Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia “Khóc Thét” Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện trên giư–ờng với bộ dạng…
Cả dòng họ Trần rúng động khi cậu con trai út Trần Duy – thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, bạt mạng – bất ngờ tuyên bố kết hôn. Tin đồn lan ra, ai cũng đoán cô dâu phải là ái nữ nhà tài phiệt nào đó, ít nhất cũng xứng tầm với dòng họ danh giá. Nhưng đến hôm ra mắt, cô dâu lại là một cô gái quê gầy gò, nước da rám nắng, tên Thảo, làm thuê ở thành phố.
Không ai biết, Duy đang nợ một khoản tiền khổng lồ do đánh bạc, và đám cưới này chỉ là vở kịch do mẹ anh dựng nên để xoa dịu ông nội – người đang muốn cắt quyền thừa kế của Duy. Thảo được thuê làm “vợ hợp đồng” trong 3 tháng, chỉ cần giữ hình ảnh một nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn.
Tưởng đâu mọi chuyện sẽ trót lọt, nhưng ngay đêm tân hôn, khi Duy bước vào phòng tân hôn với vẻ chán chường, anh suýt ngã quỵ khi nhìn thấy Thảo ngồi sẵn trên giường, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang vai, ánh nhìn bình thản nhưng sâu hun hút — và đặc biệt là vết…

Phần Kết: Bức Màn Phía Sau Cánh Cửa Tân Hôn
Duy dụi mắt, tưởng mình nhìn lầm. Cô gái quê mùa, nhút nhát, người còn ám mùi bùn đất và dầu mỡ quán ăn mà anh gặp cách đây một tuần, người mà mẹ anh đã phải tốn bao công sức “tẩy trần” để trông “tàm tạm” trước mặt ông nội, giờ đây đang ngồi đó, trên chiếc giường tân hôn trải drap lụa trắng, với một phong thái hoàn toàn khác.
Chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng manh không che nổi hình xăm hoa bỉ ngạn. Màu đỏ rực rỡ của loài hoa t-ử đ-ằng ấy nổi bật trên làn da ngăm đen của cô, không những không thô kệch mà còn mang một vẻ đẹp ma mị, đầy nguy hiểm. Ánh mắt cô không còn sự rụt rè, s-ợ h-ãi thường thấy mà lạnh lùng, dứt khoát đến mức Duy cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Cô… cô là ai? Thảo đâu? Cô gái quê tên Thảo đâu rồi?” Duy lắp bắp, lùi lại phía cửa.
Thảo nở một nụ cười nửa miệng, âm thanh phát ra không còn là chất giọng quê cục mịch, mà thanh thoát, sắc sảo: “Thiếu gia Trần, anh đang nhìn thấy Thảo đấy thôi. Chỉ là… một phiên bản khác mà anh chưa bao giờ cất công tìm hiểu.”
Duy sốc thực sự. Vở kịch mà mẹ anh dựng lên để che mắt ông nội, giờ đây dường như đang trở thành một cái bẫy mà anh là kẻ bị sập đầu tiên. Cơn say t-ửu s-ắc của chàng thiếu gia sành sỏi bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự h-oang m-ang T-ột độ.
Con Sói Trong Nốt Nhạc Cô Thỏ
“Hợp đồng là ba tháng, cô chỉ cần làm một nàng dâu hiền, ngoan ngoãn. Tại sao lại…” Duy lắp bắp, tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa như sẵn sàng bỏ chạy.
“Hợp đồng đúng là ba tháng, và tôi sẽ hoàn thành nó.” Thảo vừa nói vừa từ từ đứng dậy, bước về phía anh. Mỗi bước đi của cô nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. “Nhưng tôi không ký hợp đồng để làm đồ chơi cho anh, cũng không phải để cho cả cái dòng họ này chà đạp. Tôi ký hợp đồng để lấy tiền, và để thực hiện việc của mình.”
“Việc gì? Cô định làm gì gia đình tôi?” Duy r-un r-ẩy. Hình xăm hoa bỉ ngạn kia… nó không thể là của một cô gái quê hiền lành. Nó gợi nhớ đến những băng đảng, những thế giới ngầm mà Duy dẫu ăn chơi cũng chưa bao giờ dám chạm vào.
