Tuổi xế chiều, tang vợ còn chưa nguôi, tôi không ngờ số phận lại đẩy mình vào nghịch cảnh. Người tình kém tôi gần 40 tuổi bất ngờ thông báo mang thai, khiến mọi thứ đảo lộn…
Trong không gian u huyền của căn nhà cổ tại Huế, mùi hương trầm quyện chặt lấy không khí tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Những bức hoành phi câu đối sơn son thếp vàng dường như cũng nhuốm màu u buồn của buổi lễ 100 ngày vợ tôi – bà cả của gia đình này, người đã dành trọn kiếp người để giữ gìn cái nếp nhà vốn dĩ đã mục rỗng bên trong. Con cái, dâu rể đang xì sụp khấn vái trước bàn thờ nghi ngút khói hương, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ thành kính đầy giả tạo, thứ lễ nghĩa được trưng trổ ra chỉ để che đậy nỗi nôn nóng về việc phân chia gia sản.
Bỗng nhiên, cánh cửa gỗ lim nặng nề bật mở, tiếng kẽo kẹt kéo dài như một điềm báo chẳng lành. Vy – người phụ nữ 35 tuổi mà tôi đã bí mật bao bọc suốt 5 năm qua – hiên ngang bước vào giữa những ánh mắt kinh ngạc của đám con cháu. Cô ta không mang theo một nén nhang, cũng không có vẻ gì là thương tiếc, chỉ có một tờ giấy xét nghiệm được đặt thẳng lên bàn thờ, ngay sát cạnh bát hương của người đã khuất. Hành động ngang tàng ấy khiến không khí trong gian thờ như đông cứng lại, một sự xúc phạm không thể dung thứ đối với nếp nhà này.
“Thưa bố, thưa các anh chị. Tôi đến đây để báo một tin mừng cho mẹ cả, mong mẹ ở dưới suối vàng cũng được ngậm cười.” Vy nở nụ cười nửa miệng đầy vẻ khiêu khích, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn thẳng vào tôi rồi quét qua một lượt những gương mặt đang biến sắc xung quanh. Cô ta dõng dạc tuyên bố bằng chất giọng lanh lảnh: “Cái cây khô 74 tuổi này vừa nảy mầm rồi. Tôi đang mang thai con trai, đích tôn của dòng họ này đấy, cái thứ mà bao lâu nay các người hằng mong mỏi mà chẳng ai làm nổi.”
Cả gian phòng lặng ngắt như tờ, một sự im lặng đáng sợ trước khi bùng nổ như một chảo dầu sôi sùng sục.

Thu, đứa con gái cả vốn nổi tiếng là kẻ giữ gìn gia phong theo kiểu cực đoan, lập tức bước tới, rít lên qua kẽ răng với gương mặt tím tái vì nhục nhã: “Cô nói cái gì? Loại đàn bà trơ trẽn đến mức không còn liêm sỉ! Mẹ tôi nằm xuống chưa ấm chỗ, cô đã vác cái bụng không rõ gốc gác đến đây đòi nhận tổ quy tông? Bố, bố nhìn xem cái thứ bố nuôi bên ngoài nó ‘văn minh’ đến mức nào, nó đến tận bàn thờ mẹ để xỉ nhục mẹ kìa!”
Thành, con trai trưởng của tôi, người luôn tự hào về dòng máu tinh anh của mình, bỗng bật cười nhạt, ánh mắt khinh bỉ nhìn tôi một giây rồi quay sang Vy với vẻ giễu cợt. “Cô diễn kịch hay lắm, có lẽ nên đi làm đào hát thì hơn là làm kẻ thứ ba. Ở cái tuổi này, bố tôi đi còn không vững, lấy đâu ra cái phép màu ‘trổ bông’ như cô nói? Cô định bắt con tu hú nhận tổ phượng hoàng để đào mỏ cái nhà này à? Hay cô định lừa một ông già lú lẫn để chiếm đoạt những gì không thuộc về mình?”
