Sau đêm m//ặn n//ồng, vị đại gia để lại cho cô sinh viên ngh//èo một tỷ rồi biệt tích, 7 năm sau cô mới biết tại sao mình c/ó gi/á như vậy
Bảy năm trước, My chỉ là cô sinh viên năm hai, vừa học vừa làm thêm ở quán ăn nhỏ gần trường. Cuộc sống của cô lúc ấy cùng cực, mẹ bệnh nặng, tiền thuốc men không biết vay ai, còn cha đã qua đời từ khi cô mới vào lớp một.

Một tối muộn, khi đang rửa bát, người quản lý gọi My ra. Có vị khách muốn gặp. Đó là người đàn ông trung niên mặc vest xám, gương mặt lạ lẫm nhưng ánh mắt chất chứa mệt mỏi. Sau vài câu hỏi ngắn gọn về hoàn cảnh, ông đẩy chiếc phong bì dày cộm về phía cô.
“Tôi muốn em ở cùng tôi đêm nay. Một tỷ, đủ để cứu mẹ em.”
My run rẩy. Cô chưa từng nghĩ sẽ phải đánh đổi bản thân, nhưng cũng không thể để mẹ chết vì thiếu tiền. Đêm ấy, cô theo ông đến khách sạn. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, không hề có sự thân mật, chỉ là một đêm lặng lẽ, lạnh lẽo. Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, ông đã rời đi, để lại tờ giấy ghi vỏn vẹn: “Cảm ơn em, cô gái có đôi mắt buồn.”
My dùng tiền chữa bệnh cho mẹ, rồi hai mẹ con mở quán cháo nhỏ sống qua ngày. Bảy năm trôi qua, cô không còn nghĩ đến đêm hôm đó nữa, cho đến một ngày, khi đang dọn tủ sách, My tìm thấy một chiếc phong bì cũ. Bên trong là một lá thư được gửi từ văn phòng luật sư.
Trong thư ghi rõ: ông ấy đã qua đời cách đây ba tháng, và để lại di chúc cho cô. Người đàn ông ấy tên Hoàng, là chủ tịch một tập đoàn lớn. Năm xưa, con gái ông bằng tuổi My, qua đời vì tai nạn khi đang làm từ thiện ở miền núi. Ông luôn day dứt vì bản thân chỉ mải kiếm tiền mà không kịp ở bên con.
Luật sư viết: “Trước khi mất, ông Hoàng nói rằng trong suốt nhiều năm, ông đã tìm cách giúp đỡ các cô gái trẻ có hoàn cảnh khó khăn, coi đó là cách bù đắp cho đứa con gái đã khuất của mình. Ông chưa từng coi họ là công cụ mua vui. Đêm hôm ấy, ông chỉ ngồi lặng im bên em cả đêm, không hề làm gì, vì em khiến ông nhớ đến con gái.”
Đọc đến những dòng chữ cuối cùng trong lá thư của vị luật sư, My bàng hoàng đánh rơi tờ giấy xuống sàn nhà. Cảm giác lạnh lẽo, nhục nhã mà cô tự huyễn hoặc và mang theo suốt bảy năm qua bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng.
Hóa ra, đêm mặn nồng mà cô hằng tưởng tượng trong cơn hoảng loạn và mặc cảm thực chất chỉ là một giấc ngủ dài của một kẻ khốn cùng được che chở bởi một người cha đang đi tìm hình bóng con mình. Cô nhớ lại buổi sáng hôm ấy, khi tỉnh dậy, quần áo vẫn chỉnh tề, chỉ có tấm chăn được đắp ngay ngắn ngang người. Lúc đó, vì quá sợ hãi và vội vã, cô chỉ nghĩ rằng mọi chuyện đã kết thúc trong thầm lặng.
Sự thật sau “Món nợ” bảy năm
My vội vàng tìm đến địa chỉ văn phòng luật sư được ghi trong thư. Đón cô là một người đàn ông đứng tuổi, mái tóc đã bạc nửa đầu. Ông nhìn My với ánh mắt hiền từ, rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun.
