Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Trước khi nhắm mắt, mẹ chồng bất ngờ dúi 3 tỷ vào tay tôi kèm theo một lời đề nghị rù:ng m::ình

Posted on 06/01/2026 by dtv

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, tiếng máy đo nhịp tim “tít… tít…” đều đều lạnh lùng như tiếng đếm ngược của tử thần. Tôi ngồi đó, nắm chặt bàn tay gầy guộc, chằng chịt dây truyền dịch của mẹ chồng. Bà nằm đó, thoi thóp sau cơn đột quỵ quái ác, sự sống chỉ còn tính bằng ngày, bằng giờ.

Nhìn khuôn mặt hốc hác của bà, lòng tôi quặn thắt. Người phụ nữ này, suốt 5 năm qua, là chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời tôi. Năm năm trước, tôi đã từng chết một lần.

Tôi, một đứa trẻ mồ côi lớn lên nơi cửa Phật, chưa từng biết hơi ấm ruột thịt là gì, đã ngỡ mình chạm tay vào hạnh phúc khi gặp anh. Anh cũng như tôi, thiếu vắng tình thương của cha, chỉ có mẹ là tất cả. Chúng tôi đến với nhau bằng sự đồng cảm của những tâm hồn sứt mẻ. Ngày cưới, tôi khóc vì hạnh phúc khi có chồng, và có thêm một người mẹ.

Nhưng ông trời trêu ngươi. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng được 4 tháng, anh đột ngột ra đi trong một tai nạn giao thông. Cú sốc quá lớn khiến tôi ngã quỵ, và rồi, đứa con chưa kịp chào đời cũng bỏ tôi mà đi theo cha nó. Tôi mất tất cả chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Suốt 3 năm ròng rã sau đó, tôi sống như một cái xác không hồn. Hàng trăm ngàn cơn ác mộng đeo bám tôi mỗi đêm. Tôi gào khóc, tôi oán trách số phận. Trong căn nhà lạnh lẽo khói hương ấy, chỉ có mẹ chồng tôi là người còn tỉnh táo. Bà nén nỗi đau mất con trai duy nhất, nuốt nước mắt vào trong để vực tôi dậy. Bà nấu từng thìa cháo, ép tôi ăn, thức trắng đêm canh chừng khi tôi mê sảng. Nếu không có bà, có lẽ tôi đã điên dại hoặc chết mòn ở một góc nào đó rồi.

Chúng tôi, hai người đàn bà góa bụa, dựa vào nhau mà sống qua ngày đoạn tháng. Với tôi, bà không chỉ là mẹ chồng, mà là người thân duy nhất, là ân nhân cứu mạng. Thời gian là liều thuốc nhiệm màu. Đến năm thứ 5, vết thương lòng của tôi dần khép miệng. Tôi mới gần 30 tuổi, khát khao về một mái ấm gia đình vẫn còn âm ỉ cháy. Tôi muốn được làm vợ, làm mẹ một lần nữa. Nhưng tôi tự nhủ với lòng mình, dù có đi bước nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi mẹ chồng. Tôi sẽ phụng dưỡng bà, đưa bà theo cùng, bởi bà là gia đình của tôi.

Thế rồi, bi kịch lại ập đến. Mẹ chồng tôi bị đột quỵ. Tin dữ như sét đánh ngang tai. Nỗi sợ hãi mất đi người thân lại một lần nữa bóp nghẹt tim tôi. Tôi chạy vạy khắp nơi, vay mượn bạn bè, bán đi những gì có giá trị nhất để lo tiền phẫu thuật cho bà. Tôi làm ngày làm đêm, chỉ mong níu giữ bà ở lại thế gian này thêm một chút. Dù bà có nằm liệt giường, tôi cũng cam lòng chăm sóc, miễn là bà còn thở.

Sau ca đại phẫu, bác sĩ lắc đầu. Sự sống của bà đang cạn dần. Và rồi, vào buổi chiều định mệnh ấy, khi nắng chiều yếu ớt hắt qua khung cửa sổ bệnh viện, mẹ chồng tôi bất ngờ tỉnh lại trong giây lát. Bà ra hiệu cho tôi lại gần. Bàn tay run rẩy của bà lần tìm dưới gối, lôi ra một cuốn sổ tiết kiệm được bọc kỹ trong lớp vải nhung cũ kỹ.

Bà dúi nó vào tay tôi. Tôi mở ra, con số 3 tỷ đồng đập vào mắt khiến tôi choáng váng. Tôi không thể tin nổi. Cả đời bà tần tảo, rồi chồng tôi mất, tôi cứ ngỡ nhà mình đã khánh kiệt. Hóa ra, đây là số tiền bảo hiểm của chồng tôi, bà đã giấu kín suốt bao năm qua, không dám đụng đến một đồng, kể cả khi tôi chạy vạy lo tiền phẫu thuật cho bà.

