Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách, Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã…
Tôi và cô ấy ly hôn được hai năm.
Hai năm – đủ để từ “vợ chồng” trở thành “người dưng từng quen”, nhưng chưa đủ để hoàn toàn dửng dưng khi nhìn thấy nhau.
Chúng tôi có một đứa con trai, năm nay bảy tuổi. Sau ly hôn, con ở với tôi. Không phải vì tôi giành giật, mà vì cô ấy chủ động nhường quyền nuôi con. Khi đó, cô ấy nói:
“Em chưa ổn định. Để con ở với anh tốt hơn.”
Tôi không hỏi thêm. Ly hôn đã đủ mệt mỏi rồi.
Tôi vẫn nghĩ mình là người bị tổn thương nhiều hơn. Cô ấy là người đòi ly hôn. Lý do đơn giản đến mức khiến tôi tự ái: “Em thấy mình không còn hạnh phúc.”
Không ngoại tình. Không bạo lực. Chỉ là… hết yêu.
Nghe tưởng nhẹ, nhưng lại nặng.
Hai năm qua, chúng tôi giữ liên lạc vì con. Cô ấy thỉnh thoảng ghé thăm, đưa con đi chơi, mua quần áo, đóng học phí cùng tôi. Không ồn ào, không xích mích.
Cho đến cuối tuần trước.
Cô ấy gọi điện:
“Cuối tuần em qua thăm con được không? Lâu rồi em chưa ngủ lại với thằng bé.”
Tôi do dự vài giây rồi đồng ý.
Không phải vì tôi còn tình cảm. Mà vì tôi biết con nhớ mẹ.
Chiều hôm đó, cô ấy đến. Vẫn dáng người nhỏ nhắn ấy, vẫn mái tóc buộc thấp sau gáy. Chỉ khác là ánh mắt có gì đó trầm hơn trước.
Con trai tôi reo lên khi thấy mẹ, ôm chặt lấy cô ấy.
Tôi nhìn cảnh đó, lòng mềm lại.
Buổi tối, ba người ăn cơm cùng nhau. Con cứ huyên thuyên kể chuyện trường lớp. Cô ấy cười, thỉnh thoảng nhìn tôi như muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Tôi dọn cho cô ấy nằm ngoài phòng khách. Một chiếc chăn mỏng, một cái gối. Rõ ràng ranh giới.
Tôi nói trước:
“Em ngủ ngoài này nhé. Anh với con ngủ trong phòng.”
Cô ấy gật đầu:
“Em biết rồi. Anh đừng lo.”
Không có chuyện “tình cũ không rủ cũng đến”. Tôi không phải kiểu người dễ mềm lòng chỉ vì một đêm.
Khoảng nửa đêm, tôi khát nước nên dậy.
Đi ngang qua phòng khách, tôi nghe thấy tiếng động.
Là tiếng cô ấy.
Không phải tiếng gọi. Không phải tiếng nói chuyện.
Mà là tiếng thở gấp.
Tiếng lẩm bẩm đứt quãng.
Tôi khựng lại.
Ban đầu tôi nghĩ cô ấy gặp ác mộng. Nhưng âm thanh ấy không giống mơ ngủ. Nó như tiếng cố kìm nén, như người đang cố không để ai nghe thấy mình khóc.
Tôi đứng yên vài giây, rồi khẽ bước lại gần.
Dưới ánh đèn đường hắt qua cửa sổ, tôi thấy cô ấy quay mặt vào tường, vai run nhẹ.
Tôi gọi nhỏ:
“Em?”
Cô ấy giật mình, vội lau mặt.
“Không sao đâu. Anh ngủ đi.”
Giọng cô ấy khàn đặc.
Tôi bật đèn.
Và tôi chết lặng.
Mặt cô ấy sưng một bên má. Ở cổ tay có vết bầm tím rõ ràng.
Tôi chưa từng thấy cô ấy như vậy.
“Chuyện gì xảy ra?”
Cô ấy lắc đầu:
“Không có gì. Em va phải cửa thôi.”
Tôi bật cười nhạt:
“Va cửa mà in nguyên năm ngón tay à?”
Cô ấy im lặng.
Tôi nhớ lại mấy lần trước, cô ấy thường nói bận, không thể đón con đúng hẹn. Có lần đến, cô ấy đeo kính râm dù trời râm mát.
Tôi chưa từng hỏi.
Tôi không muốn hỏi.
Vì hỏi đồng nghĩa với việc tôi còn quan tâm.
Tối hôm đó, tôi ngồi xuống ghế đối diện.
“Có phải hắn đánh em không?”
“Hắn” – người chồng mới của cô ấy. Cô ấy tái hôn chưa đầy một năm sau khi ly hôn tôi.
Khi biết tin, tôi đã cười nhạt. Tôi nghĩ cô ấy vội vàng, nghĩ cô ấy sẽ hối hận.
Nhưng tôi không nghĩ đến viễn cảnh này.
Cô ấy cúi đầu.
“Chỉ là cãi nhau thôi.”
“Cãi nhau mà đánh?”
Cô ấy bật khóc.
