Thất nghiệp 3 tháng, chị họ bảo tôi tới làm giúp việc cho nhà chị với mức lương 20 triệu/tháng, lạ thay không cần nấu nướng dọn dẹp gì, chỉ cần đúng 9h tối vào phòng chị làm giúp 1 việc, được đúng 1 tuần tôi vội xách vali mà chạy về mất dép, quá kinh khủng…
Sau khi bị công ty cắt giảm nhân sự, tôi — Thảo, 27 tuổ-i, thất nghiệp suốt 3 tháng, trong người chỉ còn hơn 2 triệu.
Một hôm, chị họ Lan gọi điện:
“Qua nhà chị phụ giúp mấy việc, chị trả 20 triệu/tháng. Nhẹ lắm, không phải lau chùi nấu nướng gì đâu.”
Tôi bán tín bán nghi:
“20 triệu mà không phải làm gì á? Có thật không chị?”
“Thật. Chỉ cần tối đúng 9 giờ vào phòng chị làm giúp một việc nhỏ là được.”
Nghe lời, tôi khăn gói lên thành phố Bình Châu, nơi chị Lan và anh rể sống trong một căn biệt thự hai tầng mới xây.
Ngay ngày đầu, tôi thấy lạ.
Căn nhà quá rộng nhưng chỉ có mình chị Lan và tôi, anh rể thì nghe nói “đi công tác dài hạn”.
Chị bảo tôi chỉ cần ở nhà trông nom, ban ngày cứ tự do, chỉ 9 giờ tối là phải đúng giờ vào phòng chị.
Tôi hỏi làm gì, chị chỉ cười nhạt:
“Rồi em sẽ biết.”
Tối đầu tiên, đúng 9h, tôi gõ cửa.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đỏ hắt từ bàn thờ nhỏ trong góc.
Chị Lan bắt đầu thủ thỉ… ![]()
![]()

PHẦN KẾT: CĂN PHÒNG ĐÈN ĐỎ VÀ BẢN HỢP ĐỒNG CỦA QUỶ
Chị Lan ngồi bệt dưới sàn, ngay trước cái bàn thờ nhỏ tỏa ra ánh sáng đỏ quạch nhức mắt. Mùi nhang trầm nồng nặc đến mức nghẹt thở, hòa lẫn với một mùi gì đó ngai ngái, tanh tao như mùi thịt sống để lâu ngày.
“Thảo, lại đây,” chị thì thầm, giọng khàn đặc khác hẳn ban ngày. “Việc của em rất đơn giản. Đúng 9 giờ tối mỗi ngày, em hãy cầm con dao nhỏ này, rạch một đường thật mảnh trên đầu ngón tay mình, rồi nhỏ đúng ba giọt máu vào cái bát đồng trên bàn thờ kia. Sau đó, em phải ngồi yên đó, nắm chặt tay chị và cùng chị lẩm bẩm bài chú này…”
Tôi đứng sững lại, chân tay bủn rủn. “Chị… chị đang làm gì vậy? Sao lại cần máu? Anh rể đâu? Tại sao nhà này không có ảnh anh rể trên bàn thờ mà lại chỉ có cái hũ sành kia?”
Chị Lan ngước mắt nhìn tôi. Đôi mắt chị trũng sâu, quầng thâm đen sì, lòng trắng vằn vện tia máu. “Đừng hỏi nhiều. 20 triệu một tháng cho ba giọt máu, em có làm không? Anh rể em… anh ấy đang ở ngay đây, đang nghe chúng ta nói đấy thôi.”
Vì túng quẫn, vì số tiền quá lớn, tôi nhắm mắt làm theo. Cảm giác mũi dao sắc lạnh rạch qua da thịt đau nhói, nhưng kinh khủng hơn là khi ba giọt máu rơi vào bát đồng, cái hũ sành trên bàn thờ bỗng rung lên bần bật. Chị Lan nắm lấy tay tôi, đôi bàn tay chị lạnh lẽo như đá tảng, miệng lầm rầm những âm thanh kỳ quái, không phải tiếng người. Đêm đó, tôi thức trắng vì những tiếng cào cấu phát ra từ phía sau bức tường phòng ngủ của mình.
Ngày thứ ba: Sự biến mất của “Anh rể”
Tôi bắt đầu để ý thấy những điều bất thường trong căn biệt thự ở Bình Châu này. Ban ngày, chị Lan hầu như không ăn uống gì, chị chỉ uống một loại nước màu đỏ sẫm đựng trong bình giữ nhiệt. Anh rể — người mà chị nói đi công tác — thực chất chưa bao giờ rời khỏi nhà.
Lần nọ, khi đi ngang qua hầm rượu, tôi nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn. Tò mò nhìn qua khe cửa, tôi thấy một người đàn ông gầy gò, trần truồng, bị xích cổ vào cột đá. Đó chính là anh rể tôi! Nhưng gương mặt anh ta đã biến dạng, da dẻ xám xịt, đôi mắt đờ đẫn như người mất hồn. Chị Lan đang đứng đó, cầm một chiếc roi da, miệng cười nắc nẻ: “Sắp rồi, sắp đủ rồi. Chỉ cần thêm máu của người cùng huyết thống, anh sẽ trẻ lại, chúng ta sẽ giàu sang đời đời.”