Vy không hề nao núng trước những lời sỉ vả, cô ta thong thả vuốt ve tà áo dài lụa đắt tiền, một món quà tôi tặng vào tháng trước. “Anh Thành nói hay quá, đúng là văn chương của kẻ có học. Chắc vì anh ‘yếu’ nên nghĩ ai cũng bất lực giống mình sao? Bố anh còn phong độ hơn khối kẻ chỉ biết ngồi chờ chia gia sản mà trong tay chẳng có một mống người nối dõi đấy. Anh nên lo cho cái ghế trưởng tộc của anh đi, vì cái thai này mà là trai, thì miếng bánh gia sản này phải chia lại từ đầu, và anh sẽ chẳng còn là duy nhất nữa đâu.”
Tôi ngồi bệt xuống chiếc ghế trường kỷ bằng gỗ trắc, đôi tay run rẩy không sao kiểm soát nổi, trái tim đập loạn nhịp giữa mớ hỗn độn này. Bà Hiền – em gái tôi, một người trọng nề nếp đến mức hà khắc – bước tới, không nói không rằng tát Vy một cú nảy lửa khiến cô ta ngã dúi dụi vào cạnh bàn thờ. “Loại đàn bà xướng ca vô loài! Chị dâu tôi cả đời tiết hạnh, hy sinh thanh xuân để giữ cái danh giá cho anh tôi và dòng họ này, giờ cô định bôi tro trát trấu vào mặt tất cả chúng tôi sao? Cút ngay trước khi tôi gọi người lôi cô ra khỏi đây!”
Vy cười lanh lảnh, tiếng cười chua chát vang vọng giữa gian thờ, cô ta lấy tay lau vệt máu tươi vừa ứa ra nơi khóe môi, ánh mắt thách thức tột độ. “Danh giá? Các người nói về danh giá mà không thấy nực cười sao? Cái danh giá mà mười năm cuối đời bà ấy sống như một cái bóng vật vờ, câm lặng vì biết chồng mình đêm nào cũng ngủ ở nhà tôi, hít hà hơi ấm của tôi sao? Các người cứ ôm khư khư lấy cái danh giá hão ấy mà thờ phụng đi, còn tôi, tôi giữ cái thực tế này này!” Cô ta vừa nói vừa chỉ tay vào bụng mình, gương mặt bừng lên một sự đắc thắng tàn nhẫn.
Sau ngày hôm đó, căn nhà vốn dĩ tôn nghiêm trở thành một chiến trường không tiếng súng, nhưng đầy rẫy những lời mỉa mai và những mưu đồ đen tối trong bóng tối. Sự rạn nứt giữa các con tôi bắt đầu lộ rõ khi Thu và Thành không còn đoàn kết để lo hậu sự cho mẹ mà bắt đầu quay sang nghi ngờ lẫn nhau. Họ sợ rằng tôi đã bí mật lập di chúc, sợ rằng đứa bé trong bụng Vy sẽ cướp mất phần lớn miếng mồi ngon mà họ đã chờ chực bấy lâu nay. Mỗi bữa cơm giờ đây là một màn kịch “hiếu thảo” đầy châm biếm, khi họ cố tình gắp thức ăn cho tôi nhưng lời nói lại như những mũi kim đâm vào da thịt.
Thu mỉa mai trong bữa cơm chiều: “Bố phải ăn nhiều vào, tẩm bổ cho kỹ để sống cho đến lúc nhìn mặt ‘hoàng tử’ chứ, kẻo lại lỡ mất cái giây phút trọng đại ấy. Chứ không thì cái gia sản này biết giao cho ai, chẳng lẽ lại giao cho một kẻ không cùng máu mủ, một đứa trẻ mà gốc gác còn mờ mịt hơn cả sương mù trên sông Hương sao?” Những lời nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi, nhắc nhở tôi về sự thất bại trong việc giáo dục con cái, khi chúng chỉ nhìn thấy tiền bạc thay vì tình thâm.
