
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm một chuyện điên rồ như vậy.
Lái xe hơn một nghìn cây số… chỉ để dự đám cưới của người yêu cũ.
Nghe thì có vẻ như một câu chuyện sướt mướt, nhưng thật ra, đến chính tôi cũng không rõ mình đi vì điều gì. Không phải để níu kéo. Không phải để phá đám. Cũng không phải để chứng minh rằng tôi vẫn còn tình cảm.
Có lẽ… chỉ là để tự tay khép lại một thứ gì đó mà tôi đã mang theo suốt nhiều năm.
Tôi tên là Dũng, 33 tuổi. Làm kinh doanh tự do, cuộc sống không quá dư dả nhưng cũng không thiếu thốn. Tôi và Linh – người yêu cũ của tôi – quen nhau từ thời đại học.
Cô ấy là kiểu con gái mà ai nhìn vào cũng nghĩ sẽ có một cuộc sống yên bình: dịu dàng, biết quan tâm, không ồn ào, không phô trương.
Chúng tôi yêu nhau gần 5 năm.
Đã từng nghĩ đến chuyện cưới.
Nhưng rồi… chia tay.
Không phải vì có người thứ ba.
Không phải vì hết yêu.
Mà vì… hoàn cảnh.
Gia đình Linh không thích tôi. Họ muốn cô ấy lấy một người “ổn định” hơn – công việc rõ ràng, gia đình nền tảng, tương lai chắc chắn.
Còn tôi lúc đó… chỉ là một thằng đang loay hoay khởi nghiệp, tiền bạc bấp bênh, tương lai mờ mịt.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày cô ấy nói chia tay.
Không khóc.
Không trách móc.
Chỉ nói:
– Em mệt rồi.
Tôi hỏi:
– Vì anh không đủ tốt?
Cô ấy lắc đầu.
– Vì em không đủ mạnh để đi tiếp.
Chúng tôi kết thúc như vậy.
Không ồn ào.
Nhưng đau.
Rất đau.
Sau đó, chúng tôi không liên lạc nữa.
Tôi lao vào công việc.
Còn cô ấy… nghe nói đi làm ở một công ty lớn, cuộc sống ổn định.
Cho đến một ngày, tôi nhận được thiệp cưới.
Tên cô ấy.
Bên cạnh… là một người đàn ông khác.
Tôi đã ngồi rất lâu, nhìn tấm thiệp đó.
Không khóc.
Nhưng có cái gì đó trong lòng… sụp xuống.
Tôi không định đi.
Thật sự.
Nhưng đến sát ngày, tôi lại… đổi ý.
Tôi không muốn sau này phải tự hỏi:
“Nếu hôm đó mình đi… thì sẽ thế nào?”
Vậy là tôi lên xe.
Một chuyến đi hơn 1000 km.
Một mình.
Trên suốt quãng đường, tôi nghĩ rất nhiều.
Về những ngày cũ.
Về những lần cãi nhau.
Về những lần nắm tay nhau đi dưới mưa.
Về cái cách cô ấy từng nhìn tôi… như thể tôi là cả thế giới.
Và rồi… tôi tự hỏi:
“Cô ấy có từng hối hận không?”
Nhưng rồi tôi tự trả lời:
“Chắc là không.”
Nếu có… thì đã không có đám cưới này.
Tôi đến nơi vào buổi chiều.
Đám cưới tổ chức ở một khách sạn lớn.
Xe cộ tấp nập.
Người ra vào đông đúc.
Tôi đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu.
Cảm giác… kỳ lạ.
Giống như bước vào một nơi mà mình từng thuộc về… nhưng giờ đã không còn.
Tôi mặc sơ mi trắng, quần tây đơn giản.
Không nổi bật.
Cũng không quá xuề xòa.
Trong tay tôi là một chiếc phong bì.
Dày.
Không phải vì tôi muốn thể hiện.
Mà vì… tôi không biết phải mang gì khác.
Có lẽ, đó là cách cuối cùng để tôi “đền bù” cho những gì mình không thể cho cô ấy ngày xưa.
Tôi bước vào.
Ánh đèn rực rỡ.
Tiếng nhạc.
Tiếng cười nói.
Mọi thứ… đều rất vui vẻ.
Tôi tìm một góc ngồi.
Không ai nhận ra tôi.
Cũng đúng.
Tôi chỉ là một người trong quá khứ.
Không ai cần nhớ.
Một lúc sau, cô dâu chú rể xuất hiện.
Tôi nhìn lên.
Và… tim tôi chững lại.
Linh vẫn vậy.
Vẫn là cô gái mà tôi từng yêu.
Nhưng… khác.
Ánh mắt cô ấy không còn như trước.
Không còn cái gì đó… rất thật.
Rất sống.
Mà tôi từng thấy.
Chú rể đứng bên cạnh cô ấy.
Lịch sự.
Chỉnh chu.
Đúng kiểu người mà gia đình cô ấy muốn.
Tôi tự cười.
