“𝐓ô𝐢 𝐯à 𝐌ẹ 𝐂𝐡ồ𝐧𝐠 𝐂ù𝐧𝐠 𝐌𝐚𝐧𝐠 𝐓𝐡/𝐚/𝐢, 𝐂𝐡ồ𝐧𝐠 Đó𝐧 𝐌ẹ 𝐋ê𝐧 𝐁ắ𝐭 𝐓ô𝐢 𝐂𝐡ă𝐦 𝐍𝐡ư 𝐍𝐠ườ𝐢 𝐇ầ𝐮, 𝐓Ô𝐢 𝐁Ỏ Đ𝐢 𝟐 𝐍ă𝐦, 𝐍𝐠à𝐲 𝐓𝐫ở 𝐕ề 𝐓𝐡ì 𝐂𝐡/ế/𝐭 𝐒ứ𝐧𝐠 𝐓𝐫ướ𝐜 𝐂ả𝐧𝐡 𝐓ượ𝐧𝐠….
Tôi tên Mai, 28 tuổi, kế toán ở Bình Dương. Ngày que thử th/a/i hiện hai vạch, tay tôi r/u/n đến mức đánh rơi điện thoại xuống sàn. Chồng tôi – Khải, 32 tuổi – ôm chặt tôi, cười đến rạng rỡ: “Vậy là nhà mình sắp có cháu nội rồi.” Tôi đã tin câu nói ấy là lời hứa cho một mái nhà tử tế, một gia đình mà tôi nghĩ mình sẽ được bảo vệ.
Nhưng đúng một tuần sau, Khải gọi tôi ra phòng khách. Mẹ chồng – bà Hồng – ngồi đó, tay đặt lên bụng, ánh mắt lạnh tanh. “Mẹ… cũng có th/a/i.” Tôi ch/ế/t lặng. Bà đã ngoài 50. Bà nói làm IVF vì muốn có “đứa con cho vui cửa vui nhà”. Tôi còn chưa kịp tiêu hóa, Khải đã nói tiếp, giọng như chuyện hiển nhiên: “Mẹ ở quê không ai chăm. Anh đón mẹ lên đây. Em tiện chăm luôn.”
Câu nói “tiện chăm luôn” ấy trở thành bản á/n cho cuộc đời tôi.
Từ hôm đó, căn nhà biến thành bệnh viện, còn tôi là y tá không lương. Tôi ngh/é/n nặng, nhưng vẫn phải dậy lúc 5 giờ sáng nấu cháo, pha sữa, x/o/a b/ó/p chân cho mẹ chồng. Bà Hồng khó tính đến cực đoan. Món ăn vừa nấu xong bà chê mặn, nấu lại bà chê nhạt. Đang nằm cũng gọi thay ga gi/ư/ờ/ng, thay rèm cửa. Mỗi tối Khải về nhà chỉ hỏi: “Mẹ hôm nay sao? Có đau không?” Khi tôi ôm b/ụ/ng nói mình bị gò, anh gắt: “Đừng so đo. Mẹ lớn tuổi nguy hiểm hơn.”
Tiền lương của tôi bị Khải “giữ hộ” để lo chi phí khám th/a/i cho mẹ anh. Tôi muốn tự đi khám thì bà Hồng buông một câu lạnh lẽo: “Th/a/i con dâu phải ráng. Mẹ già mới cần th/u/ố/c.”
Có lần tôi mệt quá, ngồi thụp xuống bếp, ôm b/ụ/ng th/ở d/ố/c. Bà đi ngang, nhìn tôi như nhìn người ăn vạ: “Đứng dậy đi. Nhà dơ kìa.”
Đỉnh điểm là tối hôm đó. Tôi đang cọ b/ồ/n c/ầ/u thì bà gọi: “Mai! Lên lau sàn phòng mẹ! Mẹ buồn n/ô/n!” Tôi chạy lên, tr/ư/ợ/t chân trên nền ướt, b/ụ/ng đ/ậ/p vào mép gi/ư/ờ/ng. Cơn đ/a/u nh/ó/i lên như d/a/o x/o/á/y. Tôi gọi Khải. Anh lao vào… nhưng đỡ mẹ trước. “Mẹ có sao không?”
Khoảnh khắc ấy, t/i/m tôi v/ỡ v/ụ/n. Tôi hiểu mình không phải vợ. Chỉ là người giúp việc có th/a/i.
Đêm đó tôi b/ỏ đi. Không khóc nổi. Chỉ nghĩ: nếu ở lại, tôi sẽ mất con — hoặc mất chính mình.

Tôi bắt một chuyến xe khách cuối cùng trong đêm, rời khỏi thành phố ấy với chưa đầy hai triệu đồng trong túi và một lòng căm hận đến cực độ. Khải nhắn tin, không phải để hỏi tôi có bình an không, mà là để chửi rủa: “Đàn bà ích kỷ, mẹ đang yếu mà dám bỏ đi. Có giỏi thì đi luôn đừng vác mặt về!” Tôi tắt máy, tháo sim, chặn đứng mọi đường lui.
