
Tôi đứng nấp sau cánh cửa gỗ ghép tạm bợ, hơi thở dồn dập. Tiếng ho vẫn kéo dài, sau đó là giọng bà Thúy run rẩy:
“Ông bình tĩnh, uống miếng nước đi. Tôi vừa xin được một ít, lát tôi đi mua thuốc cho ông. Con Hà nó sắp đi làm về rồi, ông đừng nói gì kẻo nó lại khóc.”
Giọng người đàn ông ấy lại vang lên, lần này là tiếng thở dài đầy cay đắng: “Đáng lẽ cái thằng Nam nó không nên bị đối xử như vậy. Nếu ngày đó bà không nghe lời thằng em bà, đem hết tiền nhà đi đầu tư đa cấp, rồi còn ép con Hà ly hôn để nó lấy thằng giám đốc hụt kia… thì giờ nhà mình đâu có tan nát thế này. Giờ tôi bệnh tật, con Hà phải đi rửa bát thuê, bà phải đi ăn xin… Quả báo bà ơi!”
Tôi nghe đến đó mà tay chân rụng rời. Hóa ra, đằng sau sự sang trọng giả tạo ngày trước là một vũng lầy nợ nần mà bà Thúy cố che đậy. Và Hà—người vợ tôi từng oán hận vì đã bỏ rơi tôi theo lời mẹ—hóa ra lại đang gánh chịu tất cả hậu quả trong âm thầm.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa. Căn phòng im bặt. Bà Thúy ra mở cửa, tay vẫn còn cầm tờ năm mươi ngàn tôi cho ban nãy. Nhìn thấy tôi, bà đánh rơi cả chén nước xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
“Nam… sao con lại ở đây?”
Tôi không trả lời bà, mắt tôi hướng về phía chiếc giường tre ọp ẹp trong góc tối. Bố vợ tôi—người mà ba năm trước còn khỏe mạnh—giờ chỉ còn là một bộ xương khô héo, đôi mắt đờ đẫn vì bạo bệnh. Căn phòng trọ sặc mùi thuốc bắc và ẩm mốc.
“Hà đâu rồi mẹ?” Tôi hỏi, giọng nghẹn lại.
Bà Thúy gục xuống, òa khóc nức nở: “Nó đi rửa bát thuê cho mấy quán nhậu đầu hẻm từ chiều đến khuya mới về. Nam ơi, mẹ sai rồi… Mẹ không dám nhìn mặt con nên mới bảo nó cắt đứt liên lạc. Mẹ cứ tưởng gả nó cho chỗ giàu sang thì cứu được gia đình, ai ngờ gặp phải kẻ lừa đảo, nó lấy hết tiền rồi bỏ trốn. Nhà bị xiết, bố nó đổ bệnh, con Hà nó phải làm lụng nuôi cả nhà…”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân mệt mỏi dừng lại trước cửa. Hà đứng đó, tay xách một túi cơm thừa, bộ quần áo lao động nhem nhuốc. Thấy tôi, túi cơm trên tay cô ấy rơi xuống, những hạt cơm trắng vương vãi trên nền đất bẩn. Cô ấy không khóc, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng và héo hắt:
“Anh về đi… Đừng để thấy mẹ con em thảm hại thế này.”
Tôi nhìn người phụ nữ mình từng thương nhất, giờ già đi chục tuổi, bàn tay vốn dĩ chỉ để cầm bút giờ đầy những vết nứt nẻ vì hóa chất tẩy rửa. Mọi hận thù trong tôi tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại một nỗi xót xa tê tái.
Tôi tiến tới, nhặt túi cơm lên đặt vào bàn rồi quay sang bà Thúy: “Mẹ dọn đồ đi. Con đưa bố vào bệnh viện, rồi mẹ con mình về bên kia.”
Bà Thúy ngước lên, lắp bắp: “Nhưng mẹ đã đối xử với con…”
Tôi đỡ lấy đôi bàn tay gầy gò của bà, nói khẽ: “Dù sao mẹ cũng là mẹ của Hà, là bà ngoại của con chúng con. Chuyện cũ qua rồi, giờ quan trọng là cứu bố.”
Chiều hôm đó, tôi chở gia đình họ đi giữa dòng người Sài Gòn hối hả. Phía sau xe, Hà khẽ tựa đầu vào vai tôi, tiếng nấc khẽ khàng hòa vào tiếng mưa bắt đầu rơi. Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, bí mật cay đắng đã được hé mở, để chúng tôi có cơ hội được tha thứ và làm lại từ đầu.