“Thôi không có cưới xin gì hết, nhà bác đã co/i thường nhà con thế này thì dù con có về làm dâu cũng khổ cả đời”…
Nhà gái dựng rạp từ sớm. Họ hàng, bà con lối xóm đến phụ một tay, ai cũng nô nức, vui như hội vì hôm nay là ngày Lan – cô con gái duy nhất của ông bà Tư – làm lễ ăn hỏi. Lan hiền lành, xinh xắn, lại học giỏi, lên thành phố làm việc được mấy năm, được cả cơ quan quý mến.
Nhà trai dặn trước: “Phong tục quê tôi là 7 tráp lễ. Nhà gái cứ chuẩn bị rạp, đúng giờ chúng tôi mang lễ sang.”
Thế nhưng…
9 giờ sáng, khi mọi người đang chờ đợi, thì đoàn nhà trai lững thững xuất hiện.
Không kèn không trống. Không tráp đỏ xếp hàng dài như lễ nghi truyền thống.
Chỉ có 2 tráp lèo tèo:
– Một tráp cau khô, quả méo mó
– Một tráp hoa quả… chỉ vỏn vẹn vài quả táo, mấy trái nho còn dập
Cả họ nhà gái đứng hình.
Lan từ trong nhà bước ra, mặt tái mét. Mới tối hôm qua, mẹ chồng tương lai còn nhắn:
“Nhà cô cứ chuẩn bị, nhà tôi đi đủ 7 tráp theo phong tục. Chứ nhà tôi làm đâu có kém cạnh ai.”
Ấy vậy mà giờ…
Bà mẹ chồng tương lai ngẩng mặt lên, giọng đầy mỉa mai, cố nói to để mọi người nghe thấy:
— Nhà tôi mang ít thế này là… tương xứng với gia thế cô dâu. Cưới hỏi mà, thể hiện đúng đẳng cấp hai bên là được.
Cả họ nhà gái ch//ế//t lặng. Ai cũng đ/ỏ mặ/t vì bị x/ú//c p/hạm.
Lan siết bàn tay đến trắng bệch, môi run run. Chú rể đưa mắt né tránh, không dám nói gì, thậm chí còn để mặc mẹ mình bước vào nhà với vẻ kênh kiệu.
Bà mẹ chồng lại tiếp:
— Cha mẹ cô dâu nhà quê, có bao nhiêu tráp mà đòi hỏi. Nhà tôi mang sang thế này là quý rồi.
Một câu thôi, cũng đủ đạp lên lòng tự trọng của nhà gái.
Lan cắn môi, nước mắt rưng rưng vì tủi thâ/n. Nhưng khi nhìn thấy mẹ mình đứng phía sau, giấu vội giọt nước mắt tủi nhục, cô bỗng bật dậy như một cái l/ò xo.
Cô tiến thẳng đến chiếc bàn bày lễ.
Cả họ hàng nhà trai còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì… ![]()
![]()
![]()

“Thôi không có cưới xin gì hết, nhà bác đã co/i thường nhà con thế này thì dù con có về làm dâu cũng khổ cả đời”…
Nhà gái dựng rạp từ sớm. Họ hàng, bà con lối xóm đến phụ một tay, ai cũng nô nức, vui như hội vì hôm nay là ngày Lan – cô con gái duy nhất của ông bà Tư – làm lễ ăn hỏi. Lan hiền lành, xinh xắn, lại học giỏi, lên thành phố làm việc được mấy năm, được cả cơ quan quý mến.
Nhà trai dặn trước: “Phong tục quê tôi là 7 tráp lễ. Nhà gái cứ chuẩn bị rạp, đúng giờ chúng tôi mang lễ sang.”
Thế nhưng…
9 giờ sáng, khi mọi người đang chờ đợi, thì đoàn nhà trai lững thững xuất hiện.
Không kèn không trống. Không tráp đỏ xếp hàng dài như lễ nghi truyền thống.
Chỉ có 2 tráp lèo tèo:
– Một tráp cau khô, quả méo mó
– Một tráp hoa quả… chỉ vỏn vẹn vài quả táo, mấy trái nho còn dập
Cả họ nhà gái đứng hình.
Lan từ trong nhà bước ra, mặt tái mét. Mới tối hôm qua, mẹ chồng tương lai còn nhắn:
“Nhà cô cứ chuẩn bị, nhà tôi đi đủ 7 tráp theo phong tục. Chứ nhà tôi làm đâu có kém cạnh ai.”
Ấy vậy mà giờ…
Bà mẹ chồng tương lai ngẩng mặt lên, giọng đầy mỉa mai, cố nói to để mọi người nghe thấy:
— Nhà tôi mang ít thế này là… tương xứng với gia thế cô dâu. Cưới hỏi mà, thể hiện đúng đẳng cấp hai bên là được.
Cả họ nhà gái ch//ế//t lặng. Ai cũng đ/ỏ mặ/t vì bị x/ú//c p/hạm.
Lan siết bàn tay đến trắng bệch, môi run run. Chú rể đưa mắt né tránh, không dám nói gì, thậm chí còn để mặc mẹ mình bước vào nhà với vẻ kênh kiệu.
Bà mẹ chồng lại tiếp:
— Cha mẹ cô dâu nhà quê, có bao nhiêu tráp mà đòi hỏi. Nhà tôi mang sang thế này là quý rồi.
Một câu thôi, cũng đủ đạp lên lòng tự trọng của nhà gái.
Lan cắn môi, nước mắt rưng rưng vì tủi thâ/n. Nhưng khi nhìn thấy mẹ mình đứng phía sau, giấu vội giọt nước mắt tủi nhục, cô bỗng bật dậy như một cái l/ò xo.
Cô tiến thẳng đến chiếc bàn bày lễ.
Cả họ hàng nhà trai còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì… ![]()
![]()
![]()