của Lan nằm đổ chỏng chơ, yếm xe vỡ nát.
- Lan ơi!
Minh lao vào nhà. Lan đang ngồi trên ghế sô pha, quần áo xộc xệch, lấm lem bùn đất. Trên tay và cổ cô có những vết xước đỏ lòm, rớm máu. Nhưng điều đáng sợ nhất là ánh mắt cô. Nó không còn vẻ sợ hãi, cũng không khóc lóc. Nó lạnh lẽo, tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.
Ngồi cạnh Lan là bác Tổ trưởng dân phố và một anh thanh niên lạ mặt.
Thấy Minh về, bác Tổ trưởng đứng dậy, lắc đầu ngán ngẩm:
- Cậu đi đâu mà cả đêm vợ gọi không được? May mà có cậu Nam đây đi làm ca đêm về ngang qua, thấy cái Lan bị thằng Hà kề dao vào cổ trấn lột nên lao vào cứu, không thì…
Minh run rẩy, quỳ sụp xuống trước mặt Lan:
- Vợ ơi… anh xin lỗi… Em có sao không? Thằng Hà… nó làm gì em chưa?
Lan nhìn Minh, ánh mắt sắc như dao cạo:
- Anh nghĩ nó làm gì? Hiếp tôi à? Hay anh lại đang nghĩ tôi thất tiết lần nữa?
- Không… anh… anh lo cho em…
Lan cười nhạt, ném lên bàn một tờ giấy khám bệnh cũ kỹ đã ố vàng.
- Anh nhìn cho kỹ đi. “Phẫu thuật viêm ruột thừa cấp – Năm 2014”. Bác sĩ mổ theo đường ngang thẩm mỹ nhưng do tôi cơ địa xấu nên sẹo bị lồi. Đêm qua, tôi định đưa cho anh xem nhưng anh có nghe đâu. Anh bỏ đi uống rượu.
Lan chỉ vào vết bầm tím trên cổ:
- Còn tin nhắn đêm qua. Tôi đi tìm anh. Tôi sợ anh say rượu, sợ anh gặp tai nạn. Ra đến đầu ngõ thì gặp thằng Hà. Nó kề dao, ép tôi đưa vàng cưới. Tôi nhắn tin cho anh, gọi cho anh 82 cuộc… Hy vọng anh bắt máy, hy vọng chồng tôi sẽ quay về cứu tôi.
Giọng Lan nghẹn lại, nhưng cô không khóc:
- Nhưng anh đang bận “giải sầu” vì nghĩ tôi là loại đàn bà hư hỏng. Lúc tôi tuyệt vọng nhất, người cứu tôi là một người dưng, còn chồng tôi thì đang ngủ say trong khách sạn.
Minh cúi gằm mặt, sự hối hận dâng lên bóp nghẹt trái tim. Anh đã sai. Sai quá rồi. Chỉ vì một sự nghi ngờ vô căn cứ, anh đã bỏ mặc vợ giữa đêm khuya khoắt, suýt chút nữa đẩy cô vào cửa tử.
- Lan, anh sai rồi. Anh thề, anh hứa sẽ bù đắp cho em. Em tha thứ cho anh lần này thôi. Anh ghen quá nên mất khôn…
Minh định nắm lấy tay Lan nhưng cô rụt lại. Cô tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt nhẹ nhàng lên tờ giấy khám bệnh.
- Anh không phải ghen. Anh là ích kỷ. Anh coi trọng cái màng trinh ảo tưởng và cái sĩ diện của anh hơn tính mạng của tôi.
Lan đứng dậy, đi vào phòng ngủ kéo chiếc vali đã thu dọn sẵn ra.
- Đêm qua, lúc nằm co ro ở đồn công an lấy lời khai, tôi đã nghĩ rất nhiều. Một người chồng mà ngay trong đêm tân hôn đã không có lấy một chút niềm tin vào vợ, sẵn sàng bỏ mặc vợ giữa đêm hôm vì một vết sẹo, thì sau này, khi sóng gió ập đến, anh sẽ là người đầu tiên đẩy tôi ra xa.
- Chúng ta ly hôn đi.
- Không! Lan! Anh không đồng ý! – Minh gào lên, ôm chặt lấy chân vợ.
Lan lạnh lùng gỡ tay Minh ra, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
- Đừng giữ. Anh giữ được người nhưng không giữ được lòng đâu. 82 cuộc gọi nhỡ đêm qua là 82 lần tôi hy vọng, và cũng là 82 lần anh tự tay cắt đứt duyên nợ vợ chồng mình rồi.
Lan kéo vali bước ra khỏi cửa. Anh thanh niên tên Nam – ân nhân của cô, ái ngại nhìn Minh rồi dắt xe giúp Lan ra ngõ.
Minh ngồi bệt xuống nền nhà lạnh lẽo, nhìn chiếc điện thoại vẫn hiện con số “82 cuộc gọi nhỡ”. Anh biết, dù anh có gọi lại 8200 lần, hay cả cuộc đời này, thì đầu dây bên kia cũng sẽ không bao giờ bắt máy nữa. Vết sẹo trên bụng vợ là vết sẹo da thịt, còn vết sẹo anh vừa rạch vào cuộc hôn nhân này, là vết sẹo vĩnh viễn không bao giờ lành.