
Chuyện bắt đầu từ số tiền ba trăm triệu mà vợ chồng tôi dành dụm suốt gần sáu năm trời
Sáu năm đi làm công ty, tôi không dám mua cho mình một bộ váy tử tế, mỗi lần lĩnh lương đều trích ra một phần gửi tiết kiệm, còn chồng tôi thì làm thêm đủ việc từ giao hàng buổi tối đến chạy xe cuối tuần, chỉ mong tích góp được chút vốn để sau này mở một tiệm nhỏ
Số tiền đó với người khác có thể không lớn nhưng với chúng tôi đó là cả tuổi trẻ
Và rồi em chồng tôi xuất hiện
Nó tên Hạnh, nhỏ hơn chồng tôi tám tuổi, từ nhỏ đã được cưng chiều nên tính tình khá bốc đồng, thích gì làm nấy, không suy nghĩ nhiều
Hạnh quen một người bạn trai hơn nó vài tuổi, nghe nói làm kinh doanh, ăn nói ngọt ngào, lúc nào cũng khoe dự án này dự án kia
Ban đầu tôi không để ý lắm, chỉ nghĩ chuyện yêu đương của nó thì để nó tự quyết
Cho đến một ngày, nó về nhà khóc lóc
“Anh chị ơi cứu em với, em lỡ góp tiền vào dự án của anh ấy rồi nhưng giờ thiếu một khoản lớn nếu không nộp đủ thì mất hết”
Chồng tôi hỏi kỹ thì mới biết nó đã đưa gần hai trăm triệu cho người yêu để “đầu tư”, giờ bị thúc thêm tiền
Tôi nghe mà lạnh cả sống lưng
“Em có chắc không, lỡ bị lừa thì sao”
Hạnh khóc nấc
“Anh ấy không lừa em đâu chị, chỉ là đang kẹt vốn thôi, em tin anh ấy”
Chồng tôi nhìn tôi, ánh mắt phân vân
Tôi lắc đầu ngay
“Không được, tiền đó là tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng mình, không thể đưa”
Nhưng Hạnh quỳ xuống
“Anh ơi, em xin anh, nếu lần này không giúp em thì em mất hết thật”
Tôi chưa kịp phản ứng thì chồng tôi đã kéo nó đứng dậy
“Được rồi, để anh lo”
Tôi sững sờ
“Anh nói gì vậy”
Anh nhìn tôi
“Dù sao nó cũng là em anh”
“Nhưng đó là tiền của chúng ta”
“Anh biết”
“Biết mà vẫn cho à”
Anh im lặng một lúc rồi nói nhỏ
“Giúp nó lần này thôi”
Tôi cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không ngăn được
Ba trăm triệu được rút ra, đưa cho Hạnh
Nó ôm chồng tôi khóc nức nở
“Em hứa sẽ trả lại, em hứa”
Tôi đứng đó, không nói gì
Chỉ thấy trong lòng có một linh cảm rất xấu
Và quả thật, linh cảm đó không sai
Chỉ một tháng sau, người yêu của Hạnh biến mất
Số điện thoại không liên lạc được
Mạng xã hội khóa
Căn nhà thuê cũng trả
Không để lại bất cứ dấu vết nào
Hạnh như phát điên
Nó khóc suốt mấy ngày liền
Nhưng rồi cũng không thay đổi được gì
Tiền mất
Người cũng mất
Còn vợ chồng tôi thì trắng tay
Tôi không trách nó ngay lúc đó
Vì nhìn nó cũng đủ thấy nó đã trả giá
Nhưng sau vài tuần, khi mọi thứ lắng xuống, tôi bắt đầu nói đến chuyện tiền
“Hạnh, em tính sao với số tiền đó”
Nó cúi đầu
“Em sẽ đi làm trả dần”
“Bao giờ”
“Em chưa biết”
Tôi cười nhạt
“Chưa biết là bao giờ, một năm, hai năm hay mười năm”
Nó im lặng
Chồng tôi chen vào
“Thôi em, từ từ rồi tính”
Tôi nhìn anh
“Anh định để vậy luôn à”
Anh không trả lời
Từ hôm đó, chuyện tiền bạc trở thành một cái gai trong lòng tôi
Không ai nhắc lại nhưng ai cũng biết nó tồn tại