Tôi kinh hãi chạy về phòng, tim đập thình thịch. “Người cùng huyết thống”… chẳng lẽ là tôi? 20 triệu kia không phải tiền lương, mà là tiền mua mạng!
Ngày thứ năm: Tiếng gọi dưới gầm giường
Càng về những ngày sau, nghi thức 9 giờ tối càng trở nên nặng nề. Mỗi lần nhỏ máu, tôi cảm thấy cơ thể mình suy kiệt rõ rệt. Đầu óc tôi mụ mị, hay nằm mơ thấy những bóng người không đầu lảng vảng trong phòng.
Đêm thứ năm, khi đang ngủ, tôi nghe thấy tiếng thì thầm phát ra từ dưới gầm giường: “Chạy đi… Thảo ơi chạy đi… Nó không phải chị Lan đâu… Nó là thứ khác…”
Tôi bật dậy, soi đèn pin xuống gầm giường thì rụng rời tay chân khi thấy một đống tóc người bết máu và những mảnh quần áo rách rưới. Đó là quần áo của cái Linh — đứa em họ khác đã mất tích năm ngoái mà gia đình tôi vẫn đang tìm kiếm. Hóa ra, tôi không phải người đầu tiên được mời đến “làm giúp việc” với mức lương 20 triệu.
Ngày thứ bảy: Đêm định mệnh và sự thật kinh hoàng
Đúng 9 giờ tối ngày thứ bảy, tôi bước vào phòng chị Lan với tâm thế sẵn sàng bỏ chạy. Nhưng lần này, không khí trong phòng lạnh lẽo đến thấu xương. Bàn thờ không còn thắp đèn đỏ mà rực lên ánh xanh lét.
Chị Lan không ngồi dưới sàn nữa. Chị đứng đó, chiếc váy ngủ mỏng manh bay phấp phới dù phòng kín mít. Chị quay lại, và tôi suýt ngất xỉu: Một nửa khuôn mặt của chị đã bị lột da, lộ ra phần thịt đỏ hỏn và những con dòi trắng đang bò lổm ngổm.
“Hôm nay là ngày cuối, Thảo ạ,” chị cười, giọng rít qua kẽ răng. “Ba giọt máu là không đủ nữa rồi. Chị cần tim của em để hoàn tất nghi lễ luyện ‘Thiên Linh Cái’. Anh rể em đã chết từ lâu rồi, cái xác dưới hầm chỉ là vật chứa để chị nuôi quỷ thôi!”
Dứt lời, chị lao tới với một tốc độ kinh hồn. Đôi bàn tay với những móng tay đen dài quắp lấy cổ tôi. Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, hơi thở nghẹn lại. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, tôi vớ được bình rượu ngâm trên bàn thờ, đập mạnh vào đầu chị. Rượu văng tung tóe, mùi xác thối nồng nặc bốc lên.
Chị Lan rú lên một tiếng kinh thiên động địa khi rượu ngấm vào phần thịt lở loét. Nhân cơ hội đó, tôi đẩy mạnh chị ra, lao cửa chạy xuống lầu. Tôi không kịp thu dọn quần áo, chỉ kịp vớ lấy chiếc vali vốn đã được giấu sẵn sau cánh cửa từ chiều, chạy thục mạng ra khỏi căn biệt thự.
Phía sau tôi, tiếng cười của chị Lan vang lên lanh lảnh giữa đêm khuya vắng vẻ ở Bình Châu: “Em chạy không thoát đâu Thảo ơi! Máu của em đã nằm trong bát đồng, hồn của em đã bị xích vào đây rồi!”
Sự giải thoát trong gang tấc
Tôi chạy bán sống bán chết ra đường lớn, may mắn gặp được một bác tài xế xe tải tốt bụng cho quá giang về thành phố. Suốt dọc đường đi, tôi không dám ngoái đầu lại dù chỉ một lần. Khi về đến nhà trọ ở Sài Gòn, tôi lập tức vứt bỏ hết quần áo, điện thoại và cả chiếc vali mang từ nhà chị Lan về.
Sáng hôm sau, tôi đọc được tin trên báo địa phương: “Phát hiện một căn biệt thự tại Bình Châu bốc cháy dữ dội vào đêm qua. Bên trong căn nhà, cảnh sát tìm thấy hai bộ xương khô bị xích lại với nhau dưới hầm và nhiều hũ sành chứa hài cốt không xác định.”
Tôi ngồi bệt xuống sàn, mồ hôi vã ra như tắm. 20 triệu đồng kia vẫn còn nằm trong tài khoản, nhưng tôi không bao giờ dám chạm vào một xu. Số tiền đó được thấm bằng máu và linh hồn của những người thân.
Thất nghiệp có đáng sợ không? Có. Nhưng sự tham lam và những lời mời gọi “việc nhẹ lương cao” từ chính người thân mới là thứ đáng sợ nhất. Tôi xách vali chạy “mất dép” không chỉ vì sợ chết, mà vì tôi đã nhìn thấy phần quỷ dữ lấp ló sau lớp mặt nạ tình thân.
Đến tận bây giờ, cứ đúng 9 giờ tối, tôi lại rùng mình khi nghe thấy tiếng nhang trầm phảng phất đâu đó và tiếng thì thầm đòi máu vang lên bên tai. Câu chuyện “giúp việc” lương 20 triệu đã trở thành vết sẹo kinh hoàng nhất trong cuộc đời tôi.
Hết.