
Tôi kết hôn với Tuấn đã được ba năm. Cuộc sống của chúng tôi về vật chất không có gì phải lo nghĩ. Tuấn là người đàn ông giỏi giang, tâm lý, còn bố mẹ chồng thì đối xử với tôi như con gái ruột. Nhưng trong căn biệt thự rộng lớn ấy, tiếng cười trẻ thơ vẫn là thứ xa xỉ mà cả nhà khao khát mãi chưa có được.
Chúng tôi đã đi khám ở nhiều bệnh viện lớn nhỏ. Kết quả trả về lúc nào cũng chỉ là vài dòng chữ lạnh lùng: “Sức khỏe sinh sản bình thường, chưa rõ nguyên nhân hiếm muộn”. Bác sĩ khuyên vợ chồng tôi đừng nóng vội, tâm lý thoải mái thì sẽ dễ mang thai hơn. Ông ấy bảo nếu trong nửa năm tới vẫn chưa có tin vui thì có thể tính đến phương pháp thụ tinh nhân tạo (IVF).
Vợ chồng tôi nghe xong thì cũng trút được gánh nặng phần nào. Chúng tôi còn trẻ, kinh tế lại vững, y học bây giờ hiện đại, chuyện con cái chỉ là sớm muộn. Thế nhưng, trái ngược với sự lạc quan của chúng tôi, mẹ chồng tôi lại phản ứng một cách kỳ lạ. Từ ngày biết kết quả khám, mẹ chồng tôi như biến thành một người khác. Bà không còn là người phụ nữ sang trọng, hoạt bát hay đi tập yoga mỗi sáng nữa. Thay vào đó là một vẻ u uất, trầm mặc đến đáng sợ.
Bà ăn không ngon, ngủ không yên. Cả ngày bà cứ thẫn thờ ngồi ở phòng khách nhìn ra cái xích đu trống trơn ngoài vườn, miệng lẩm bẩm những điều gì đó mà tôi nghe không rõ. Chỉ sau một tháng, mẹ gầy rộc đi trông thấy, hai mắt trũng sâu, da dẻ xanh xao thiếu sức sống. Điều lạ lùng là bà không hề gây áp lực hay trút giận lên tôi. Ngược lại, mỗi khi nhìn vào bụng tôi, ánh mắt bà không phải là sự mong chờ, mà là sự hoảng sợ.
Nhiều đêm, tôi thấy bà thắp hương trên bàn thờ tổ tiên rất khuya, khói hương nghi ngút cả căn nhà. Tôi và chồng động viên thế nào bà cũng chỉ lắc đầu, thở dài sườn sượt: “Các con không hiểu đâu, không đơn giản là y học đâu…”. Tuần trước, Tuấn phải đi công tác xa vài ngày. Bố chồng tôi thì đang đi du lịch cùng hội hưu trí. Trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con. Buổi tối hôm đó, mẹ chồng bất ngờ gõ cửa phòng tôi, giọng bà run run: “Lan à, tối nay con sang ngủ cùng mẹ được không? Mẹ thấy trong người nôn nao khó tả quá”.
Tôi gật đầu ngay. Tôi nghĩ có lẽ bà cô đơn, hoặc muốn tâm sự chuyện con cái. Căn phòng của mẹ chồng rộng nhưng lạnh lẽo. Bà nằm co ro một góc giường, chỉ hỏi han sức khỏe của tôi vài câu rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn. Đồng hồ điểm 12 giờ đêm. Không gian tĩnh mịch đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tôi vừa thiu thiu ngủ thì bất chợt… “Đừng! Đừng mà! Tha cho tôi… tha cho cháu tôi!”
Tiếng hét thất thanh của mẹ chồng xé toạc màn đêm khiến tôi giật bắn người, tim đập thình thịch. Tôi bật dậy, thấy mẹ đang vùng vẫy trong cơn ác mộng, mồ hôi vã ra như tắm, tay chân quờ quạng loạn xạ vào không trung như đang xua đuổi ai đó. Tôi vội lay bà dậy: “Mẹ! Mẹ ơi! Con đây, Lan đây. Mẹ mơ thấy ác mộng ạ?”. Mẹ chồng tôi choàng tỉnh, đôi mắt bà mở to trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, hơi thở dốc dồn dập. Khi nhận ra tôi đang ngồi bên cạnh, bà bỗng òa khóc nức nở, tiếng khóc ai oán, thê lương khiến tôi lạnh toát cả sống lưng.
Bà nắm chặt lấy tay tôi, móng tay bấm vào da thịt tôi đau điếng, giọng bà lạc đi: “Nó về đòi nợ… Nó không cho mẹ có cháu… Là lỗi tại mẹ, tất cả là tại mẹ!”. Sau khi bình tĩnh lại, mẹ chồng nhìn tôi bằng ánh mắt u sầu tột độ, thở dài một hơi rồi bắt đầu kể lại câu chuyện mà bà đã chôn giấu suốt bao năm qua. Một sự thật khiến tôi “khiếp vía”.
