Tưởng chỉ là chuyến thăm mộ bình thường, ai ngờ anh bắt gặp hai đứa trẻ vô gia cư gọi vợ mình là mẹ. Sự thật phía sau câu chuyện ấy khiến anh choáng váng sau 8 năm bị lừa dối.
Nghĩa trang chiều cuối năm chìm trong một màu xám xịt của những làn sương muối và khói nhang bảng lảng. Minh, vị triệu phú trẻ mới nổi với gương mặt góc cạnh đầy vẻ phong trần, bước xuống từ chiếc xe Bentley đen bóng loáng, tách biệt hoàn toàn với vẻ xô bồ, nghèo nàn của khu vực ven đô. Trên tay anh là bó hoa bách hợp trắng muốt, loài hoa mang vẻ đẹp thanh khiết nhưng u buồn, y hệt như Linh – người vợ quá cố đã mang theo trái tim anh xuống nấm mồ sâu từ tám năm trước.
Tám năm qua, Minh sống như một cỗ máy kiếm tiền, dùng sự bận rộn để khỏa lấp nỗi dằn vặt khôn nguôi về cái chết của vợ ngay sau khi sinh. Bước chân anh chậm rãi trên con đường mòn dẫn đến mộ Linh, nơi anh vẫn thường đến để tìm chút bình yên giả tạo. Tuy nhiên, hôm nay không gian tĩnh mịch ấy bị xé toạc bởi những tiếng nức nở non nớt, nghe nhói lòng như tiếng chim lạc mẹ giữa bão giông.
Đập vào mắt Minh là hai đứa trẻ gầy gò, mặc những bộ quần áo lem luốc, vá víu, đang quỳ sụp dưới chân bia mộ của Linh. Đứa lớn vòng tay ôm lấy đứa nhỏ, cả hai run rẩy trong cái lạnh cắt da, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên: “Mẹ ơi… sao mẹ đi mãi không về? Hôm nay họ lại đến đòi nhà, họ đuổi tụi con đi rồi… mẹ ơi, tụi con lạnh lắm!” Minh khựng lại, bó hoa bách hợp trên tay suýt rơi xuống đất, lồng ngực anh thắt lại một cơn đau đột ngột không rõ nguyên do.
Anh tiến lại gần, giọng lạc đi vì kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc…

“Hai cháu là con nhà ai? Tại sao lại ngồi đây gọi người nằm dưới này là mẹ?” Câu hỏi của anh vừa dứt, một bóng người phụ nữ trung niên với gương mặt khắc khổ, khoác chiếc áo khoác sờn rách, bất ngờ từ sau lùm cây thông bước ra. Nhìn thấy Minh, người phụ nữ ấy mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng.
Đó là bà Tú, người giúp việc cũ của gia đình Minh, người đã biến mất một cách bí ẩn ngay sau cái đêm định mệnh tám năm trước. Bà Tú vội vàng lao đến, kéo hai đứa trẻ đứng dậy, định chạy trốn như thể vừa nhìn thấy tử thần. Minh quát lên, thanh âm sắc lạnh của một người đàn ông quen cầm quyền uy: “Dừng lại ngay! Bà Tú, bà giải thích thế nào về chuyện này? Tại sao bà lại ở đây với hai đứa trẻ này?”
Bà Tú đứng khựng lại, bờ vai gầy rung lên bần bật, bà quay đầu nhìn Minh bằng ánh mắt đầy căm hận và chua chát. Bà cười, một điệu cười khẩy mang đầy sự mỉa mai đến gai người: “Giải thích? Cậu Minh vĩ đại, cậu triệu phú hào hoa à, cậu cần tôi giải thích cái gì đây? Cậu giàu sang quá, quyền thế quá, đến mức đôi mắt cậu bị che mờ bởi cái thứ gọi là ‘lòng hiếu thảo’ nực cười kia rồi.”
