
Mẹ chồng tương lai của Lan tức đến run người, gương mặt vốn dĩ đang đắc thắng bỗng chốc trở nên xám xịt. Bà ta hét lên giữa hội trường đang xì xào bàn tán:
– “Anh… anh định làm trò gì thế này? Chung cư nào? 10 cây vàng nào? Đừng có mà thuê diễn viên rồi mang đồ giả ra đây để lòe thiên hạ! Cái ngữ đi bốc vác, làm thuê như anh lấy đâu ra tiền tỷ?”
Anh trai Lan – anh Thành – không thèm liếc mắt nhìn bà ta lấy một cái. Anh lấy trong túi ra cuốn sổ hồng đỏ chót và những hóa đơn mua vàng chính chủ từ tiệm vàng lớn nhất phố. Anh đặt chúng lên bàn, bình thản nói:
– “Tôi đúng là làm thuê, nhưng tôi làm chủ một xưởng cơ khí và có đầu tư đất đai từ mười năm nay. Tôi sống giản dị để dồn tiền cho em gái mình có một tương lai vững chắc nhất. Tôi chưa từng khoe khoang, vì tôi nghĩ tình cảm con người mới là thứ quý giá nhất. Nhưng hôm nay, tôi hiểu rằng với những người chỉ nhìn đời bằng nửa con mắt như bà, thì chỉ có thứ này mới nói chuyện được.”
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Những người họ hàng nhà trai vốn dĩ đang hùa theo sự khinh miệt của bà mẹ chồng giờ đây bỗng im bặt, ánh mắt chuyển từ mỉa mai sang thèm thuồng và hối hận.
Sự Sụp Đổ Của Một Gia Đình Thực Dụng
Thanh – chú rể, người nãy giờ vẫn đứng im như một bức tượng gỗ không dám bảo vệ vợ mình – lúc này mới lắp bắp:
– “Lan… em… sao anh trai em chưa bao giờ nói chuyện này? Nếu anh biết sớm thì mọi chuyện đã không thế này…”
Lan gạt nước mắt, nụ cười của cô giờ đây đắng chát nhưng đầy kiêu hãnh. Cô tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, đặt nhẹ nhàng xuống mặt bàn:
– “Anh nói đúng, Thanh ạ. Nếu anh biết tôi có tiền, anh sẽ bảo vệ tôi. Nhưng vì anh nghĩ tôi nghèo, anh đã mặc kệ mẹ anh sỉ nhục tôi ngay trong ngày trọng đại nhất. Tình yêu của anh chỉ dành cho những người có của, không phải dành cho tôi.”
Lan quay sang nhìn anh trai, người đàn ông đã vì cô mà hy sinh cả tuổi thanh xuân, đôi bàn tay chai sần ấy chính là bằng chứng cho những tháng ngày làm lụng không nghỉ. Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc khi suýt chút nữa đã bước chân vào vũng bùn này chỉ vì chút tình cảm yếu mềm.
Bà mẹ chồng lúc này đã đổi giọng. Thấy “món hời” khổng lồ sắp tuột khỏi tay, bà ta vội vàng lao tới nắm lấy tay Lan, gương mặt vốn chua ngoa bỗng chốc trở nên giả tạo:
– “Ôi Lan ơi, mẹ… mẹ chỉ thử lòng em tí thôi mà. Ai ngờ anh trai em lại chu đáo thế. Thôi, hiểu lầm cả, mình vào làm lễ tiếp đi con. Vàng bạc gì thì cũng là của hai đứa sau này, mẹ có giữ làm gì đâu.”
Thành gạt tay bà ta ra, giọng anh đanh lại:
– “Bà không xứng đáng gọi em tôi là con. Em tôi có thể mồ côi cha mẹ, nhưng nó chưa bao giờ thiếu giáo dục. Còn bà, có con trai cao ráo, gia đình có gốc gác, nhưng nhân cách của bà thì chẳng bằng một góc của những người lao động nghèo mà bà hằng khinh rẻ.”
Bước Ra Từ Bóng Tối
Lan cùng anh trai bước thẳng ra khỏi khách sạn, bỏ lại sau lưng đám cưới tan hoang và những tiếng chửi bới, cãi vã của nhà trai. Thanh đuổi theo, nhưng bị những người bạn của Thành chặn lại.
Bước ra phố, không khí trong lành của buổi chiều tà khiến Lan thấy nhẹ lòng lạ lẫm. Chiếc áo dài đỏ vẫn còn trên người, nhưng cô không còn cảm thấy nó nặng nề nữa.
– “Anh… em xin lỗi vì đã làm anh vất vả,” Lan nghẹn ngào.
Thành xoa đầu em gái, ánh mắt hiền từ như ngày cô còn nhỏ:
– “Đừng xin lỗi. Anh cảm ơn vì hôm nay bộ mặt thật của họ đã lộ ra. Căn nhà đó, số vàng đó là anh tích góp cả đời cho em. Nếu em cưới người tử tế, anh sẽ lặng lẽ trao cho em. Còn nếu gặp kẻ không ra gì, anh sẽ dùng nó để đưa em về nhà.”
Một năm sau, Lan đã trở thành một người phụ nữ độc lập và thành đạt hơn. Cô sống trong căn chung cư anh trai tặng, ngày ngày nỗ lực trong công việc. Về phần gia đình Thanh, sau vụ h/ủy hôn tai tiếng, danh tiếng của họ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Thanh cưới một người vợ giàu có theo ý mẹ, nhưng rồi cuộc hôn nhân ấy sớm đổ vỡ vì cô vợ kia cũng thực dụng và coi thường nhà chồng y hệt cách mẹ anh đã đối xử với Lan.
Họ nghe tin Lan giờ đã có cuộc sống rực rỡ, còn anh trai cô ngày càng thành công trong kinh doanh. Mỗi lần đi ngang qua khu chung cư cao cấp nơi Lan sống, Thanh và mẹ anh ta chỉ biết thở dài, thốt lên trong sự muộn màng:
– “Giá như ngày đó mình không quá coi thường người nghèo…”
Nhưng cuộc đời không có “giá như”. Sự tử tế và tình thân của anh trai Lan đã cứu cô khỏi một đời tăm tối, minh chứng cho một chân lý đơn giản: Của hồi môn lớn nhất của một cô gái không phải là vàng bạc, mà là một người thân luôn đứng sau bảo vệ và một nhân cách không ai có thể xem thường.