
Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con học cấp hai, cấp ba, còn tôi thì vẫn lẻ loi đi về một mình trong căn phòng trọ nhỏ ở cuối con ngõ.
Mỗi lần họp lớp, tôi luôn là người đến muộn và về sớm nhất. Không phải vì bận, mà vì không chịu nổi những câu hỏi quen thuộc.
“Bao giờ lấy chồng?”
“Chọn kỹ quá rồi ế phải không?”
“Hay là có vấn đề gì?”
Ban đầu tôi còn cười cho qua. Nhưng nghe suốt mười mấy năm, nụ cười ấy dần trở nên gượng gạo.
Không phải tôi kén chọn.
Chỉ là… cuộc đời cứ thế trôi qua.
Có người tôi thích thì họ đã có gia đình. Có người thích tôi thì tôi lại không có cảm giác.
Cho đến khi tôi nhận ra mình đã ba mươi tám.
Và mẹ tôi bắt đầu thở dài mỗi khi nhìn tôi.
Bà nói một câu khiến tôi ám ảnh suốt nhiều đêm:
“Sau này mẹ mất rồi, con ở một mình sao mẹ yên tâm được.”
Chính vì câu nói đó… tôi quyết định kết hôn.
Một quyết định mà chính tôi cũng không biết là đúng hay sai.
Người đàn ông tôi lấy tên là Hòa.
Tôi quen anh qua một người họ hàng.
Trước khi gặp, tôi chỉ nghe nói một câu:
“Anh ấy hiền lắm, chỉ có điều chân bị tật từ nhỏ.”
Hôm gặp mặt, tôi thấy anh đi hơi khập khiễng. Chân trái của anh cong nhẹ, bước đi chậm hơn người bình thường.
Nhưng gương mặt anh hiền lành, ánh mắt rất thật.
Anh làm nghề sửa điện thoại, có một tiệm nhỏ ở đầu phố.
Cuộc gặp hôm đó khá im lặng.
Anh nói không nhiều, chỉ thỉnh thoảng hỏi tôi vài câu đơn giản.
Tôi không có cảm giác đặc biệt.
Nhưng cũng không thấy khó chịu.
Một tháng sau, anh nhờ người mai mối hỏi cưới.
Mẹ tôi nhìn tôi.
Ánh mắt bà vừa hy vọng, vừa lo lắng.
Còn tôi… sau một đêm suy nghĩ, đã gật đầu.
Có lẽ nhiều người sẽ cho rằng tôi lấy anh vì thương hại.
Nhưng sự thật là lúc đó tôi chỉ nghĩ một điều:
“Thôi thì lấy đại cho xong.”
Đám cưới của chúng tôi diễn ra rất giản dị.
Không tiệc lớn.
Không xe hoa rình rang.
Chỉ có vài bàn cỗ trong sân nhà anh.
Hàng xóm tới ăn, chúc vài câu rồi về.
Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi có cảm giác như mình đang xem một bộ phim mà bản thân chỉ là khán giả.
Đêm tân hôn đến… nhanh hơn tôi tưởng.
Căn phòng cưới nhỏ, tường sơn màu vàng nhạt.
Trên giường trải ga đỏ, hai chiếc gối mới tinh.
Tôi ngồi ở mép giường, tay nắm chặt vạt áo.
Không phải vì hồi hộp.
Mà vì… lạ lẫm.
Người đàn ông ngồi đối diện tôi – từ hôm nay sẽ là chồng tôi – vẫn còn quá xa lạ.
Anh Hòa lúc đó nhìn tôi, có vẻ cũng hơi lúng túng.
Anh nói khẽ:
“Em… mệt không?”
Tôi lắc đầu.
Không khí trong phòng trở nên im lặng.
Chỉ có tiếng quạt trần quay chậm chậm.
Một lúc sau, anh đứng dậy.
Tôi nhìn thấy rõ dáng đi khập khiễng của anh khi bước đến cạnh giường.
Tim tôi bỗng đập nhanh.