Tiếng khóc bị nén suốt cả tối, giờ vỡ ra.
“Em nghĩ mình có thể chịu được. Em nghĩ chỉ cần nhẫn nhịn thì sẽ yên ổn. Nhưng càng ngày càng tệ…”

Tôi nghe mà thấy lồng ngực nặng trĩu.
Có một thứ cảm xúc rất khó gọi tên. Không phải ghen. Không phải thương hại. Mà là một kiểu giận dữ âm ỉ.
Tôi từng nghĩ cô ấy rời bỏ tôi vì tôi không đủ tốt.
Nhưng giờ nhìn vết bầm trên cổ tay cô ấy, tôi chỉ thấy… cô ấy ngu ngốc.
“Nếu vậy sao còn ở đó?”
Cô ấy cười cay đắng:
“Em đã bỏ anh một lần vì nghĩ mình xứng đáng với hạnh phúc hơn. Giờ nếu lại ly hôn, người ta sẽ nói gì? Rằng em không biết giữ chồng? Rằng em có vấn đề?”
Tôi bật cười lớn.
“Người ta quan trọng vậy à?”
Cô ấy nhìn tôi:
“Anh không hiểu đâu.”
Tôi đứng dậy.
“Đúng, anh không hiểu. Vì nếu là anh, anh thà bị nói còn hơn để con anh lớn lên trong một gia đình bạo lực.”
Cô ấy im lặng.
Tôi nhìn về phía phòng ngủ, nơi con trai đang ngủ say.
“Em nghĩ nếu sau này con biết mẹ nó bị đánh mà vẫn chịu đựng, nó sẽ nghĩ gì?”
Câu hỏi đó khiến cô ấy chết lặng.
Sáng hôm sau, tôi nói:
“Lên xe đi.”
Cô ấy ngơ ngác:
“Đi đâu?”
“Tôi chở em lên ủy ban xã.”
Cô ấy hoảng hốt:
“Anh làm gì vậy?”
“Làm cái việc mà em nên làm từ lâu.”
Trên đường đi, cô ấy im lặng. Tôi cũng không nói gì thêm.
Tôi không làm vậy vì còn yêu.
Ít nhất tôi nghĩ thế.
Tôi chỉ biết, tôi không thể để mẹ của con tôi tiếp tục sống như vậy.
Đến ủy ban, tôi đưa cô ấy vào phòng tiếp dân.
“Tôi muốn làm thủ tục ly hôn cho cô ấy.”
Cán bộ nhìn chúng tôi, hơi ngạc nhiên.
“Anh là chồng hiện tại?”
Tôi lắc đầu:
“Tôi là chồng cũ. Nhưng tôi là cha của con cô ấy.”
Cô ấy kéo tay tôi:
“Thôi đi. Em chưa chuẩn bị.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy:
“Vậy bao giờ mới chuẩn bị? Khi hắn đánh em nặng hơn? Hay khi con anh sang chơi và thấy cảnh đó?”
Cô ấy bật khóc.
Cuối cùng, cô ấy ngồi xuống, cầm bút.
Tôi không biết quyết định đó đúng hay sai.
Có người sẽ nói tôi xen vào chuyện riêng của cô ấy.
Có người sẽ bảo tôi còn tình, nên muốn kéo cô ấy về.
Nhưng sự thật là, khi nghe tiếng thở gấp trong đêm, khi thấy vết bầm trên cổ tay cô ấy, tôi không còn nghĩ đến tự ái nữa.
Tôi chỉ nghĩ đến con.
Tôi không muốn con trai tôi lớn lên và tin rằng phụ nữ phải chịu đựng để giữ hôn nhân.
Sau khi nộp đơn, chúng tôi ngồi ngoài bậc thềm ủy ban.
Cô ấy hỏi nhỏ:
“Anh làm vậy vì thương em à?”
Tôi im lặng một lúc.
“Anh làm vì anh không muốn sau này con hỏi: ‘Ngày đó bố biết mà sao không giúp mẹ?’”
Cô ấy cúi đầu.
Gió thổi qua khoảng sân nhỏ.
Hai năm ly hôn, tôi tưởng mình đã buông được. Nhưng hóa ra, giữa chúng tôi vẫn còn một sợi dây – không phải tình yêu, mà là trách nhiệm.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Chúng tôi có quay lại hay không, tôi cũng chưa từng nghĩ.
Nhưng tôi biết một điều:
Có những ranh giới cần phải rõ ràng – như việc để cô ấy ngủ ngoài phòng khách.
Và cũng có những lúc, dù đã ly hôn, bạn vẫn không thể làm ngơ khi người từng là vợ mình đang chìm trong bạo lực.
Câu chuyện của tôi có thể gây tranh cãi.
Rằng tôi xen vào cuộc hôn nhân của người khác.
Rằng cô ấy đáng ra phải tự chịu trách nhiệm.
Nhưng tôi chỉ muốn hỏi:
Nếu nửa đêm bạn nghe thấy tiếng khóc bị kìm nén của người từng đầu ấp tay gối với mình – bạn có thực sự quay lưng ngủ tiếp được không?