Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Đêm tân hôn, cô dâu liên tục tìm đủ mọi lý do để né tránh, nhất quyết không cho chồng tiến lại gần

Posted on 22/07/2026 by dtv
Đêm tân hôn, cô dâu liên tục tìm đủ mọi lý do để né tránh, nhất quyết không cho chồng tiến lại gần. Nhận thấy thái độ bất thường của vợ, người chồng bắt đầu trỗi dậy sự nghi hoặc. Sau một hồi lặng lẽ quan sát, anh quyết định dứt quát vén tung tấm chăn ra để kiểm tra. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nhìn thấy sự thật phũ phàng giấu kín bên trong, sắc mặt anh lập tức cắt không còn một giọt máu, đôi chân bủn rủn không còn chút sức lực. Anh bàng hoàng quỳ gục xuống trước mặt vợ, cuống quít van xin sự tha thứ. Hóa ra, bí mật kinh hoàng được che đậy dưới lớp chăn mỏng ấy không chỉ hủy hoại hoàn toàn đêm tân hôn, mà còn bóc trần tội lỗi ghê rợn mà anh đã cố tình chôn giấu suốt bao nhiêu năm qua…
Tiệc cưới vừa khép lại, người thân hai họ ai nấy đều hân hoan gửi những lời chúc phúc viên mãn nhất cho đôi trẻ. Tôi – Tuấn – đầu óc vẫn còn lâng lâng trong hơi men nồng cùng cảm giác hạnh phúc dâng trào của ngày trọng đại. Người con gái mà tôi vừa rước về dinh tên là Mai, một cô gái vô cùng dịu dàng, thùy mị, ai gặp cũng gật gù khen tôi khéo chọn được người vợ nết na.
Theo lẽ tự nhiên, đêm tân hôn phải là thời khắc đong đầy mật ngọt và thiêng liêng nhất của lứa đôi. Bất chấp điều đó, Mai lại có những biểu hiện vô cùng kỳ lạ. Ngay từ lúc bước chân vào phòng ngủ, cô ấy chỉ lặng lẽ ngồi co co ở góc giường, đôi bàn tay gầy gầy đan chặt vào nhau không ngừng run rẩy. Cho rằng vợ mới về nhà chồng nên còn ngượng ngùng, tôi nhẹ nhàng tiến lại gần trêu đùa vài câu để giải tỏa không khí ngột ngạt:
— Mai này, sao em ngồi thu mình một góc thế? Lại đây với anh nào, tối nay là đêm của chúng mình mà.
Đáp lại lời tôi, Mai chỉ khẽ giật mình rồi vội vã lùi lại phía sau, giọng run run:
— Anh… anh để em tự nhiên một chút được không? Em chưa sẵn sàng…
Càng về khuya, Mai càng kiên quyết né tránh, không chịu để tôi đụng vào người. Thời gian lặng lẽ trôi qua, sự kiên nhẫn trong tôi cứ thế cạn dần. Sự khó hiểu chuyển thành cảm giác bực bội, kèm theo đó là một nỗi bất an vô hình bắt đầu gặm nhấm tâm trí. Trong đầu tôi liên tục xoay mòng mòng những câu hỏi: “Rốt cuộc Mai đang giấu giếm mình điều gì? Tại sao lại có thái độ sợ hãi đến thế?”
Căn phòng ngủ chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn vệt sáng vàng vọt phát ra từ chiếc đèn ngủ treo tường. Mai vẫn nằm cuộn tròn người trong chiếc chăn bông, cơ thể không ngừng run lên từng đợt. Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi bước đến bên giường, đặt tay lên vai vợ rồi ân cần cất tiếng:
— Em rốt cuộc làm sao thế? Chúng ta đã chính thức nên duyên vợ chồng rồi, chẳng lẽ em vẫn không đủ tin tưởng để chia sẻ với anh sao?
Mai mím chặt môi, đôi mắt đẫm lệ chực trào ra. Cô không đáp lời, chỉ ra sức kéo chiếc chăn trùm kín từ đầu đến chân như để cố thủ. Chính sự im lặng đáng sợ ấy càng khiến sự nghi ngờ trong lòng tôi bùng lên dữ dội. Trong một phút bộc phát nông nổi lẫn tò mò tột độ, tôi đưa tay túm lấy mép chăn rồi dứt khoát hất mạnh ra.
Thế nhưng, ngay khi tấm chăn bị lột bỏ, cảnh tượng hiện ra trước mắt lập tức khiến tim tôi như ngừng đập, sống lưng truyền đi một luồng khí lạnh buốt giá…
Viết ‘Có’ để đọc tiếp phần 2 dưới cmt… Cảm ơn các bạn 👇👇👇

Dưới tấm chăn không phải là một thân hình nuột nà trong bộ đồ ngủ cô dâu, cũng không phải sự ngượng ngùng của một người phụ nữ trong đêm tân hôn.