Không phải vì mong chờ.
Mà vì… lo lắng.
Tôi không biết đêm nay sẽ diễn ra thế nào.
Anh ngồi xuống, kéo tấm chăn lên.
Ánh mắt anh nhìn tôi rất dịu.
Nhưng cũng có chút gì đó… căng thẳng.
Tôi run run kéo góc chăn.
Trong đầu tôi lúc đó hiện lên rất nhiều suy nghĩ hỗn loạn.
Người đàn ông này… liệu có khiến tôi hối hận không?
Liệu cuộc hôn nhân này có phải sai lầm?
Tôi hít một hơi.
Rồi lật tấm chăn lên.
Và ngay khoảnh khắc đó…
Tôi đứng hình.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, tôi nhìn thấy chân của anh.
Chân trái – cái chân mà mọi người nói là bị tật – không phải chỉ đơn giản là cong.
Nó mang một vết sẹo dài, chạy dọc từ đầu gối xuống tận cổ chân.
Những vết sẹo cũ chồng chéo lên nhau.
Như thể từng trải qua rất nhiều lần phẫu thuật.
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
Anh cười hơi gượng.
“Xấu lắm phải không?”
Tôi không nói được gì.
Anh thở dài.
Rồi kể cho tôi nghe một câu chuyện mà trước đó không ai nói.
Hóa ra khi anh mười hai tuổi, anh từng cứu một đứa bé bị tai nạn xe.
Chiếc xe tải mất lái lao lên vỉa hè.
Anh đã kéo đứa bé ra kịp lúc.
Nhưng chính anh bị bánh xe cán qua chân.
Ca phẫu thuật kéo dài nhiều giờ.
Bác sĩ giữ được chân cho anh, nhưng nó không bao giờ trở lại bình thường.
Từ đó anh đi khập khiễng.
Tôi lặng người.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn… là những thứ nằm cạnh chân anh.
Trên đùi anh, tôi thấy một chiếc hộp nhỏ.
Anh mở ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn vàng rất đơn giản.
Anh nhìn tôi, ánh mắt chân thành đến mức khiến tôi không biết phải phản ứng thế nào.
“Anh biết em lấy anh… không phải vì yêu.”
Câu nói đó khiến tim tôi thắt lại.
Anh tiếp tục:
“Nhưng anh vẫn muốn hỏi em một lần cho đàng hoàng.”
Anh cầm chiếc nhẫn lên.
Giọng anh hơi run.
“Em có muốn… thật sự bắt đầu cuộc hôn nhân này với anh không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Một người mà tôi đã “nhắm mắt lấy đại”.
Một người mang vết thương cả đời trên chân… vì từng cứu một đứa trẻ.
Và một người, dù biết tôi không yêu anh, vẫn chọn cách đối xử tử tế.
Trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Ba mươi tám năm sống trên đời.
Lần đầu tiên… tôi cảm thấy mình xấu hổ vì sự vội vàng và lạnh nhạt của mình.
Tôi không biết tương lai sẽ thế nào.
Không biết tình yêu có đến hay không.
Nhưng đêm hôm đó, tôi đã đưa tay ra.
Để anh đeo chiếc nhẫn vào.
Và lần đầu tiên… tôi thật sự nhìn người chồng của mình bằng một ánh mắt khác.
Sau này khi kể lại câu chuyện này, nhiều người tranh cãi rất dữ.
Có người nói tôi quá thực dụng khi “lấy đại cho xong”.
Có người lại bảo tôi may mắn khi gặp được người đàn ông như vậy.
Còn tôi…
Tôi chỉ biết rằng cuộc đời đôi khi rất kỳ lạ.
Có những người ta tìm kiếm cả tuổi trẻ mà không gặp.
Nhưng cũng có những người… ta gặp khi đã gần bốn mươi tuổi, trong một đêm tân hôn đầy bối rối.
Và chính khoảnh khắc lật tấm chăn lên ấy…
đã thay đổi cách tôi nhìn về cuộc hôn nhân của mình.