“Cô My, ông Hoàng đã dặn tôi rằng, nếu cô tìm đến đây, hãy trao cho cô vật này. Ông ấy không muốn cô sống cả đời trong sự tự ti. Một tỷ năm xưa không phải là giá của một đêm, mà là học phí để cô tiếp tục sống tử tế như cách mà con gái ông ấy đã từng sống.”
Bên trong hộp là một chiếc máy nghe nhạc cũ và một cuốn nhật ký nhỏ. My run rẩy mở trang nhật ký cuối cùng của ông Hoàng:
“Ngày… tháng… năm… Hôm nay tôi gặp một cô bé có đôi mắt rất giống con gái mình. Em ấy đang loay hoay giữa vũng bùn cuộc đời chỉ vì cái nghèo. Tôi cho em tiền, nhưng tôi sợ em sẽ khinh rẻ bản thân. Tôi đã đóng vai một kẻ mua bán tàn nhẫn để em có thể nhận số tiền đó mà không thấy nợ ân tình. Xin lỗi vì đã để em phải mang tiếng một đêm, nhưng ta hy vọng em sẽ dùng nó để đổi lấy một đời rạng rỡ.”
My gục mặt xuống bàn, nước mắt trào ra không kìm nén được. Suốt bảy năm qua, cô đã sống trong sự khép kín, không dám mở lòng với bất kỳ ai vì tự thấy mình “không còn trong sạch”. Cô đã thành công, đã lo được cho mẹ, nhưng tâm hồn cô lại luôn mang một vết sẹo lớn. Hóa ra, vết sẹo đó chỉ là một ảo ảnh do sự lương thiện quá mức của một người cha tạo ra.
Hành trình của lòng biết ơn
Sau buổi gặp gỡ đó, My nhận được thêm một khoản thừa kế nhỏ từ khối tài sản khổng lồ của ông Hoàng. Nhưng thay vì dùng nó cho cá nhân, cô quyết định thực hiện tâm nguyện còn dang dở của ông.
My thành lập quỹ từ thiện mang tên “Đôi mắt sáng”, chuyên hỗ trợ học phí và viện phí cho những nữ sinh có hoàn cảnh khó khăn. Cô không muốn bất kỳ cô gái nào phải đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã như mình năm xưa. Cô hiểu rằng, đôi khi sự giúp đỡ trực diện có thể làm tổn thương lòng tự trọng, nên cô chọn cách giúp đỡ tinh tế hơn, thông qua các học bổng và đào tạo nghề.
Một buổi chiều cuối năm, My cùng mẹ đến nghĩa trang thành phố để thắp hương cho ông Hoàng. Đứng trước ngôi mộ đá hoa cương giản dị, cô không còn thấy hình bóng của một vị đại gia quyền uy, mà chỉ thấy một người cha già vĩ đại.
“Cảm ơn bác,” My thì thầm, gió lộng thổi tung tà áo dài trắng của cô. “Con đã không còn buồn vì đôi mắt này nữa. Vì con biết, từ giờ con sẽ nhìn đời bằng đôi mắt của cả con gái bác.”
Một khởi đầu mới
Khi My bước ra khỏi cổng nghĩa trang, một người đàn ông trẻ tuổi – người đồng nghiệp bấy lâu vẫn kiên trì theo đuổi cô – đang đứng chờ bên xe. Anh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự tin cậy.
Lần đầu tiên sau bảy năm, My không né tránh cái nắm tay của anh. Cô nhận ra rằng, bóng tối của quá khứ đã thực sự lùi xa. Sự thật về “cái giá” một tỷ đồng không phải là sự hạ thấp nhân phẩm, mà là một phép thử của tình người. Ông Hoàng đã cho cô phương tiện để đi, nhưng chính sự nỗ lực và tâm hồn thanh cao của cô mới là thứ đưa cô đến bến bờ hạnh phúc hôm nay.
Bảy năm trước, cô tưởng mình đã bán đi linh hồn. Bảy năm sau, cô mới biết mình đã được tặng lại một cuộc đời.