Nằm trên chiếc đệm cưới màu đỏ thắm là một chiếc hộp gỗ màu nâu trầm đã sần sùi vết thời gian, trên mặt hộp phủ một dải ruy băng màu trắng – loại ruy băng chỉ dùng trong các đám tang. Nhưng điều khiến toàn thân tôi đóng băng, tim như ngừng đập, chính là vật đặt ngay bên cạnh chiếc hộp gỗ: một tấm ảnh thờ khổ nhỏ đã ngả màu ố vàng, cùng một kỷ vật bằng bạc hình giọt nước.

Người trong tấm ảnh thờ là một cô gái trẻ tầm mười tám, hai mươi tuổi. Đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn.

Và gương mặt đó… hai mươi năm qua chưa một đêm nào tôi không mơ thấy.

Đó là Hà.

Chiếc kỷ vật bằng bạc hình giọt nước kia chính là nửa còn lại của dây chuyền mà tôi đang đeo trên cổ – món quà tôi từng tự tay khắc tên hai đứa vào mùa hè năm đó, trước khi bi kịch xảy ra.

Tấm chăn bị tôi hất văng sang một bên. Không khí trong phòng ngủ như bị rút cạn. Hơi men nồng nặc trong người tôi biến mất sạch sẽ trong chớp mắt, thay vào đó là một luồng khí lạnh ngắt xộc thẳng từ sống lưng lên đỉnh đầu. Đôi chân tôi mềm nhũn, không còn một chút sức lực.

Bịch!

Tôi quỳ gục xuống sàn nhà ngay bên cạnh mép giường, hai tay chống rụt rè trên mặt sàn gỗ lạnh ngắt. Sắc mặt tôi cắt không còn một giọt máu, môi run rẩy không thốt nên lời.

Mai ngồi bật dậy. Nước mắt trên mặt cô ấy đã khô từ bao giờ, thay vào đó là một ánh mắt lạnh lẽo, căm hờn đến xương tủy – một ánh mắt hoàn toàn xa lạ so với vẻ dịu dàng, nết na mà tôi vẫn thấy suốt một năm yêu nhau.

— Tuấn… — Mai cất giọng, không còn sự run rẩy hay sợ hãi của một cô dâu mới. Giọng cô ấy trầm đục, như cất lên từ dưới đáy vực sâu. — Anh nhận ra cô ấy rồi đúng không?

— Mai… em… sao em lại có những thứ này? — Tôi run rẩy cất tiếng, cổ họng khô khốc như có gai đâm. — Cô ấy… cô ấy là ai đối với em?

Mai bật cười. Tiếng cười cay đắng vang vọng trong căn phòng ngủ sang trọng, nghe nhói lòng như tiếng thủy tinh vỡ. Cô bước xuống giường, tiến lại gần chiếc hộp gỗ, nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve tấm ảnh thờ.

— Cô ấy là chị gái ruột của tôi. Chị Đặng Thu Hà. Người mà hai mươi năm trước, gia đình anh và chính bản thân anh đã chung tay xô xuống vực thẫm của sự tủi hờn, để rồi chị ấy phải gieo mình xuống dòng sông quê trong một đêm mưa bão!

Lời Mai nói như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào ngực tôi.

Hai mươi năm trước…

Khi đó tôi mới là một cậu thiếu niên mười bảy tuổi. Tôi và Hà – chị gái Mai – là bạn học cùng lớp ở một vùng quê nghèo. Chúng tôi mến nhau bằng thứ tình cảm học trò trong sáng. Mè hè năm đó, gia đình tôi bất ngờ trúng số, trở nên giàu có nhanh chóng. Bố mẹ tôi quyết định chuyển lên thành phố mở công ty. Trước ngày đi, tôi hẹn Hà ra bờ sông chia tay và trao cho cô ấy nửa chiếc dây chuyền bạc.

Thế nhưng, đêm đó, một tai nạn kinh hoàng đã xảy ra.

Một nhóm thanh niên hư hỏng trong làng đã chặn đường Hà. Trong lúc hoảng loạn chạy trốn, Hà đã chạy đến nhà tôi để kêu cứu. Tôi là người duy nhất ở nhà lúc đó. Tôi đã thấy Hà đập cửa, thấy cô ấy khóc lóc gào thét tên tôi.

