Tưởng đâu cưới xin yên lành, ai ngờ chị dâu tôi bật chế độ “đòi tài sản”… ngay trên sân khấu. Thấy cục diện sắp “n;;ổ t;ung” khi bố mẹ và anh trai tái mặt, tôi đơn giản thốt lên 1 câu khiến cả hội trường đứng hình…
Tưởng đâu cưới xin yên lành, ai ngờ chị dâu tôi bật chế độ “đòi tài sản”… ngay trên sân khấu. Thấy cục diện sắp “n;;ổ t;ung” khi bố mẹ và anh trai tái mặt, tôi đơn giản thốt lên 1 câu khiến cả hội trường đứng hình…
Anh trai tôi — Minh — kết hôn ở tuổi ba mươi hai, sau nhiều năm hẹn hò, chia tay, yêu lại, rồi lại chia tay. Gia đình tôi thở phào khi anh thông báo rằng đã cầu hôn Hân — cô gái mà trước giờ ai cũng nghĩ là hiền lành, tế nhị, khéo léo. Mẹ tôi còn nở mày nở mặt nói với họ hàng: “Con dâu tôi học hành đàng hoàng, gia đình gia giáo, lương thiện lắm.”
Tôi thì không chắc lắm.
Lễ cưới tổ chức ở một khách sạn sang trọng nhất thành phố — điều này gia đình tôi chịu một phần chi phí nhưng phần lớn là bố mẹ Hân muốn “làm cho con gái nở mặt”. Tôi đến từ sớm, chỉnh lại mọi thứ mà anh trai đã giao: kiểm tra âm thanh, hoa tươi, khánh tiết, bàn tiệc, rồi chạy qua giúp mẹ ủi lại cái khăn voan cho cô dâu.
Tôi chỉ muốn anh trai có một ngày thật trọn vẹn.
Tất cả đều bình thường cho đến khi tôi nghe thấy tiếng Hân nói chuyện với mẹ mình trong phòng chờ cô dâu. Tôi vốn chỉ định đi lấy chai nước cho mẹ thì tiếng họ lọt qua khe cửa.
“Con nói rồi, căn nhà đó phải sang tên cho thằng Tùng trước đám cưới. Con không muốn lấy ai mà không được đảm bảo.”
Tùng — em trai của Hân — mới 20 tuổi, chẳng có nghề nghiệp gì rõ ràng, chỉ thích tụ tập bạn bè và nói chuyện tiền bạc như thể cậu ta sinh ra đã là tỷ phú. Tôi đứng khựng lại, tay vẫn giữ chai nước, trái tim đập mạnh.
Mẹ Hân nhỏ giọng: “Nhưng hôm qua hai bên nói rồi con. Nhà bên đó không đồng ý.”
“Không đồng ý thì cưới gì mà cưới?” Giọng Hân trở nên gắt gỏng. “Con không dại mà bước vào một gia đình để rồi tài sản rơi hết vào tay người ta. Căn nhà của con bé em gái Minh muốn giữ khư khư đó, đưa sang tên cho em con là xong. Đàn ông ai chẳng nghe lời vợ, để sau cưới bảo Minh nói em nó giao giấy tờ là được.”
Tôi đứng im lặng đúng ba giây. Rồi quay đi.
Tôi không phải loại thích ngh/e l//én. Nhưng nghe được rồi thì không thể quên được.

…quên được.
Tôi quay về chỗ ngồi, mặt bình thản như chưa từng nghe thấy gì. Nhưng trong đầu tôi, từng chữ Hân nói cứ lặp đi lặp lại, rõ ràng đến khó chịu. Hóa ra cái vẻ hiền lành, tế nhị bao năm nay chỉ là lớp vỏ. Còn bên trong là một phép tính rất lạnh: cưới – giữ – chiếm.
Lễ cưới bắt đầu.
Nhạc vang lên. Đèn rọi sáng. Hân bước ra trong chiếc váy cưới lộng lẫy, nụ cười dịu dàng đúng kiểu “con dâu trong mơ”. Anh Minh nhìn cô ấy bằng ánh mắt đầy tin tưởng. Tôi thấy bố mẹ tôi ngồi hàng ghế đầu, lưng thẳng nhưng gương mặt căng thẳng vì hồi hộp và tự hào.
Mọi thứ suôn sẻ… cho đến phần phát biểu của cô dâu chú rể.
Sau khi MC mời hai bên gia đình lên sân khấu, Hân bất ngờ xin micro. Giọng cô run run, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.
“Trước khi chính thức trở thành vợ chồng,” Hân nói, “con muốn hai bên gia đình làm rõ một chuyện. Vì hôn nhân, theo con, phải minh bạch ngay từ đầu.”
Cả hội trường bắt đầu xôn xao.
Hân quay sang bố mẹ tôi, cúi đầu lễ phép nhưng lời nói thì sắc như dao:
“Con mong gia đình anh Minh thể hiện sự chân thành bằng việc chuyển quyền sở hữu căn nhà đứng tên em gái anh ấy sang cho em trai con. Như vậy, con mới yên tâm bước vào cuộc hôn nhân này.”
Không khí đông cứng.
Tôi thấy tay mẹ tôi run lên. Bố tôi tái mặt. Anh Minh đứng sững, như thể không hiểu nổi mình vừa nghe thấy điều gì. Những tiếng thì thầm lan ra khắp hội trường, nhanh và độc.
MC lúng túng. Nhạc tắt hẳn. Không ai ngờ một lễ cưới sang trọng lại biến thành một cuộc mặc cả công khai như thế này.
Hân vẫn đứng đó, tay cầm micro, chờ đợi. Ánh mắt cô lướt qua tôi — có lẽ cô tin rằng tôi sẽ im lặng, như mọi lần.
Tôi đứng dậy.
Bước lên sân khấu.
Không xin micro ngay. Tôi chỉ quay sang nhìn thẳng Hân, mỉm cười rất nhẹ, rồi nói đúng một câu, vừa đủ cho cả hội trường nghe rõ:
“Chị yên tâm, căn nhà đó không cần sang tên — vì em vừa bán xong sáng nay rồi.”
Một giây.
Hai giây.
Rồi cả hội trường đứng hình.
Hân trợn mắt, môi tái đi. “Em… em nói cái gì?”
Tôi lấy trong túi ra một bản sao hợp đồng mua bán, đặt nhẹ lên bàn trước mặt cô.
“Nhà là tài sản riêng của em, mua trước khi anh Minh quen chị. Em bán hợp pháp, tiền đã chuyển khoản xong. À—” tôi ngẩng lên, giọng vẫn rất bình thản, “chị muốn đảm bảo, em cũng vậy.”
Anh Minh quay sang nhìn tôi, rồi nhìn Hân. Ánh mắt anh lần đầu tiên không còn tin tưởng nữa, mà là thức tỉnh.
Bố tôi thở ra một hơi dài. Mẹ tôi nhắm mắt, như vừa tránh được một tai họa.
Còn Hân… buông rơi micro.
Lễ cưới hôm đó không có nghi thức trao nhẫn.
Nhưng cả gia đình tôi thì hiểu rất rõ: Có những cuộc hôn nhân, tan trước khi bắt đầu, là điều may mắn.