Hạnh chuyển ra ngoài ở, nói là để tự lập và kiếm tiền trả nợ
Tôi cũng không cản
Chỉ mong nó thực sự có trách nhiệm với những gì mình đã gây ra
Nhưng rồi thời gian trôi qua, không một đồng nào được trả
Một năm
Hai năm
Tôi bắt đầu thấy mình ngu ngốc
Ngu vì tin
Ngu vì nhường nhịn
Và ngu vì im lặng
Cho đến ngày hôm đó
Một đám cưới của người quen
Tôi đi cùng chồng, chỉ định ăn xong rồi về
Nhưng khi vừa bước vào sảnh, tôi đã chết lặng
Hạnh đứng đó
Trong bộ váy lộng lẫy
Và điều khiến tôi không thể rời mắt là hai tay nó
Vàng
Đầy vàng
Nhẫn, lắc, vòng
Sáng chói dưới ánh đèn
Tôi cảm thấy máu trong người dồn lên
Ba trăm triệu của tôi
Của vợ chồng tôi
Đang nằm trên tay nó
Dưới hình dạng đó
Tôi không suy nghĩ thêm
Tôi lao thẳng đến
“Hạnh”
Nó quay lại
Mặt hơi tái khi thấy tôi
“Chị…”
“Em lấy tiền đâu mà đeo những thứ này”
Nó lúng túng
“Em…”
“Tôi hỏi em, tiền đâu”
Mọi người xung quanh bắt đầu chú ý
Chồng tôi kéo tay tôi
“Thôi em, về đi”
Tôi giật ra
“Anh im đi”
Tôi nhìn thẳng vào Hạnh
“Ba trăm triệu em nợ chúng tôi, em quên rồi à”
Không khí xung quanh trở nên nặng nề
Hạnh cắn môi
Rồi… nó bắt đầu tháo
Từng chiếc một
Chiếc nhẫn
Chiếc lắc
Chiếc vòng
Nó đặt lên bàn trước mặt tôi
Mọi người xì xào
Tôi vẫn đứng đó, tim đập mạnh
Cho đến khi nó nói
“Chị muốn thì lấy đi”
Giọng nó bình tĩnh đến lạ
Tôi sững lại
“Em nói gì”
Nó nhìn tôi
Ánh mắt không còn né tránh
“Những thứ này không phải của em”
Tôi nhíu mày
“Vậy của ai”
Nó cười nhạt
“Của người ta cho em mượn”
Câu trả lời đó khiến tôi như bị tạt một gáo nước lạnh
“Em đang làm cái trò gì vậy”
Nó hít một hơi sâu
“Chị nghĩ em sống tốt lắm à”
Tôi không nói gì
Nó tiếp tục
“Em làm phục vụ ban đêm, lương đủ sống thôi, mấy thứ này là của bạn em cho mượn để đi đám cưới cho đỡ quê”
Tôi cảm thấy cổ họng nghẹn lại
Nhưng vẫn không chịu buông
“Vậy tiền của tôi thì sao”
Nó cúi đầu
“Em chưa có”
“Chưa có hay không định trả”
“Em sẽ trả”
“Bao giờ”
Nó im lặng
Rồi nói nhỏ
“Chị nghĩ em không muốn trả à”
Tôi không trả lời
Nó ngẩng lên
Mắt đỏ
“Ba trăm triệu đó… em đã cố làm hai năm nay, gửi về cho mẹ mỗi tháng, nhờ mẹ đưa lại cho anh chị”
Tôi chết lặng
“Mẹ… đưa”
Nó gật đầu
“Em tưởng anh chị đã nhận rồi”
Tôi quay phắt sang chồng
Anh đứng đó, mặt tái đi
Tôi hiểu ra
Mọi thứ
Tất cả
—
Hóa ra suốt hai năm qua, Hạnh vẫn trả tiền
Nhưng mẹ chồng tôi đã giữ lại
Không nói
Không đưa
Và để mặc tôi nghĩ rằng em chồng mình vô trách nhiệm
Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn
Cả đám cưới như quay cuồng trước mắt
Hạnh vẫn đứng đó
Hai tay trống trơn
Những món “vàng” nằm trên bàn
Không phải là thứ đáng giá nhất
Mà là sự thật vừa bị lật tung
—
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi đám cưới như thế nào
Chỉ nhớ một điều
Có những món nợ
Không phải chỉ là tiền
Mà là niềm tin
Và khi nó vỡ ra
Thì không ai trong chúng tôi còn nguyên vẹn nữa