“Sau đêm hôm ấy, tôi thấy sếp chuyển khoản 200 triệu kèm tin nhắn: ‘Cảm ơn em, giữ gìn sức khỏe.’ Tôi thông báo với anh rằng mình đã có tkk::a::i, cứ ngỡ mình sắp đổi đời… Nhưng rồi, một cuộc gọi lúc 2 giờ sáng khiến tôi lặng. Giọng anh nghẹn ngào: ‘Anh cần thú nhận một chuyện… Anh không thể tiếp tục dối em nữa.’”
Mùa hè năm đó, Sài Gòn nóng như thiêu đốt. Tôi – Hằng, 25 tuổi, nhân viên phòng marketing một công ty bất động sản đang lên. Không quá xinh đẹp, nhưng tôi biết điểm mạnh của mình là đôi mắt biết nói và cách ăn nói mềm mại. Từ khi vào công ty, tôi nhanh chóng lọt vào mắt xanh của sếp – anh Long, người đàn ông ngoài 40, lịch lãm, có gia đình và một đứa con gái nhỏ.
Anh Long là kiểu đàn ông khiến phụ nữ khó lòng cưỡng lại. Không chỉ có tiền, anh còn tinh tế trong từng cử chỉ, ánh mắt. Chúng tôi bắt đầu thân thiết sau vài lần đi công tác chung. Những cái chạm vai vô tình, những buổi nhắn tin đêm khuya, rồi một ngày, ranh giới bị xóa nhòa.
Tôi không gọi đó là tình yêu. Nhưng tôi biết, với anh, tôi là một thứ gia vị khác giữa cuộc sống đầy toan tính. Tôi không ngây thơ. Tôi biết mình đang bước vào vũng bùn, nhưng lại không dứt ra được. Có những đêm, tôi nhìn mình trong gương, tự hỏi: “Liệu mình có đang đánh cược cả thanh xuân chỉ vì vài đêm?”
Đọc tiếp bên dưới!

Cánh cửa phòng khách sạn khép lại sau đêm nồng nhiệt ấy, tôi trở về căn hộ đi thuê với một cảm giác trống rỗng đến lạ kỳ. Tiếng tìng tìng báo hiệu tin nhắn chuyển khoản cắt ngang dòng suy nghĩ. 200 triệu đồng – một con số bằng cả hai năm lương cộng lại của tôi. Dòng tin nhắn của Long ngắn gọn: “Cảm ơn em, giữ gìn sức khỏe.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên. Hóa ra, giá trị của sự phản bội và thanh xuân của tôi được định giá bằng một phần lẻ trong tài khoản của sếp. Nhưng lúc đó, lòng tham và sự yếu đuối đã lấn át lòng tự trọng. Tôi nhắn lại cho anh, thông báo rằng mình đã có thai – một cái thai ngoài ý muốn sau những lần mặn nồng không phòng bị. Tôi cứ ngỡ, tin tức này sẽ là chiếc vé thông hành để tôi đổi đời, để anh sẽ phải dọn cho tôi một vị trí danh giá hơn trong cuộc đời anh.
Nhưng sự im lặng kéo dài suốt một tuần sau đó khiến tôi bất an. Cho đến 2 giờ sáng ngày thứ tám, chiếc điện thoại trên bàn trang điểm rung lên bần bật.
— “Anh cần thú nhận một chuyện… Anh không thể tiếp tục dối em nữa.”
Giọng Long nghẹn ngào, khản đặc như người vừa trải qua một cơn sang chấn tâm lý. Tôi siết chặt chiếc điện thoại, tim đập loạn nhịp:
— “Anh nói đi, em đang nghe. Có chuyện gì với số tiền đó hay với vị trí của em ở công ty sao?”
— “Hằng à… Anh bị vô sinh.”
Câu nói ấy như một tia sét đánh ngang tai tôi giữa đêm tĩnh mịch. Tôi chết lặng, cảm giác như toàn bộ dưỡng khí trong phòng bị hút cạn.
— “Anh nói cái gì? Vô sinh? Vậy còn đứa con gái của anh… bé Mì?”
— “Mì không phải con ruột của anh. Anh và vợ đã làm thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng mười năm trước. Đó là bí mật lớn nhất của gia đình anh. Anh đã đi thắt ống dẫn tinh ngay sau đó để đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào xảy ra nữa. Anh biết mình quá hèn nhát khi không nói sớm hơn, nhưng anh thực sự đã nghĩ rằng chúng ta chỉ là qua đường…”
Tiếng tút dài vô tận vang lên. Long đã ngắt máy. Tôi ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, tờ giấy kết quả xét nghiệm thai kỳ trên bàn như đang giễu cợt sự tính toán ngây thơ của mình. Nếu anh vô sinh, vậy đứa con trong bụng tôi là của ai?
Ký ức ùa về như một thước phim kinh dị. Một tháng trước, trong buổi tiệc liên hoan cuối năm của công ty, tôi đã uống quá chén. Tôi nhớ mang máng mình đã được một đồng nghiệp đưa về, nhưng cơn say quá nặng khiến tôi không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra sau đó. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong căn hộ của mình, quần áo chỉnh tề, nên đã đinh ninh rằng mọi chuyện vẫn ổn.
Sự thật trần trụi và tàn khốc bắt đầu lộ diện. Tôi không chỉ là một kẻ thứ ba chen chân vào gia đình người khác, mà giờ đây tôi còn là nạn nhân của một trò chơi số phận trớ trêu. 200 triệu kia không phải là tiền “dưỡng thai”, mà là số tiền Long trả để kết thúc mối quan hệ này một cách êm đẹp trước khi anh thú nhận sự thật để tôi không thể dùng cái thai giả kia mà tống tiền anh.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty với gương mặt phờ phạc. Vừa bước chân vào sảnh, tôi thấy không khí khác lạ. Nhân viên xì xào bàn tán. Trên bảng tin nội bộ, một thông báo khẩn: “Giám đốc điều hành Nguyễn Thành Long chính thức từ chức vì lý do sức khỏe và chuyển sang định cư tại nước ngoài.”