Minh nhíu mày, cảm giác bất an dâng cao: “Bà nói vậy là ý gì? Đừng có ăn nói hàm hồ!” Bà Tú tiến lại gần, đối diện với anh, giọng bà đầy châm biếm: “Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao một người phụ nữ khỏe mạnh như cô Linh lại ‘đột tử’ ngay sau khi sinh không? Cậu có bao giờ thắc mắc tại sao đứa con mà cậu mong chờ lại ‘chết lưu’ một cách trùng hợp như thế không?”
“Chính mẹ tôi đã nói Linh bị băng huyết không cứu được, đứa bé cũng mất theo vì ngạt!” Minh gào lên, cố bám víu vào sự thật mà anh đã tin suốt tám năm. Bà Tú bỗng cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa nghĩa trang lạnh lẽo: “Băng huyết? Ôi, bà nội kính yêu của cậu, người phụ nữ luôn miệng tụng kinh niệm Phật, tay lần tràng hạt mỗi đêm, đã nói với cậu thế sao? Bà ấy là một diễn viên đại tài, cậu Minh ạ!”
Bà Tú chỉ tay vào hai đứa trẻ đang sợ hãi nép sau lưng mình: “Bà ấy chê cô Linh xuất thân nghèo hèn, coi cô ấy như một vết nhơ trong gia đình hào môn của các người. Khi cô Linh sinh đôi hai đứa trẻ này, bà ấy đã dàn dựng một vở kịch tử vong hoàn hảo. Bà ấy đuổi tôi và hai đứa nhỏ đi vào giữa đêm mưa gió tơi bời, kèm theo lời đe dọa nếu tôi dám để cậu biết, hai đứa nhỏ này sẽ không có chỗ dung thân ở cái thành phố này, thậm chí là không thể sống sót!”
Minh loạng choạng, nhìn kỹ hai cậu bé – chúng có đôi mắt đen láy, hàng lông mày đậm và cái xoáy tóc giống hệt anh như đúc từ một khuôn. Sự thật ập đến như một gáo nước đá tạt thẳng vào mặt, bóp nghẹt hơi thở của vị triệu phú vẫn tưởng mình đang sống trong sự viên mãn của thành công. Anh không thể tin được người mẹ mà anh hằng tôn kính lại có thể tàn độc đến mức bóp nát máu mủ của chính mình.
Ngay lập tức, Minh đưa bà Tú và hai đứa trẻ về căn biệt thự lộng lẫy của gia đình, nơi bà Hiền – mẹ anh – đang thong thả ngồi tỉa những nhành lan quý tộc. Tiếng bước chân dồn dập của Minh khiến bà Hiền ngẩng đầu lên, nụ cười hiền từ thường nhật bỗng cứng lại khi nhìn thấy bà Tú và hai đứa trẻ lem luốc. Chiếc kéo tỉa hoa bằng bạc rơi xuống sàn đá cẩm thạch, phát ra một tiếng “keng” chói tai.
Bà Hiền nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhấp một ngụm trà, giọng nói đầy vẻ khinh miệt: “Minh! Con mang cái loại rác rưởi vô gia cư nào về nhà từ bao giờ thế? Lau dọn nhà cửa ngay, đừng để chúng nó làm bẩn bộ sofa tiền tỷ của mẹ! Nhà mình chứ có phải cái bãi rác công cộng đâu mà con vác thứ gì cũng về?”
Minh nhìn mẹ mình, cảm thấy người phụ nữ trước mặt thật lạ lẫm và đáng sợ: “Rác rưởi? Mẹ nhìn kỹ đi, nhìn vào đôi mắt chúng nó đi! Chúng là máu mủ của con, là cháu nội mà mẹ đã nhẫn tâm nói rằng đã ‘chết’ cùng vợ con từ tám năm trước! Sao mẹ có thể làm được điều đó hả mẹ?”
Bà Hiền không hề nao núng, bà bật cười khẩy, một nụ cười đầy sự mỉa mai và cao ngạo: “Cháu nội? Minh à, con còn non nớt lắm. Một người mẹ không môn đăng hộ đối, không có gia thế, thì đẻ ra cũng chỉ là loại cỏ dại, làm sao xứng mang dòng máu nhà họ Trần này? Mẹ làm thế là vì ai? Chẳng phải vì cái danh tiếng của gia đình này, vì tương lai của chính con sao?”