Thảo đứng đối diện anh, khoảng cách gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương lạ lẫm trên người cô – không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi thảo mộc hoang dã, lạnh lẽo.
“Trần Duy, anh nợ bao nhiêu tiền?” Thảo hỏi, giọng bình thản như đang hỏi về thời tiết.
Duy giật mình: “Hơn… hơn 20 tỷ. Nhưng cô… sao cô biết?”
“Với bà Trần, con số đó là quá lớn để giấu. Nhưng với tôi, nó chỉ là con số.” Thảo cười, một nụ cười bí hiểm. “Tôi không phải là ‘gái quê’ như các người nghĩ. Tôi tên thật là Thanh Thảo, nhưng ở ‘thế giới bên kia’, họ gọi tôi là ‘Bỉ Ngạn’. Cái tên này không xa lạ gì với giới chủ nợ của anh đâu, đúng không?”
Duy như chết lặng. ‘Bỉ Ngạn’ – cái tên đó anh đã từng nghe một vài tay chơi khét tiếng nhắc đến trong những buổi tiệc kín. Đó là một người phụ nữ chuyên giải quyết những khoản nợ máu, những vụ tranh chấp tài sản lớn ở khu vực Đông Nam Á, một người mà ngay cả các ông trùm cũng phải kiêng dè.
“Cô… cô là…” Duy không thể tin nổi. Mẹ anh, trong nỗ lực tìm một cô gái ‘rẻ tiền’ và ‘dễ bảo’ nhất để đóng kịch, lại vô tình thuê đúng người nguy hiểm nhất.
Sự Thật Nghiệt Ngã và Thỏa Thuận Mới
Thảo lại ngồi xuống giường, vắt chân, thái độ thư thái lạ thường. “Mẹ anh thuê tôi vì cho rằng tôi nghèo, dễ bị thao túng. Nhưng bà ấy không biết rằng, tôi chấp nhận đề nghị này không phải vì số tiền cọc ít ỏi kia.”
“Vậy… vì cái gì?”
“Vì chiếc vòng cẩm thạch của ông nội anh.” Thảo nhìn thẳng vào mắt anh. “Chiếc vòng mà ông anh đã hứa sẽ tặng cho con dâu út trong đêm tân hôn. Nó… vốn thuộc về gia đình tôi. Ba tôi đã bị ông anh hại chết để chiếm đoạt nó cách đây 20 năm.”
Mọi thứ như sụp đổ trước mắt Duy. Cuộc hôn nhân giả, khoản nợ cờ bạc, và giờ là một câu chuyện hận thù gia tộc. Anh chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong một ván cờ lớn hơn nhiều.
“Cô… cô định giết ông nội?” Duy h-ỏi, giọng l-ạc đi.
“Giết người không giải quyết được vấn đề.” Thảo lạnh lùng nói. “Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình. Và… tôi sẽ giúp anh giải quyết khoản nợ 20 tỷ đó.”
Duy khựng lại. “Thật sao?”
“Tất nhiên. 20 tỷ với tôi không là gì. Nhưng tôi có điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Duy sẵn sàng làm bất cứ điều gì để thoát khỏi kiếp nợ nần và sự l-o s-ợ này.
“Trong ba tháng tới, anh phải hoàn toàn nghe lời tôi. Chúng ta sẽ là một cặp vợ chồng ‘hạnh phúc’ nhất trong mắt ông nội và dòng họ Trần. Anh phải cắt đứt mọi liên lạc với giới cờ bạc. Và…” Thảo dừng lại, ánh mắt trở nên tàn nhẫn hơn. “Sau khi tôi lấy được chiếc vòng và anh sạch nợ, anh phải ký vào đơn ly hôn và biến mất khỏi thành phố này. Gia đình anh sẽ phải trả giá cho những gì họ đã làm, nhưng anh – vì đã giúp tôi – sẽ được sống.”
Duy bàng hoàng. Anh đang đứng trước hai con đường: Một là tiếp tục bị các chủ nợ truy lùng và cuối cùng là t-ử v-ong; hai là chấp nhận thỏa thuận của ‘con quỷ’ đang ngồi trên giường, lấy lại cuộc sống nhưng mất đi gia đình và sự nghiệp.
Anh nhìn Thảo, nhìn hình xăm hoa bỉ ngạn rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Anh biết cô không nói đùa.