“Ngày trước, thằng Tuấn từng yêu sâu đậm một cô gái tên Mai. Lúc đó Tuấn mới ra trường, còn Mai chỉ là cô gái tỉnh lẻ, gia cảnh nghèo khó, lại còn đang gánh nợ cho gia đình. Mẹ lúc đó trọng sĩ diện, khinh thường xuất thân của con bé nên ra sức cấm cản.” Bà ngừng lại, nuốt khan một cách khó nhọc rồi tiếp tục: “Dù mẹ dọa từ mặt, Tuấn vẫn lén lút qua lại. Cho đến khi Mai mang thai… Con bé đến quỳ trước cổng nhà mình, xin mẹ cho phép cưới để đứa trẻ có bố. Nhưng…”.
Mẹ chồng tôi bật khóc, cả người run lên bần bật: “Mẹ đã tàn nhẫn ném tiền vào mặt cô ấy. Mẹ nói những lời cay nghiệt nhất, rằng ‘cái ngữ cô không xứng bước vào nhà này’, rằng ‘chắc gì cái thai đã là của thằng Tuấn’. Mẹ ép cô ấy phải biến mất khỏi cuộc đời thằng Tuấn thì mới để yên cho gia đình cô ấy dưới quê.”. Tôi chết lặng người. Tôi không thể ngờ người mẹ chồng hiền lành hàng ngày lại có thể hành xử tàn nhẫn đến thế.
“Quá tuyệt vọng và uất ức, Mai đã nhắn tin chia tay Tuấn, nói rằng cô ấy bỏ cái thai rồi. Sau đó cô ấy biến mất thật. Mẹ cứ ngỡ thế là xong chuyện, là dọn đường cho con trai mình lấy được người môn đăng hộ đối như con. Nhưng con ơi…”
Giọng mẹ chồng tôi trở nên rợn người: “Đêm nào mẹ cũng mơ thấy một đứa trẻ con chưa rõ hình hài cứ lởn vởn quanh giường. Nó không khóc, nó chỉ nhìn mẹ trân trân. Mấy năm nay con không có bầu, mẹ biết là do quả báo. Cô gái kia vì hận mẹ mà bỏ con, vong linh đứa trẻ ấy oán mẹ nên không cho ai đầu thai vào nhà mình nữa. Mẹ sợ lắm… Mẹ sợ tội ác của mẹ khiến các con phải trả giá đắt”.
Nghe xong câu chuyện, tôi bủn rủn tay chân. Hóa ra, sự “thẫn thờ xanh xao” của mẹ không phải vì lo lắng bệnh tật, mà là sự giày vò của lương tâm và nỗi sợ hãi tâm linh. Bà sợ hãi cái “luật nhân quả” đang giáng xuống đầu con trai và con dâu bà. Tôi nhìn người đàn bà tiều tụy trước mặt, vừa giận lại vừa thương. Giận vì sự tàn nhẫn, định kiến của bà ngày xưa đã giết chết một sinh linh và làm tổn thương một người phụ nữ khác. Thương vì giờ đây bà đang sống trong địa ngục trần gian do chính mình tạo ra.
Tôi cố nén cơn sốc, ôm lấy vai bà trấn an: “Mẹ à, chuyện cũ đã qua rồi. Có thể cô gái ấy nói bỏ thai chỉ là để anh Tuấn hết hy vọng thôi, biết đâu cô ấy vẫn sinh con thì sao? Vợ chồng con đi khám bác sĩ bảo bình thường, chỉ là chậm chút thôi. Mẹ đừng tự dọa mình nữa.”. Tôi nói vậy để bà yên lòng, nhưng thú thật, trong lòng tôi cũng dấy lên một nỗi hoang mang tột độ. Nhìn vào bóng tối nơi góc phòng, tôi rùng mình ớn lạnh. Liệu có thật là lời oán trách của người xưa linh ứng? Hay chính sự căng thẳng, u ám bao trùm ngôi nhà này mới là liều thuốc độc giết chết mầm sống?
Sáng hôm sau, mẹ chồng tôi vẫn ngồi đó, tay lần tràng hạt, miệng lầm rầm tụng kinh sám hối. Nhìn bóng lưng còng xuống của bà, tôi hiểu rằng, chặng đường tìm con của vợ chồng tôi sẽ còn rất dài. Bởi lẽ, thứ chúng tôi cần chữa trị không chỉ là thể xác, mà còn là vết thương tâm lý sâu hoắm và bóng ma quá khứ đang đè nặng lên ngôi nhà này.
Sự thật kinh hoàng không phải là chuyện ma quỷ, mà là sự tàn nhẫn của lòng người, để rồi giờ đây, người sống còn khổ sở hơn cả người đã khuất.