“Vợ anh ngủ chưa?”
Ba giờ sáng, điện thoại chồng tôi sáng lên với tin nhắn ấy.
Tôi nằm ngay bên cạnh, tim như bị ai bóp nghẹt. Tay run lên, nhưng vẫn kịp gõ vài chữ:
“Cô ấy đi trực đêm, em có thể đến.”
Tôi muốn biết anh sẽ phản ứng thế nào. Và anh đã đến thật, mang theo chai rượu vang ngoại, ví hàng hiệu — không phải cho tôi, mà cho cô ta.
Tôi là Thu Hà, 33 tuổi, y tá trưởng tại một bệnh viện quận ở Hà Nội. Chồng tôi – Tuấn – làm kinh doanh xuất nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau năm tôi thực tập ở bệnh viện, khi anh còn là một cậu sinh viên mới tốt nghiệp đại học. Yêu nhau gần 3 năm, rồi cưới. Mười năm hôn nhân, tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn. Anh không đánh tôi, không cờ bạc, không rượu chè, nhưng tôi đã nhầm một điều: anh ta ngoại tình một cách chỉn chu, lạnh lùng và có kế hoạch.
Chiếc điện thoại là khởi đầu. Tin nhắn đó không phải duy nhất. Chúng tôi đã xa nhau từ lúc nào không rõ — có lẽ từ khi tôi quá bận rộn với công việc, với con, với chuyện nhà cửa. Còn anh thì bận rộn với những buổi “giao lưu đối tác”, “họp khuya”, và… “bạn tri kỷ”.
Nhưng điều khiến tôi gục ngã không phải là việc anh có người khác. Mà là phát hiện ra anh đã chuyển toàn bộ tài sản đứng tên anh sang cho mẹ ruột, rồi sau đó âm thầm ly hôn đơn phương bằng cách dùng địa chỉ cũ để gửi giấy toà – một trò tinh vi để tôi không hề biết gì cho đến khi thời hạn kháng cáo đã trôi qua.
Một người bạn làm bên tư pháp giúp tôi xác nhận tất cả. Căn nhà chúng tôi đang ở – đứng tên mẹ chồng. Xe hơi – đứng tên công ty. Tài khoản ngân hàng – đã được rút sạch và khóa. Còn tôi, ngoài một chiếc xe máy tay ga cũ và vài bộ đồng phục bệnh viện, không có gì cả.
Tôi suy sụp. Tôi khóc nhiều đêm liên tục. Nhưng rồi, khi mọi thứ như đóng sập lại, tôi vô tình đọc được một đoạn tin nhắn trên tài khoản Zalo cũ anh quên đăng xuất trên máy tính:
“Chị ấy mà biết em đứng tên miếng đất đó, chắc chị lồng lên mất.”
Đọc tiếp dưới bình luận!

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn uất hận, làm bừng tỉnh lý trí của một người đàn bà đang ở bờ vực thẳm. Tôi không lồng lộn, không khóc lóc nữa. Tôi ngồi xuống, hít một hơi thật sâu và bắt đầu kết nối những mảnh ghép.
Miếng đất mà cô ta nhắc đến chính là mảnh đất ở ngoại thành Hà Nội, mảnh đất mà Tuấn từng bảo rằng “mua để dành cho con dưỡng già” nhưng thực tế anh ta đã lén lút lách luật để hợp thức hóa thành tài sản riêng của nhân tình. Tuấn nghĩ mình thông minh, nhưng anh ta quên mất một điều: tôi là y tá trưởng, công việc của tôi yêu cầu sự tỉ mỉ, chính xác và khả năng chịu áp lực cao.
Tôi không đối chất ngay. Suốt hai tháng sau đó, tôi vẫn đóng vai người vợ hiền lành, nhẫn nhục, giả vờ như không hề biết chuyện mình đã bị “ly hôn hụt” và tài sản đã bị tẩu tán. Tôi âm thầm thu thập mọi bằng chứng về việc Tuấn dùng tiền chung của hai vợ chồng trong thời kỳ hôn nhân để mua mảnh đất đó cho cô ta. Tôi tìm lại những bản sao kê ngân hàng cũ, những email trao đổi với môi giới đất đai mà anh ta sơ hở chưa xóa hết.
Quan trọng nhất, tôi phát hiện ra một sự thật chấn động khác: Để chuyển toàn bộ tài sản sang tên mẹ ruột và công ty nhằm trốn tránh nghĩa vụ chia tài sản khi ly hôn, Tuấn đã giả mạo chữ ký của tôi trên nhiều văn bản đồng thuận. Đây chính là “tử huyệt” của anh ta.
Ngày tôi quyết định hạ bài là một buổi tối Tuấn vừa đi “công tác” về, trên tay vẫn còn vương mùi nước hoa lạ. Tôi đặt lên bàn một tập hồ sơ dày cộp.
“Ly hôn đi Tuấn. Lần này là do tôi chủ động,” tôi bình thản nói.
Tuấn cười nhạt, ánh mắt đầy vẻ đắc thắng: “Cô điên à? Nhà này của mẹ tôi, xe của công ty. Cô ra đi tay trắng, định lấy gì nuôi con?”
Tôi đẩy tập hồ sơ về phía anh ta: “Anh nhìn kỹ đi. Đây là bằng chứng anh giả mạo chữ ký của tôi để tẩu tán tài sản chung. Đây là đơn tố cáo hành vi vi phạm pháp luật trong kinh doanh của công ty anh. Và đây là bằng chứng anh dùng tiền chung mua đất cho nhân tình. Nếu những thứ này đến tay cơ quan điều tra và các đối tác của anh, anh nghĩ mình còn giữ được cái ghế giám đốc hay mảnh đất kia không?”
Mặt Tuấn biến sắc, từ tái mét sang xám ngoét. Anh ta lắp bắp: “Cô… cô theo dõi tôi từ bao giờ?”
“Từ cái đêm anh nhắn tin cho cô ta lúc 3 giờ sáng đấy,” tôi lạnh lùng đáp. “Tôi không cần tất cả, tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình và các con. Căn nhà này phải sang tên cho tôi, mảnh đất ngoại thành kia phải bán đi chia đôi, và anh phải chu cấp cho con hằng tháng theo mức tôi đưa ra. Nếu không, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa án hình sự, không phải tòa dân sự nữa.”
Tuấn quỵ xuống. Kẻ từng tính toán lạnh lùng để đẩy vợ con ra đường nay run rẩy ký vào bản cam kết thỏa thuận tài sản do tôi soạn sẵn. Anh ta nhận ra rằng, khi một người đàn bà bị dồn vào đường cùng, sự kiên nhẫn của họ chính là thứ vũ khí đáng sợ nhất.
Ngày tôi chính thức dọn ra khỏi căn nhà đầy dối trá đó để bắt đầu cuộc sống mới, trời Hà Nội cao xanh lạ thường. Tôi không còn là người phụ nữ may mắn theo cách mình từng nghĩ, nhưng tôi là người phụ nữ tự do và mạnh mẽ nhất mà tôi từng biết. Đàn ông có thể dùng tiền để thao túng, nhưng kiến thức và sự tỉnh táo mới là thứ giúp phụ nữ làm chủ cuộc đời mình.