“Ừ… hợp lý mà.”
Đến lúc lên chúc mừng.
Tôi định không lên.
Nhưng rồi… tôi vẫn đứng dậy.
Xếp hàng.
Từng bước.
Mỗi bước… như nặng thêm.
Đến lượt tôi.
Cô ấy nhìn tôi.
Sững lại.
Chỉ một giây thôi.
Rồi… mỉm cười.
– Anh đến à?
Giọng cô ấy… vẫn vậy.
Tôi gật đầu.
– Ừ.
Không biết nói gì thêm.
Chú rể đưa tay ra:
– Chào anh.
Tôi bắt tay.
– Chúc hai người hạnh phúc.
Một câu nói… mà tôi đã tưởng tượng rất nhiều lần.
Nhưng khi nói ra… lại trống rỗng.
Tôi đưa phong bì.
Cô ấy nhận.
– Cảm ơn anh.
Chỉ vậy thôi.
Không có gì thêm.
Không có ánh mắt linger.
Không có câu hỏi.
Không có quá khứ.
Chỉ là… hai người xa lạ.
Tôi quay đi.
Định rời khỏi đó ngay.
Nhưng đúng lúc tôi bước ra gần cửa…
một người gọi tôi lại.
– Dũng!
Tôi quay lại.
Mẹ của Linh.
Bà vẫn vậy.
Ánh mắt sắc.
Nhưng hôm nay… có gì đó khác.
– Cháu… đến thật à?
Tôi gật đầu.
– Dạ.
Bà nhìn tôi một lúc.
Rồi tiến lại gần.
– Đi theo cô một chút.
Tôi hơi bất ngờ.
Nhưng vẫn đi theo.
Chúng tôi đứng ở một góc khuất, ít người qua lại.
Bà nhìn tôi.
Rồi… lấy từ túi ra một mảnh giấy.
Nhét vào tay tôi.
– Cháu… đọc đi.
Tôi chưa kịp hiểu.
Nhưng vẫn mở ra.
Chỉ một dòng chữ.
Nhưng đủ khiến tay tôi run lên.
“Anh đừng đi. Em không muốn cưới.”
Chữ viết của Linh.
Không thể nhầm.
Tôi ngẩng lên.
– Cái này…
Bà thở dài.
– Nó viết sáng nay.
Tim tôi đập mạnh.
– Vậy… tại sao…
– Vì nó không đủ can đảm.
Câu nói đó… giống hệt năm xưa.
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
– Cô… đưa cháu cái này để làm gì?
Bà nhìn tôi.
Ánh mắt… lần đầu tiên tôi thấy có sự mềm xuống.
– Vì… có lẽ cô đã sai.
Tôi chết lặng.
– Ngày xưa… cô ép nó chia tay cháu.
– Cô nghĩ… cô làm vậy là tốt.
– Nhưng hôm nay… nhìn nó… cô mới thấy…
Bà dừng lại.
– Nó không hạnh phúc.
Không gian như đông lại.
Trong đầu tôi… hỗn loạn.
– Vậy… cô muốn cháu làm gì?
Bà không trả lời ngay.
Rồi nói:
– Tùy cháu.
– Cô chỉ nghĩ… cháu nên biết.
Tôi nhìn tờ giấy.
Rồi nhìn lại bên trong hội trường.
Âm nhạc vẫn vang lên.
Mọi người vẫn cười nói.
Đám cưới vẫn diễn ra.
Như không có gì xảy ra.
Nhưng với tôi…
mọi thứ đã khác.
Tôi đứng đó.
Rất lâu.
Trong đầu là hai con đường.
Một là… bước vào.
Nói ra tất cả.
Dừng đám cưới.
Hai là… quay đi.
Như chưa từng đến.
Tôi siết chặt mảnh giấy.
Rồi… từ từ gấp lại.
Bỏ vào túi.
Tôi nhìn bà.
– Cháu… cảm ơn cô.
– Nhưng… đã muộn rồi.
Bà nhìn tôi.
Không nói gì.
Tôi quay lưng.
Bước ra ngoài.
Lần này… tôi không dừng lại.
Tôi không quay đầu.
Không phải vì tôi không còn yêu.
Mà vì…
có những lựa chọn…
khi đã được đưa ra…
thì phải có người chịu trách nhiệm.
Cô ấy đã chọn.
Dù là trong nước mắt.
Còn tôi…
tôi chọn… rời đi.
Câu chuyện của tôi, nếu kể ra, chắc chắn sẽ có người nói tôi ngu.
– Sao không vào kéo cô ấy đi?
– Sao không đấu tranh đến cùng?
– Tình yêu mà, phải giành chứ!
Nhưng cũng sẽ có người hiểu.
Rằng…
tình yêu không phải lúc nào cũng là giữ lại.
Đôi khi…
là buông tay…
để người kia sống với chính lựa chọn của họ.
Còn tôi…
tôi mất một người.
Nhưng có lẽ…
tôi giữ lại được chính mình.