Tôi chưa kịp định thần thì giọng nói thều thào, đứt quãng của bà vang lên, từng chữ như đóng đinh vào tim tôi: “Số tiền này… là của con. Nhưng con phải hứa với mẹ một điều…”. Bà dừng lại thở dốc, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào tôi, ánh lên một sự quyết tuyệt đáng sợ: “Con phải hứa… là sẽ ở vậy cả đời để thờ chồng và thờ mẹ. Con đừng đi thêm bước nữa… Chồng con ở suối vàng… nó không nhắm mắt được nếu thấy con thuộc về người khác…”

Tôi chết lặng. Ba tỷ đồng trên tay bỗng nặng tựa ngàn cân. Lời đề nghị của bà không phải là sự ban ơn, mà là một bản án chung thân. Bà muốn dùng số tiền này để mua đứt thanh xuân, mua đứt tương lai và cả hạnh phúc làm mẹ của tôi. Bà muốn tôi sống mòn mỏi trong quá khứ đau thương ấy cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, chỉ để “trọn đạo” với người chồng đã khuất.

Tình thương và sự biết ơn tôi dành cho bà suốt 5 năm qua bỗng chốc bị lung lay dữ dội. Tôi nhìn người mẹ đang nằm trên giường bệnh thập tử nhất sinh, lòng đau đớn như bị ai xát muối. Bà yêu thương tôi, nhưng tình yêu đó lại ích kỷ đến tàn nhẫn. Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. Tôi đặt cuốn sổ tiết kiệm 3 tỷ vào lại tay bà, nắm chặt lấy nó. Giọng tôi run rẩy nhưng kiên định:

“Mẹ ơi… Con mang ơn mẹ cứu vớt đời con những năm qua. Con thương mẹ như mẹ ruột của mình. Con hứa, dù có chuyện gì xảy ra, con cũng sẽ chăm sóc mẹ chu đáo cho đến giây phút cuối cùng. Con sẽ không bao giờ bỏ rơi mẹ.”

Tôi nhìn sâu vào mắt bà, nói tiếp từng lời rõ ràng: “Nhưng mẹ ơi, con không thể nhận số tiền này, và con cũng không thể thực hiện lời hứa đó. Chồng con đã mất, nỗi đau đó con mang theo cả đời, nhưng con vẫn còn sống. Con còn quá trẻ để chôn vùi mình trong cô độc vĩnh viễn. Con cần một mái ấm, con khao khát được làm mẹ một lần nữa. Xin mẹ hãy hiểu cho con. Con không thể bán rẻ tương lai của mình, dù là 3 tỷ hay bao nhiêu đi nữa.”

Mẹ chồng tôi sững sờ. Đôi mắt bà mở to, nhìn tôi trân trối. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà không nói gì nữa, chỉ từ từ nhắm mắt lại, bàn tay buông lỏng cuốn sổ tiết kiệm rơi xuống giường.

Tiếng máy đo nhịp tim vẫn kêu đều đều, nhưng không khí trong phòng bệnh đã đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức không thể thở nổi. Tôi biết, lời từ chối này có thể là nhát dao cuối cùng cứa vào trái tim người mẹ sắp ra đi, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi phải sống, không chỉ cho tôi, mà còn cho cả phần đời dang dở của người chồng đã khuất, một cuộc sống trọn vẹn và ý nghĩa, chứ không phải là một cái bóng lay lắt bên lề cuộc đời.

Bài viết mới

  • ‘Ngọc Hoàng’ Quốc Khánh bị UT phổi đã di căn, đang điều trị tích cực tại bệnh viện: Nguyên nhân gây bệnh khiến tất cả ngỡ ngàng
  • Hiền Hồ cặp kè Quang Dương, được top đầu Pickleball thế giới trực tiếp chỉnh dáng
  • Team qua đường bắt gặp Trấn Thành giữa đêm, hành động đặc biệt gây bàn tán khắp cõi mạng
  • Nam sinh bị ‘trại giáo dưỡng’ Hải Hà bị bạ:o hà:nh: “Ở trong trung tâm có ‘luật ngầm’, nếu dám gọi về mách bố mẹ sẽ bị… xử lý theo hình thức phong kiến”
  • Cả MXH kêu trời vì không có Táo Quân 2026: Giao thừa năm nay vắng tiếng cười, bao nhiêu drama lấy ai cà khịa

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×