Nhưng vì sự nhút nhát, tồi tệ và ích kỷ của một đứa trẻ sợ liên lụy, sợ ảnh hưởng đến chuyến đi lên thành phố của gia đình vào sáng hôm sau, tôi đã khóa chặt cửa, tắt phụt đèn và trùm chăn kín đầu. Tôi giả vờ như không có ai ở nhà.

Hà bị nhóm người đó bắt đi. Sáng hôm sau, người ta tìm thấy thi thể cô ấy dưới dòng sông ven làng.

Khi công an đến điều tra, bố mẹ tôi vì muốn bảo vệ tương lai của đứa con trai duy nhất, vì sợ tôi bị kết tội “không tố giác tội phạm” hoặc liên lụy đến vụ án làm hoãn chuyến đi, đã bỏ ra một số tiền lớn để “chạy chọt”, lo lót cho vụ án mau chóng khép lại dưới danh nghĩa một vụ “đuối nước vô ý”. Bố tôi thậm chí còn dựng lên bằng chứng giả rằng đêm đó gia đình tôi đã rời quê từ chiều.

Tôi đã im lặng. Sự im lặng hèn nhát đó đã chôn vùi sự thật suốt hai mươi năm. Tôi sống trong sự dằn dằn, cắn rứt của một kẻ gián tiếp gây ra cái chết của người mình thương, nhưng theo thời gian, sự giàu sang và guồng quay cuộc sống đã giúp tôi đè nén tội lỗi đó xuống đáy sâu tâm trí.

Cho đến ngày hôm nay.

— Em… em là em gái của Hà? — Tôi bò lại gần chân Mai, hai tay chắp lại, nước mắt bắt đầu giàn giụa. — Mai ơi… anh xin lỗi… Anh van xin em! Năm đó anh còn quá nhỏ, anh sợ hãi… Anh không cố ý! Cả đời này anh luôn sống trong hối hận… Anh xin em, hãy tha thứ cho anh!

— Tha thứ? — Mai cúi xuống, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mắt tôi. — Anh nói từ “tha thứ” nghe dễ dàng quá Tuấn ạ! Anh có biết hai mươi năm qua gia đình tôi đã sống thế nào không?

Mai rít qua kẽ răng, từng lời như tích tụ hàng vạn giọt nước mắt:

— Mẹ tôi vì thương nhớ chị Hà mà hóa điên hóa dại, rồi mất trong một đêm đông rét mướt. Bố tôi ôm nỗi oan khuất của con gái đi gõ cửa khắp nơi nhưng đều bị sự tiền bạc của nhà anh đè bẹp. Ông qua đời vì ung thư lao lực, trước khi nhắm mắt vẫn nắm chặt tay tôi dặn: “Phải đòi lại sự thật cho chị con!”

Mai chỉ tay vào chiếc hộp gỗ trên giường:

— Anh có biết trong chiếc hộp này là gì không? Đó là toàn bộ những lá thư tay chị Hà viết trước khi mất, là những bằng chứng mà bố tôi đã âm thầm thu thập suốt mười năm trời về việc gia đình anh đút lót, hối lộ để lấp liếm vụ án! Và quan trọng nhất… là chiếc thẻ nhớ chứa đoạn ghi âm lời thú tội của chính bố anh trước khi ông ta qua đời năm ngoái!

Tôi rụng rời toàn thân. Bố tôi trước khi mất vì bệnh nặng đúng là đã từng mê sảng và nhắc đến tên Hà. Hóa ra trong những ngày tháng đó, Mai đã âm thầm tiếp cận ông dưới danh nghĩa một người thực tập sinh trong công ty!

— Em… em tiếp cận anh… kết hôn với anh… tất cả chỉ là kế hoạch sao? — Tôi nghẹn ngào hỏi, trái tim vỡ vụn thành vô số mảnh.

— Đúng vậy! — Mai thẳng thắn thừa nhận, nước mắt cô ấy lăn dài trên má. — Anh nghĩ một cô gái như tôi lại ngẫu nhiên gặp anh, yêu anh sao? Tôi đã mất năm năm để thay đổi thân phận, học hành, biến mình thành mẫu phụ nữ mà anh thích nhất. Tôi đã chịu đựng sự ghê tởm mỗi khi anh nắm tay, mỗi khi anh trao những lời ngọt ngào giả tạo! Tôi chờ đợi ngày này… ngày mà anh đang ở trên đỉnh cao của hạnh phúc, để kéo anh xuống đầm lầy tội lỗi!

— Mai… anh thật sự yêu em… — Tôi gào lên trong đau đớn. — Anh yêu em là thật!