Trong khi đó, Vy không hề rút lui mà trái lại, cô ta khôn khéo dùng tình cảm để thao túng tâm trí già nua của tôi. Cô ta thường xuyên nhắc về những kỷ niệm mặn nồng, về việc người vợ quá cố của tôi đã lạnh nhạt và khô khan ra sao trong những năm tháng cuối đời, biến tôi thành một kẻ thèm khát sự sẻ chia. Vy khéo léo biến mình thành nạn nhân của những đứa con bất hiếu, dùng cái thai trong bụng như một thứ vũ khí tối thượng để ép tôi phải công khai danh phận cho mẹ con cô ta trước khi quá muộn. “Bố nhìn xem, các con bố chỉ muốn bố chết sớm để chia tiền, chỉ có em và đứa nhỏ này là thực lòng bên bố thôi,” cô ta thầm thì vào tai tôi mỗi đêm.
Tôi sống trong sự giằng xé đau đớn giữa đạo đức và khao khát có một đứa con nối dõi thực sự, một bí mật kinh thiên động địa mà tôi đã chôn giấu suốt 40 năm qua. Thành vốn dĩ không phải con ruột của tôi – đó là kết quả của một sai lầm tuổi trẻ của vợ tôi mà tôi đã chấp nhận bao dung để giữ gìn danh dự dòng họ. Suốt 40 năm, tôi yêu thương nó như con đẻ, nhưng nỗi khao khát về một mầm sống mang dòng máu của chính mình chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng. Đứa bé trong bụng Vy là hy vọng cuối cùng, nhưng cũng là liều thuốc độc phá nát chút bình yên cuối đời của tôi.
Những ngày chuẩn bị cho buổi lễ đầy tháng của đứa trẻ, cũng là ngày tôi quyết định công bố di chúc, không khí trong nhà căng thẳng đến mức một tiếng lá rơi cũng khiến người ta giật mình. Tất cả con cái, dâu rể và cả Vy đều có mặt đầy đủ tại gian phòng khách, ai nấy đều ăn mặc chỉn chu nhưng ánh mắt thì nín thở chờ đợi từng lời của tôi. Thu ngồi đó với gương mặt lạnh lùng, Thành thì khoanh tay đầy vẻ bất cần, còn Vy thì ngồi ở vị trí trang trọng nhất, trên môi nở nụ cười đắc thắng của một kẻ sắp chiếm được ngai vàng.
You may also like
Tôi đứng dậy, đôi chân hơi run nhưng giọng nói thì đanh thép, vang vọng khắp gian nhà cổ vốn đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của dòng họ. “Trước mặt tổ tiên và các con, tôi xin công bố kết quả xét nghiệm ADN mà tôi đã tự tay đi làm tại thành phố lớn. Đứa bé mà Vy vừa sinh ra… đúng là con ruột của tôi, không có một chút sai lệch nào.” Lời tuyên bố ấy khiến Vy cười rạng rỡ, cô ta nhìn Thu và Thành bằng ánh mắt hạ nhục, như muốn nói rằng sự kiên trì và mưu mô của cô ta cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng.
Tuy nhiên, nụ cười trên môi Vy dập tắt ngay lập tức khi tôi tiếp tục lật trang tiếp theo của bản di chúc đã được công chứng. “Nhưng, tôi đã suy nghĩ rất kỹ về cái gọi là gia sản và sự kế thừa suốt những ngày qua. Toàn bộ nhà cửa, đất đai và tiền tiết kiệm này, tôi đã làm thủ tục hiến tặng cho Hội bảo trợ trẻ em mồ côi dưới tên của vợ tôi – bà cả của gia đình này – từ một tháng trước. Những thứ này vốn dĩ được xây dựng từ mồ hôi nước mắt của bà ấy, thì giờ đây hãy để nó quay về phục vụ cho những linh hồn bất hạnh.”
Cả gian phòng một lần nữa rơi vào trạng thái chết lặng, nhưng lần này là cái chết của những hy vọng hão huyền và những toan tính bẩn thỉu. Thành và Thu đứng hình như những pho tượng đá, họ nhận ra sự hờ hững và những lời mỉa mai độc địa của mình suốt những năm qua đã khiến tôi không còn thiết tha gì với việc để lại gia sản cho những kẻ chỉ biết tham lam. Họ đã tự tay hất đổ bát cơm của mình chỉ vì quá nóng vội muốn chiếm lấy nó từ tay một ông già mà họ cho là đã lú lẫn.