Hai năm sau.
Tôi giờ đã là một người phụ nữ khác. Nhờ kiến thức kế toán và sự giúp đỡ của một người chị họ ở Lâm Đồng, tôi vực dậy, tự mở một đại lý nông sản nhỏ. Con trai tôi – bé Bình – đã hơn một tuổi, kháu khỉnh và là nguồn sống duy nhất của tôi. Nhưng cái dằm trong tim về sự phản bội năm xưa vẫn chưa bao giờ được nhổ bỏ. Tôi quyết định quay về, không phải để cầu xin sự tha thứ, mà để đặt tờ đơn ly hôn chính thức vào tay Khải và lấy lại những gì thuộc về mình.
Tôi đứng trước cửa căn hộ cũ, hít một hơi thật sâu. Cánh cửa không khóa, tiếng trẻ con khóc ngằn ngặt từ bên trong vọng ra, xen lẫn tiếng quát tháo chói tai. Tôi đẩy cửa bước vào và… chết đứng trước cảnh tượng trước mắt.
Căn nhà từng là niềm tự hào của tôi giờ không khác gì một bãi rác. Mùi tã giấy, mùi thức ăn ôi thiu nồng nặc. Trên chiếc sofa rách nát, Khải đang ngồi đầu bù tóc rối, đôi mắt hốc hác, trên tay là một đứa bé khoảng hai tuổi đang khóc vì đói.
Nhưng chấn động nhất là bà Hồng. Bà không còn vẻ uy quyền, khó tính ngày nào. Bà đang bò lổm ngổm dưới sàn nhà, tay chân run rẩy cố nhặt những mẩu bánh vụn rơi vãi. Ánh mắt bà lờ đờ, vô hồn. Khi thấy tôi, bà rú lên một tiếng kinh hoàng rồi chui tọt vào góc bếp như một đứa trẻ sợ bị đòn.
“Mai… là em sao?” Khải ngẩng lên, giọng khàn đặc. Anh ta định đứng dậy nhưng đôi chân dường như không còn sức lực.
“Chuyện gì thế này?” Tôi thảng thốt.
Khải bật khóc hu hu như một đứa trẻ. Hóa ra, bi kịch bắt đầu ngay sau khi tôi bỏ đi. Bà Hồng sinh con khi tuổi đã quá cao, bị băng huyết nặng dẫn đến biến chứng lên não, trí não giờ chỉ như một đứa trẻ lên năm. Đứa bé bà sinh ra – em trai của Khải – bị tự kỷ bẩm sinh và suy dinh dưỡng nặng do không được chăm sóc đúng cách.
Khải vì lo cho mẹ và em, công việc sa sút rồi bị đuổi việc. Tiền bạc đội nón ra đi, những người bạn nhậu và cả “giấc mộng gia đình hạnh phúc” của anh ta tan tành mây khói. Anh ta phải bán hết xe cộ, vay nặng lãi để duy trì sự sống cho hai “đứa trẻ” – một già, một non.
“Mai ơi, anh sai rồi! Anh lạy em, em cứu anh với… Anh không chịu nổi nữa rồi!” Khải lao đến định nắm lấy tà áo tôi, nhưng tôi lạnh lùng lùi lại.
Tôi nhìn bà Hồng đang co quắp trong góc bếp, nhìn đứa bé tội nghiệp đang khóc trên tay anh ta. Một sự thương cảm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị xua tan bởi ký ức về đêm tôi ngã sõng soài trên sàn nhà mà không một ai đỡ dậy.
“Anh nhìn cho kỹ đây,” tôi rút chiếc điện thoại ra, cho anh ta xem tấm ảnh bé Bình đang cười rạng rỡ. “Đây là con tôi. Nó có một người mẹ mạnh mẽ và một cuộc sống bình yên. Còn đứa bé trên tay anh, và người mẹ mà anh tôn thờ hơn cả vợ mình… đó là cái giá mà anh phải trả cho sự hèn hạ và bạc bẽo của mình.”
Tôi đặt tờ đơn ly hôn xuống bàn, kèm theo một ít tiền mặt – coi như là sự nhân đạo cuối cùng của một người dưng.
“Đừng bao giờ tìm mẹ con tôi nữa. Kẻ coi vợ là người hầu thì chỉ xứng đáng sống cả đời trong sự phục dịch nhục nhã này thôi.”
Tôi quay lưng đi, tiếng Khải gào khóc và tiếng bà Hồng ú ớ phía sau không còn khiến tôi bận lòng. Bước ra khỏi tòa chung cư, nắng chiều rực rỡ đậu trên vai. Tôi gọi điện về cho con, giọng nhẹ tênh: “Mẹ về với Bình đây!”