— Nhưng tình yêu của anh được xây trên xương máu của chị gái tôi! — Mai ngắt lời tôi một cách phũ phàng.

Cô ấy đi lại phía bàn trang điểm, nhấc chiếc điện thoại thông minh lên. Màn hình điện thoại đang ở chế độ phát trực tiếp (livestream).

Một dòng chữ chạy trên màn hình khiến mắt tôi tối sầm lại: “Hơn 50.000 người đang xem.”

— Anh Tuấn này, — Mai mỉm cười một nụ cười chua chát. — Anh có nhớ hôm nay lễ cưới của chúng ta được truyền hình trực tiếp trên các nền tảng mạng xã hội của tập đoàn nhà anh không? Để quảng bá cho hình ảnh “doanh nhân trẻ tài ba, gia đình hạnh phúc”?

Tôi chết đứng.

— Tôi đã không tắt camera. Từ lúc anh bước vào phòng, từ lúc anh hất tấm chăn này ra… toàn bộ câu chuyện hai mươi năm trước, lời thú tội và sự quỳ lụy hèn nhát của anh vừa rồi… đã được truyền đi cho toàn bộ họ hàng hai bên, đối tác kinh doanh và hàng trăm nghìn người trên mạng xã hội cùng xem.

— Không… Mai! Em không thể làm thế! — Tôi gào lên, định lao đến giật lấy chiếc điện thoại.

Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa phòng ngủ bị đập mạnh.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đập cửa dồn dập vang lên cùng tiếng la bóc của mẹ tôi ngoài hành lang: — Tuấn ơi! Mở cửa ra con ơi! Báo chí… công an… trên mạng người ta đang đồn cái gì thế này?! Mở cửa ra nhanh lên con!

Tôi đứng khựng lại. Mọi thứ xung quanh tôi sụp đổ hoàn toàn. Sự nghiệp, danh dự, địa vị, gia đình… tất cả những gì tôi cố công xây dựng trên nền móng của sự hèn nhát hai mươi năm trước, giờ đây tan thành mây khói chỉ trong một đêm.

Cánh cửa phòng ngủ bất ngờ bật mở. Không phải mẹ tôi xông vào, mà là lực lượng công an cùng các điều tra viên.

Một vị sĩ quan công an tiến bước vào phòng, chìa ra một tờ lệnh: — Bùi Anh Tuấn! Chúng tôi nhận được đơn tố giác tội phạm cùng các chứng cứ mới liên quan đến vụ án mạng của nạn nhân Đặng Thu Hà xảy ra hai mươi năm trước, cũng như hành vi che giấu tội phạm và hối lộ của gia đình ông. Mời ông về trụ sở điều tra làm việc!

Chiếc còng số 8 lạnh ngắt cập vào cổ tay tôi.

Tôi không chống cự, cũng không còn sức để chống cự. Tôi nhìn Mai. Cô ấy đứng lặng lẽ bên góc giường, tay ôm chặt tấm ảnh thờ của chị gái vào lòng. Nước mắt cô ấy rơi xuống mặt kính tấm ảnh, nhưng trên môi cô ấy là một nụ cười nhẹ nhõm – nụ cười của một người vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén cả gia đình suốt hai thập kỷ.

Khi bị chiến sĩ công an dắt đi qua ngưỡng cửa, tôi quay đầu nhìn lại Mai lần cuối.

Căn phòng tân hôn trang hoàng hoa hồng thắm và ánh đèn vàng ấm áp giờ đây trông thật trống trải và lạnh lẽo. Tấm chăn cưới bị vứt lăn lóc dưới sàn.

Tôi hiểu rằng, đây chính là cái giá đắt nhất mà tôi phải trả. Không phải chỉ là bản án của pháp luật, mà là bản án lương tâm – thứ mà tôi đã cố tình trốn chạy suốt hai mươi năm qua. Sự im lặng hèn nhát của tuổi trẻ đã biến đêm tân hôn ngọt ngào nhất cuộc đời tôi thành đêm phán xét cuối cùng.

Bài viết mới

  • BỨC TƯỜNG BĂNG TRONG CĂN BẾP LẤY ÁNH SÁNG
  • BỨC MÀN BÍ ẨN SAU CÁNH CỬA KHÉP HỜ
  • Miếng thịt gà và vết gãy trầm lặng
  • Giông Bão Và Sự Rạn Nứt Trầm Lặng
  • Bóng Ma Trong Đêm Bão Táp

Bình luận gần đây

No comments to show.

Lưu trữ

  • July 2026
  • June 2026
  • May 2026
  • April 2026

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme