
Tiếng gió rít qua khe cửa sổ căn phòng trọ chật hẹp ở mạn Cầu Giấy khiến lòng Lan rét mướt hơn cả cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Tối 29 Tết, trong khi dòng người hối hả chở quất, chở đào về nhà, Lan vẫn ngồi thẫn thờ nhìn vào màn hình điện thoại trống rỗng. Công ty xây dựng nơi cô làm kế toán vừa tuyên bố không có thưởng Tết do công trình chưa quyết toán được, công ty cũng đang rất khó khăn mong mọi người thông cảm chia sẻ cùng công ty thời điểm này.
Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo vang. Giọng anh trai cô nghẹn ngào từ quê nhà: “Lan ơi, bố chuyển biến nặng rồi, bác sĩ bảo phải nộp ngay 50 triệu để làm phẫu thuật gấp, nếu không thì…, anh xoay khắp nơi rồi vẫn thiếu 10 triệu nữa, mẹ đang khóc ngất ở viện em ạ.”. Tai Lan ù đi. 10 triệu đồng – con số vốn dĩ chẳng quá lớn với một kế toán cứng nghề, nhưng lúc này nó lại là ranh giới giữa sự sống và cái chết của bố cô. Trong túi cô hiện tại chỉ còn đúng 200 ngàn đồng.
Cùng đường, Lan đánh liều sang gõ cửa ngôi biệt thự của chủ nhà trọ ngay phía mặt đường. Bác chủ đi vắng, người mở cửa cho cô là Hải – con trai bác, một người đàn ông 35 tuổi, độc thân, nổi tiếng là một doanh nhân lạnh lùng và kín tiếng. Nghe Lan lắp bắp trình bày việc muốn vay tạm 10 triệu đồng để cứu bố, Hải không hề biến sắc. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang run rẩy vì lạnh và lo sợ, rồi chậm rãi nói: “Tôi sẽ cho em vay không phải 10 triệu, mà là 50 triệu. Đủ để em lo cho bố.”
Lan mừng rỡ định cảm ơn hứa ra tết đi làm trả cho anh, trong đầu cô bắt đầu nghĩ tới viến cảnh phải cày cuốc làm thêm nhiều chỗ vì công ty hiện tại không có hi vọng gì nữa rồi. Nhưng chưa đầy 2 phút thì Hải tiếp lời, giọng đanh lại: “Nhưng với một điều kiện: Em phải làm cho tôi một việc ngay trong đêm nay. Nếu đồng ý, tiền sẽ nổi trong tài khoản em ngay lập tức. Nếu không, mời em về cho.”
Trong đầu Lan hiện lên đủ mọi kịch bản đen tối. Anh ta cần gì ở một cô gái nghèo trong đêm 29 Tết? Sự chiếm đoạt? Hay một việc làm phi pháp? Nhưng hình ảnh bố đang nằm thoi thóp trên giường bệnh đã lấn át tất cả. Cô nhắm mắt, cắn môi gật đầu: “Tôi đồng ý.”
Hải dẫn Lan lên tầng hai, nhưng không phải vào phòng ngủ mà là một phòng làm việc ngập tràn tài liệu. Anh ném cho cô một chiếc laptop và hàng xấp chứng từ cao ngất ngưởng: “Kế toán của công ty tôi vừa nghỉ sinh con đột xuất. Sáng mai tôi có một cuộc họp sống còn với đối tác để chốt hợp đồng đầu tư cho năm tới. Toàn bộ số liệu tài chính năm nay đang bị rối, bảng cân đối kế toán vẫn chưa khớp. Việc của em là từ giờ đến sáng phải giải quyết đống lộn xộn này. Đây là cái giá của 50 triệu.”
Lan sững người. Hóa ra đây là “việc” anh ta nói. Cô thở phào nhưng cũng đầy áp lực. Với lòng tự trọng của một người làm nghề, cô lao vào làm việc như một con thiêu thân. Suốt đêm ấy, Lan “lê lết” trên từng trang bảng tính Excel, rà soát từng hóa đơn, đối chiếu từng dòng tiền. Có những lúc đầu óc cô quay cuồng vì thiếu ngủ và lo lắng cho bố, nhưng Hải vẫn ngồi đó, im lặng bên tách cà phê đặc, thỉnh thoảng lại nhìn cô với ánh mắt dò xét.
Căn phòng chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng lật giấy sột soạt. Lan làm việc quên cả thời gian, quên cả cái đói. Cô vận dụng tất cả kiến thức chuyên môn tích lũy suốt 5 năm để bóc tách những sai sót trong hệ thống sổ sách của công ty Hải. Khi tia nắng đầu tiên của ngày 30 Tết rọi qua khung cửa sổ, Lan nhấn nút “Save” cuối cùng. Cô ngước nhìn Hải, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng: “Xong rồi anh. Số liệu đã khớp đến từng đồng lẻ. Tôi đã gửi file vào mail cho anh.”
Đồng hồ điểm 7 giờ sáng. Lan định đứng dậy để về phòng trọ thu xếp hành lý về quê thì bỗng thấy chân mình khuỵu xuống vì kiệt sức. Cô không thể nào bước nổi ra khỏi cánh cửa kia nữa. Hải bước tới, đỡ lấy Lan. Anh mở bản báo cáo cô vừa làm, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang kinh ngạc và thán phục. Sự logic, tỉ mỉ và những kiến nghị tài chính sắc bén của Lan vượt xa những gì anh mong đợi ở một cô gái trông có vẻ yếu đuối.
“Em không cần phải về phòng trọ nữa đâu,” Hải nói, giọng anh bỗng trở nên ấm áp lạ thường.
Lan hốt hoảng: “Anh… anh định làm gì? Tôi làm xong việc rồi mà?”
Hải mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi: “Ý tôi là, em đừng ở căn phòng trọ ẩm thấp đó nữa. Sáng nay tôi sẽ cho xe chở em và toàn bộ đồ đạc về quê. Tiền tôi đã chuyển vào tài khoản cho em rồi. Và còn một điều nữa… ra Tết, em hãy đến công ty tôi nhận việc, em xứng đáng với mức lương gấp 5 lần chỗ cũ.”. Lan ngây người. Từ một kẻ đường cùng đi vay tiền, cô bỗng chốc nhận được một cơ hội đổi đời ngay trong đêm giao thừa.
Chuyến xe đặc biệt của Hải đưa Lan về đến tận cửa bệnh viện trong sáng 30 Tết. Nhờ có số tiền của Hải, bố cô đã được phẫu thuật thành công và qua cơn nguy kịch. Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Suốt những ngày Tết, Hải liên tục gọi điện hỏi thăm tình hình sức khỏe của bố Lan. Đến mùng 4 Tết, anh bất ngờ xuất hiện tại bệnh viện với giỏ quà lớn, lấy cớ là “thăm nhân viên mới”.
Sự tận tâm, bản lĩnh và cả nét dịu dàng tiềm ẩn của Lan đã hoàn toàn chinh phục trái tim gã CEO lạnh lùng. Hải bắt đầu hành trình “tán đổ” cô kế toán giỏi giang bằng sự chân thành nhất.
Một năm sau, cũng vào đêm 29 Tết, Lan không còn phải đi vay tiền trong nước mắt nữa. Cô lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, nắm tay Hải bước vào lễ đường. Từ cô nhân viên nghèo, cô đã trở thành phu nhân của thiếu gia ngành xây dựng, không chỉ đổi đời về vật chất mà còn tìm thấy một bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình. Đêm “lê lết” với những con số năm ấy chính là định mệnh tuyệt vời nhất mà cô từng có.