tôi dằn tay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói lạnh lùng đến tột độ:
“Anh quỳ xuống xin lỗi ai? Xin lỗi người vợ anh đã phản bội hay xin lỗi cả những năm tháng thanh xuân tôi đã dành cho anh?”
Anh ta cúi gằm mặt, giọng lí nhí: “Anh sai rồi, anh xin lỗi.”
“Xin lỗi ư?” Tôi bật cười, nhưng là nụ cười của sự chua chát và khinh bỉ. “Xin lỗi có làm tôi quên đi việc anh đã sống một cuộc đời khác, ngay dưới tầng nhà này, suốt bốn năm không? Xin lỗi có làm tôi quên đi việc mẹ anh, người tôi kính trọng, cũng bắt tay che giấu sự dối trá này?”
Anh ta không nói được gì, chỉ im lặng. Sự im lặng của anh ta càng khiến tôi thêm đau đớn. Bốn năm chung sống, bốn năm tôi tin tưởng, bốn năm tôi ngỡ mình có một gia đình hạnh phúc, hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch do anh ta đạo diễn, và tôi là một con rối bị giật dây mà không hề hay biết.
Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ, mang ra một vali nhỏ.
“Anh không cần phải giải thích gì nữa. Tôi cũng không cần nghe thêm bất cứ lời xin lỗi nào. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc rồi.”
Anh ta giật mình, vội vàng níu lấy tay tôi: “Không, em! Đừng đi! Anh biết lỗi rồi, anh sẽ sửa chữa mà!”
Tôi gạt tay anh ta ra, ánh mắt tôi giờ đây chỉ còn sự trống rỗng. “Sửa chữa? Liệu vết rạn nứt trong tim tôi có thể hàn gắn lại được không? Anh đã giết chết niềm tin của tôi, giết chết tình yêu của tôi. Anh và người phụ nữ kia đã tước đi của tôi tất cả. Chúng ta đã từng sống như những kẻ xa lạ, và giờ đây, chúng ta hãy thực sự là những người xa lạ.”
Nói xong, tôi kéo vali, bước qua anh ta, không một lần ngoảnh lại. Cánh cửa đóng sầm lại, kết thúc tất cả. Tôi bước vào thang máy, xuống tầng trệt.
Thế giới trước mắt tôi giờ đây là một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới không có anh, không có những lời nói dối, và cũng không còn những nỗi đau. Tôi biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng tôi sẽ bước đi, không hối tiếc.
Ngày hôm sau, tôi nộp đơn ly hôn, chấm dứt tất cả.
Còn anh, anh mãi mãi chỉ là một phần của quá khứ, là bài học đau đớn nhất mà tôi phải trải qua. Cuộc đời này không có chỗ cho những người phản bội, và cũng không có chỗ cho những người chỉ biết cúi đầu khi sự thật vỡ lở.