Bà ta đứng dậy, đi vòng quanh hai đứa trẻ như đang xem xét một món hàng lỗi thời: “Con cần một người vợ có thể giúp con thăng tiến, có thể giúp tập đoàn của chúng ta vươn tầm quốc tế, chứ không phải một con nhỏ chỉ biết làm nũng và đẻ ra mấy đứa trẻ nheo nhóc, nghèo hèn này. Chúng nó chỉ là vật cản đường cho sự vĩ đại của con mà thôi.”
Minh cảm thấy máu trong người như sôi lên: “Mẹ nhân danh tương lai để giết chết hạnh phúc của con sao? Mẹ đi chùa cầu an mỗi tuần, mẹ đóng oản làm phúc khắp nơi, nhưng tay mẹ lại bóp nát tình thâm, vứt bỏ cháu ruột vào cơn mưa lạnh lẽo. Hóa ra mười mấy năm qua, con thờ phụng một người mẹ có trái tim bằng đá, một người mẹ chỉ biết yêu cái danh vọng hão huyền!”
Bà Hiền đập tay xuống bàn, giọng bà sắc lẻm: “Nếu không có sự ‘sắp xếp’ của mẹ, nếu không có việc mẹ dọn sạch cái đống rác rưởi mang tên Linh đó, con có được cơ ngơi như ngày hôm nay không? Con có ngồi trên đống tiền này để mà lớn tiếng dạy bảo mẹ không? Con nên cảm ơn mẹ vì đã giúp con thoát khỏi cái máng lợn nghèo hèn đó!”
You may also like
Minh cười cay đắng, nước mắt anh rơi xuống, không phải vì đau khổ, mà vì sự ghê tởm: “Cơ nghiệp này? Tiền bạc này? Con thà làm một kẻ bần hàn nhưng có vợ có con, còn hơn làm một triệu phú trong cái hang quỷ này! Mẹ nói mẹ yêu con, nhưng thực chất mẹ chỉ yêu cái sự hoàn hảo giả tạo mà mẹ tự vẽ ra. Mẹ chu cấp tiền cho gia đình lão tổng giám đốc kia hàng tháng để làm gì? Để mua cho con một người vợ mới ‘môn đăng hộ đối’ như một món hàng trao đổi phải không?”
Bà Hiền không phủ nhận, bà hất hàm đầy kiêu ngạo: “Đúng thế! Đó là thực tế của giới thượng lưu. Tình yêu là thứ rẻ mạt, chỉ có lợi ích mới là vĩnh cửu. Con hãy nhìn lại mình đi, con đang có tất cả, đừng vì hai đứa nhỏ này mà phá hỏng mọi thứ. Đuổi chúng đi, mẹ sẽ lo cho chúng một khoản tiền để chúng sống hết đời ở một nơi xa xôi nào đó, coi như mẹ làm phúc.”
Minh tiến lại gần, cầm lấy xấp hồ sơ chu cấp mà anh vừa tìm thấy trong ngăn kéo của bà, ném mạnh xuống chân bà: “Mẹ giữ lấy cái ‘phúc’ của mẹ đi! Từ nay về sau, con không còn là con trai của mẹ nữa. Mẹ hãy cứ ở lại đây, giữa đống sofa tiền tỷ và những bức tượng Phật vô tri này. Để xem danh vọng của mẹ có sưởi ấm được mẹ khi mẹ già yếu không!”
Minh quay sang ôm lấy hai đứa con, ánh mắt anh từ lạnh lùng chuyển sang ấm áp vô ngần. Anh nắm lấy bàn tay gầy yếu của bà Tú: “Bà Tú, cảm ơn bà đã bảo vệ các con tôi suốt tám năm qua. Từ nay, bà sẽ không phải trốn chốn chui lủi nữa.” Anh đưa hai con ra khỏi căn biệt thự, không một lần ngoái đầu lại nhìn người phụ nữ đang đứng sững sờ giữa sảnh lớn.
