Vừa vượt cạn xong đã bị é;;p ly hôn, cô dâu lạnh lùng ký tên rồi bi;;ến mất

Tiếng máy đo nhịp tim trong phòng hồi sức sau sinh vẫn kêu tít tít đều đặn, nhưng không khí lạnh lẽo còn hơn cả hầm băng. Hạ Lan nằm đó, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu sau ca vượt cạn kéo dài 10 tiếng đồng hồ. Đứa con vừa mới được đưa đi sưởi ấm, cô chưa kịp chạm tay vào thiên thần nhỏ thì cánh cửa phòng bật mở.
Bà Mai – mẹ chồng cô – cùng chồng cô là Minh bước vào. Trên tay họ không phải là bát cháo nóng hay đóa hoa chúc mừng, mà là một tệp tài liệu dày cộp.
“Ký đi. Đứa bé nhà họ Trần sẽ nuôi, cô không đủ tư cách.” Giọng bà Mai sắc lẹm như dao cạo.
Hạ Lan khẽ nhếch môi, ánh mắt trống rỗng nhìn chồng mình: “Minh, anh cũng muốn vậy sao?”
Minh né tránh ánh mắt của vợ, giọng lạnh nhạt: “Lan à, cô biết là mẹ không thích cô từ đầu. Giờ cô sinh được con trai coi như xong nhiệm vụ. Căn biệt thự này và 9 tỷ đồng tiền bồi thường đất giải tỏa của nhà tôi sắp về tay, tôi không muốn chia cho một người không môn đăng hộ đối như cô.”
Thì ra là vậy. Họ chờ cô sinh xong, chờ khối tài sản khổng lồ từ dự án quy hoạch sắp đổ về để rũ bỏ “gánh nặng”. Hạ Lan không khóc, nỗi đau thể xác lẫn tinh thần đã khiến cô chai sạn. Cô cầm cây bút, bàn tay run rẩy nhưng nét chữ lại dứt khoát vô cùng.
Xoẹt. Tờ đơn ly hôn đã ký xong. Cô ném trả lại họ, đôi mắt lạnh lùng đến đáng sợ: “Hy vọng mọi người không hối hận.”
Ngay đêm đó, Hạ Lan biến mất khỏi bệnh viện. Không ai biết cô đi đâu, chỉ biết rằng cô đã mang theo toàn bộ giấy tờ cá nhân và một nụ cười bí hiểm trước khi bước lên chiếc xe đen sang trọng chờ sẵn ở cổng.
Ba ngày sau, nhà họ Trần mở tiệc linh đình. Tiếng nhạc xập xình, rượu vang chảy tràn trề. Bà Mai đeo trên người bộ trang sức kim cương mới tậu (mua trả góp vì đinh ninh 9 tỷ sắp về túi).
“Chúc mừng bà Mai, sắp thành tỷ phú tới nơi rồi!” “Thằng Minh giỏi thật, bỏ được con vợ nghèo để rước lộc về nhà.”
Đúng lúc cuộc vui lên cao trào nhất, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Không phải là nhân viên ngân hàng mang tiền đến, mà là một đoàn người mặc vest đen, dẫn đầu là luật sư đại diện của tập đoàn địa ốc lớn nhất thành phố.
“Ông Trần Quang Minh phải không? Chúng tôi đến để thu hồi tài sản.”
Cả nhà họ Trần ngơ ngác. Minh cười lớn: “Các anh nhầm à? Tiền đền bù 9 tỷ của tôi còn chưa nhận, thu hồi cái gì?”
Vị luật sư đẩy kính, chìa ra một tập hồ sơ: “Ông nhầm rồi. Căn biệt thự này và toàn bộ khu đất xung quanh vốn dĩ đứng tên bà nội của Hạ Lan – người đã qua đời và để lại di chúc cho cô ấy từ 5 năm trước. Hồ sơ đất đai mà ông giữ bấy lâu nay… là giả.”
Cả khán phòng lặng ngắt. Bà Mai ngã quỵ xuống ghế: “Vô lý! Chính tay tôi giữ sổ đỏ mà!”
“Sổ đỏ đó chỉ là bản photocopy màu được đánh tráo. Chủ sở hữu thực sự của khu đất này là cô Hạ Lan. Và vì các ông bà đã vi phạm nghiêm trọng thỏa thuận hôn nhân, đồng thời cô Hạ Lan đã ký lệnh chuyển nhượng toàn bộ khu đất này cho tập đoàn chúng tôi để xây dựng khu công nghiệp… Các vị có 1 tiếng để thu dọn đồ đạc.”
Một chiếc Rolls-Royce dừng lại trước cổng. Hạ Lan bước xuống, không còn là người phụ nữ nhợt nhạt trên giường bệnh. Cô diện bộ đồ hiệu sang trọng, thần thái uy quyền, trên tay là đứa con nhỏ đang ngủ say.
“Hạ Lan! Con dâu… à không, Lan ơi, có gì từ từ bảo nhau. Mẹ biết lỗi rồi!” Bà Mai lao đến định ôm chân cô nhưng bị bảo vệ chặn lại.
Hạ Lan nhìn căn nhà từng là “địa ngục” của mình với ánh mắt khinh bỉ: “Bà Mai, 9 tỷ mà bà mong chờ, tôi đã dùng nó để làm từ thiện dưới danh nghĩa đứa con này rồi. Còn căn nhà này? Tôi đã bán nó cho công ty san lấp mặt bằng.”
Minh gào thét: “Cô độc ác quá! Cô định đuổi chúng tôi ra đường sao?”
Hạ Lan cúi xuống, thì thầm vào tai hắn: “Cái ngày anh đưa tờ đơn ly hôn khi tôi vừa mới mổ xong, anh đã giết chết sự tử tế cuối cùng trong tôi rồi. Luật nhân quả không bỏ sót ai đâu.”
Chiếc máy xúc lớn gầm rú tiến vào sân, san bằng dãy hàng rào hoa hồng mà Hạ Lan từng tỉ mỉ chăm sóc. Cả nhà họ Trần đứng giữa đường, tài sản bị niêm phong, nợ nần từ bộ trang sức và bữa tiệc xa hoa bắt đầu đổ ập xuống đầu.
Hạ Lan bế con lên xe, không ngoảnh đầu lại. Phía sau cô là đống đổ nát của một gia đình tham lam, còn phía trước là bầu trời xanh ngắt của tự do và sự giàu sang mà cô xứng đáng có được.