“Tôi… tôi đồng ý.” Duy cúi đầu, giọng nói đầy bất lực nhưng cũng có chút nhẹ nhõm.
Ba Tháng ‘Kịch Tính’ của Thiếu Gia ‘Khóc Thét’
Kể từ đêm đó, Trần Duy biến thành một người hoàn toàn khác. Anh không còn đi bar, không còn t-ụ tập cờ bạc. Anh đi làm đúng giờ tại công ty gia đình, tối về nhà ăn cơm cùng vợ và ông nội.
Cả dòng họ Trần kinh ngạc. Ông nội Duy, ban đầu còn hoài nghi cô cháu dâu quê mùa, dần dần bị thuyết phục bởi sự hiền lành (vẻ bề ngoài) và sự đảm đang của Thảo. Cô nấu những món ăn truyền thống hợp khẩu vị ông, cô chăm sóc ông khi ông ốm đau, và hơn hết, cô “thuần hóa” được cậu con trai ngỗ ngược nhất của ông.
Nhưng không ai biết, đằng sau sự đảm đang đó là một kế hoạch lạnh lùng. Thảo đã lắp camera quay lén khắp căn biệt thự, thu thập mọi bằng chứng về những sai phạm tài chính và những vụ làm ăn b-ất chính của gia đình họ Trần mà mẹ Duy và các anh chị anh đang cố giấu ông nội.
Về phần Duy, anh sống trong sự s-ợ h-ãi tột cùng. Đêm đêm, anh phải ngủ chung phòng với người mà anh biết có thể l-ấy mạng anh bất cứ lúc nào. Anh phải đóng kịch hạnh phúc, phải ôm ấp, phải cười đùa với cô trước mặt mọi người. Mỗi lần chạm vào người cô, anh lại cảm thấy hình xăm hoa bỉ ngạn kia như đang bùng cháy, sẵn sàng nuốt chửng anh.
Anh “khóc thét” không phải bằng tiếng, mà là trong lòng. Sự ân hận tột cùng về những lỗi lầm quá khứ và sự t-uyệt v-ọng về tương lai m-ịt mù khiến anh s-út cân nhanh chóng.
“Cố lên thiếu gia, chỉ còn một tháng nữa thôi.” Thảo thường thì thầm vào tai anh mỗi khi hai người ở riêng, nụ cười vẫn bí hiểm như đêm tân hôn.
Hạ Màn: Kết Cục của Vở Kịch
Ba tháng kết thúc. Khoản nợ 20 tỷ của Duy đã được thanh toán một cách bí ẩn. Ông nội Duy, sức khỏe ngày càng yếu, quyết định trao lại chiếc vòng cẩm thạch gia bảo cho Thảo, như lời hứa và như một sự công nhận.
Cùng ngày hôm đó, Thảo gửi toàn bộ bằng chứng mà cô thu thập được cho cảnh sát. Những vụ gian lận thuế, hối lộ, và chiếm đoạt tài sản của gia đình họ Trần bị phanh phui. Mẹ Duy và các anh chị anh bị bắt, công ty Trần gia sụp đổ chỉ sau một đêm.
Duy, theo đúng thỏa thuận, đã ký vào đơn ly hôn. Thảo rời đi như một bóng ma, mang theo chiếc vòng cẩm thạch và hình xăm hoa bỉ ngạn, biến mất khỏi cuộc đời Duy và dòng họ Trần.
Duy đứng trước căn biệt thự đã bị niêm phong, trong tay là chiếc vali nhỏ, không một đồng xu dính túi. Anh đã sạch nợ, nhưng anh cũng mất tất cả. Anh nhìn về phía xa, nơi mà Thảo đã đi mất. Anh biết mình không bao giờ có thể trở lại cuộc sống trước đây.
“Trần Duy, hãy sống tốt phần đời còn lại.” Dòng tin nhắn ngắn gọn từ một số lạ hiện lên trên điện thoại anh.
Duy hít một hơi thật sâu, rồi bước đi, không ngoảnh đầu lại. Cơn ác mộng của đêm tân hôn đã kết thúc, nhưng bài học mà nó để lại sẽ theo anh suốt đời. Bông hoa bỉ ngạn ấy không chỉ là biểu tượng của t-ử đ-ằng, mà còn là biểu tượng của sự t-ái sinh – một sự t-ái sinh đớn đau nhưng cần thiết.