Minh quyết định dọn ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy, anh tuyên bố từ bỏ mọi quyền điều hành tập đoàn cho hội đồng quản trị và để lại toàn bộ bất động sản cho bà Hiền. Anh muốn mẹ mình nhận lấy cái “vỏ ốc” trống rỗng mà bà hằng tôn thờ, để bà thấy rằng tiền bạc không có tình người cũng chỉ là giấy vụn. Anh đưa hai con và bà Tú về một căn nhà nhỏ ở vùng ven, nơi có vườn cây xanh mát và tiếng chim hót mỗi sớm mai.
Ở đó, Minh bắt đầu lại từ đầu. Với đầu óc kinh doanh nhạy bén, anh khởi nghiệp lại với một công ty nhỏ về công nghệ xanh, nhưng lần này, anh làm việc với một tâm thế khác. Anh không còn là triệu phú lạnh lùng, mà là một người cha tận tụy. Sáng sáng, anh tự tay chuẩn bị bữa sáng cho các con, vụng về học cách thắt dây giày cho chúng, và lắng nghe những câu chuyện hồn nhiên ở trường của hai cậu bé.
Sự trả giá dành cho bà Hiền đến nhanh hơn anh tưởng. Bà Hiền dù ở trong căn biệt thự lộng lẫy, đầy kẻ hầu người hạ, nhưng không một ai thực sự quan tâm đến bà. Những người bạn “môn đăng hộ đối” trước kia, khi biết chuyện bà tàn nhẫn vứt bỏ cháu nội và con trai đã rời bỏ bà, họ cũng chỉ đến vì tiền, và khi bà không còn quyền lực trong tập đoàn, họ lạnh lùng quay lưng. Bà sống trong sự cô độc tận cùng, héo mòn dần theo năm tháng bên những nhành lan quý tộc giờ đã héo úa vì thiếu bàn tay chăm sóc chân thành.
Mỗi đêm, trong căn biệt thự rộng lớn và vắng lặng, bà Hiền chỉ còn nghe thấy tiếng vang vọng của chính mình. Những bức tượng Phật vẫn nằm đó, uy nghiêm và lặng lẽ, như một sự mỉa mai đối với những lời cầu nguyện sáo rỗng của bà. Bà bắt đầu bị ám ảnh bởi tiếng khóc của trẻ nhỏ trong mưa, tiếng khóc mà bà đã cố tình phớt lờ tám năm trước.
Trong khi đó, ở căn nhà nhỏ ven đô, tiếng cười đùa của hai cậu bé song sinh – Minh Khôi và Minh Anh – vang vọng khắp khu vườn. Minh dành thời gian bù đắp cho các con tất cả những gì chúng đã mất. Anh dạy chúng học, đưa chúng đi chơi, và quan trọng nhất là đưa chúng đến mộ Linh mỗi tuần. Anh không còn mang hoa bách hợp u buồn nữa, mà mang những bó hoa dại rực rỡ sắc màu mà hai đứa trẻ tự tay hái.
Đứng trước mộ vợ, Minh nhẹ nhàng nắm tay hai con, thì thầm với làn gió: “Linh à, em đã thắng rồi. Sự lương thiện của em đã chiến thắng sự tàn độc. Các con đã về bên bố, chúng ta đã thực sự là một gia đình.” Hai cậu bé chạy nhảy trên bãi cỏ gần đó, thi thoảng lại gọi “Bố ơi!” khiến trái tim Minh tràn ngập một cảm giác ấm áp chưa từng có.
Câu chuyện khép lại với hình ảnh ba cha con cùng nhau ngắm hoàng hôn đỏ rực phía chân trời. Minh đứng phía sau, nhìn bóng dáng nhỏ bé của hai con dưới ánh nắng tà, mỉm cười mãn nguyện. Anh hiểu rằng, sự giàu sang thực sự không nằm ở con số dư trong tài khoản hay cái danh xưng triệu phú, mà nằm ở việc anh đã tìm lại được linh hồn mình sau tám năm bị đánh tráo bởi những lời nói dối cay nghiệt. Ánh sáng cuối con đường không phải là ánh đèn rực rỡ của những buổi tiệc thượng lưu, mà là ánh sáng từ đôi mắt trong veo của các con anh – tài sản vô giá nhất mà anh từng có.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.