Tôi nhìn về phía Vy, người đang run rẩy vì tức giận và thất vọng: “Vy, cô sẽ nhận được một khoản tiền riêng đủ để nuôi con đến năm 18 tuổi một cách đàng hoàng, đó là trách nhiệm cuối cùng của tôi với đứa trẻ. Nhưng với điều kiện, cô phải ký vào văn bản cam kết không bao giờ được bước chân vào căn nhà này nữa, cũng không được dùng đứa trẻ để tống tiền các con tôi. Cô đã có cái cô muốn là danh phận cho đứa bé, nhưng vinh hoa phú quý thì cô đã tính toán sai lầm rồi.” Vy đứng bật dậy, định gào lên nhưng ánh mắt sắc lạnh của luật sư bên cạnh khiến cô ta cứng họng.
Sau đó, tôi quay sang nhìn Thành, đứa con trai tôi đã nuôi nấng suốt 40 năm với tất cả sự bao dung và che chở. “Các anh chị không cần nhìn tôi bằng ánh mắt oán trách đó làm gì, vì chính các người đã đẩy tôi đến quyết định này. Anh Thành, anh cũng không phải con ruột của tôi, bí mật này tôi định mang xuống mồ nhưng hôm nay có lẽ nên nói ra để anh hiểu tại sao tôi lại khao khát một đứa con đến thế. Tôi đã nuôi anh như con ruột, cho anh tất cả những gì tốt nhất, nhưng anh lại đối xử với tôi như một món nợ phải thanh lý. Giờ thì mỗi người tự lo lấy thân mình đi, cuộc chơi hạ màn rồi.”
Thành quỵ xuống sàn nhà, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu khi nghe về sự thật gốc gác của chính mình, thứ mà anh ta hằng tự hào bấy lâu nay. Thu thì khóc không thành tiếng, sự kiêu hãnh của một tiểu thư dòng tộc bỗng chốc tan thành mây khói khi nhận ra mình chẳng còn gì ngoài một cái danh hão. Căn nhà cổ vốn dĩ đông đúc bỗng chốc trở nên vắng lặng đến rợn người khi mỗi người bắt đầu thu dọn hành lý để rời đi trong sự hằn học và tuyệt vọng. Vy ôm đứa trẻ rời đi trong tiếng rên rỉ của sự hối hận vì đã đặt cược tất cả vào một canh bạc mà cô ta tưởng mình nắm chắc phần thắng.
Tôi ngồi lại một mình giữa gian thờ, nhìn lên di ảnh của vợ mình, người đàn bà đã cùng tôi đi qua bao gian khó nhưng lại phải chịu đựng nỗi đau âm thầm đến tận lúc nhắm mắt. Sự thật về đứa trẻ là món quà cuối cùng tôi dành cho chính mình để bù đắp những trống trải trong lòng, nhưng sự cô độc tuyệt đối này chính là cái giá đắt nhất tôi phải trả cho những sai lầm của một thời nông nổi và sự thiếu quyết đoán. Cành mai già ngoài sân rụng cánh, những cánh hoa rơi lả tả xuống mặt sân gạch tàu lạnh ngắt như sự lụi tàn của một vương triều nhỏ bé. Cuộc đời này, cuối cùng cũng chỉ là một nắm tro tàn, ai nắm giữ nhiều hơn, ai tranh giành quyết liệt hơn thì cuối cùng cũng chỉ trở về với hư vô mà thôi.
Trăng lên cao, soi bóng căn nhà cổ cô liêu giữa lòng cố đô, nơi một ông già đang tự tìm thấy sự thanh thản trong chính sự mất mát của mình. Mọi ân oán, mỉa mai, và những màn kịch giả tạo đã kết thúc, để lại một không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ, một sự thật trần trụi dưới lớp tro tàn của danh gia vọng tộc.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.