Anh ta đã chạy trốn. Anh ta dùng tiền để mua sự im lặng và dùng sự biến mất để cắt đứt mọi liên hệ. Tôi lao vào phòng làm việc của anh, nhưng căn phòng đã trống rỗng, chỉ còn lại mùi tinh dầu quế quen thuộc và một phong bì thư đặt trên bàn làm việc của tôi.
Bên trong là đơn thôi việc đã được ký sẵn cho tôi, kèm theo một bản cam kết bảo mật thông tin. Nếu tôi ký, tôi sẽ nhận thêm một khoản bồi thường tương đương 6 tháng lương. Nếu không, bộ phận pháp lý sẽ làm việc với tôi về những “sai phạm” trong các dự án marketing gần đây mà anh đã khéo léo gài bẫy để tôi đứng tên ký duyệt.
Tôi bật cười trong nước mắt. Một gã đàn ông lịch lãm, tinh tế mà tôi từng ngưỡng mộ hóa ra là một con cáo già lọc lõi. Anh ta đã tính toán từng bước chân để bảo vệ danh tiếng và gia đình mình, còn tôi chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của anh ta.
Tôi rời khỏi công ty ngay trưa hôm đó, không mang theo bất cứ thứ gì ngoài sự tủi nhục. Tôi đứng giữa nắng gắt Sài Gòn, nhìn dòng người hối hả qua lại, cảm thấy mình nhỏ bé và thảm hại vô cùng. Đứa con trong bụng – kết quả của một đêm say không rõ danh tính – giờ đây trở thành một gánh nặng tâm lý khủng khiếp.
Tôi quyết định tìm đến người đồng nghiệp đã đưa mình về đêm đó – Huy, một chàng trai hiền lành, ít nói ở phòng kỹ thuật. Khi thấy tôi, Huy lộ vẻ lúng túng và lo sợ.
— “Huy, đêm đó… chuyện gì đã xảy ra?”
Huy cúi mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau: “Chị Hằng, em xin lỗi. Đêm đó chị say quá, chị cứ gọi tên sếp Long rồi ôm lấy em. Em… em cũng đã uống chút rượu nên không làm chủ được mình. Sáng hôm sau em sợ quá nên đã mặc lại quần áo cho chị rồi rời đi sớm. Em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
Mọi nút thắt đã được gỡ bỏ, nhưng lòng tôi thì thắt lại đau đớn hơn bao giờ hết. Tôi đã đánh cược danh dự để theo đuổi một bóng hình hào nhoáng, để rồi nhận lại một kết cục đắng chát từ một người em đồng nghiệp mà tôi chưa từng để mắt tới.
Tôi trở về quê ngay trong đêm. Mẹ tôi thấy con gái gầy sọp, xanh xao thì khóc hết nước mắt. Bà không hỏi gì, chỉ nấu cho tôi bát cháo hành nóng hổi. Trong hơi ấm của gia đình, tôi nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Tôi đã dùng nhan sắc và sự khéo léo của mình như một món hàng để trao đổi, để rồi đánh mất đi giá trị cốt lõi của một con người.
Tôi quyết định giữ lại đứa trẻ. Đó không phải là lỗi của nó. 200 triệu của Long, tôi không dùng cho bản thân. Tôi dùng số tiền đó để mở một cửa hàng hoa nhỏ ở thị trấn, và một phần gửi vào quỹ từ thiện dành cho trẻ em mồ côi. Tôi muốn dùng sự lương thiện để tẩy rửa đi những vết nhơ của quá khứ.
Hai năm sau.
Cửa hàng hoa “Hằng” của tôi đã trở nên nổi tiếng khắp vùng. Tôi bây giờ là bà mẹ đơn thân hạnh phúc bên cậu con trai kháu khỉnh có đôi mắt hiền lành giống hệt Huy. Một buổi chiều muộn, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cửa hàng. Bước xuống xe là một người phụ nữ quý phái – đó là vợ của Long.
Chị nhìn tôi, ánh mắt không có sự thù hận, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm. Chị đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm.
— “Đây là di chúc của anh Long. Anh ấy mất vì ung thư phổi ở Mỹ ba tháng trước. Trước khi đi, anh ấy đã nhờ tôi gửi cái này cho cô. Anh ấy nói, đó là khoản nợ anh ấy nợ cô và đứa trẻ.”
Tôi nhìn cuốn sổ tiết kiệm với con số khổng lồ, rồi nhìn sang con trai đang chơi đùa ở góc sân. Tôi khẽ lắc đầu, đẩy cuốn sổ về phía chị.
— “Cảm ơn chị đã lặn lội đến đây. Nhưng em và con đã có cuộc sống của riêng mình. Số tiền này, xin chị hãy dùng nó để chăm lo cho bé Mì và giúp đỡ những người cần nó hơn em. Em đã nhận được bài học đắt giá nhất cuộc đời mình rồi, em không muốn nhận thêm bất cứ thứ gì từ quá khứ đó nữa.”
Chị vợ nhìn tôi đầy trân trọng, khẽ gật đầu rồi rời đi. Tôi quay lại với những nhành hoa hồng vừa cập bến, lòng thanh thản lạ kỳ.
Logic của cuộc đời đôi khi không nằm ở chỗ bạn kiếm được bao nhiêu tiền hay leo lên vị trí nào cao sang. Nó nằm ở việc bạn có đủ can đảm để đối diện với sai lầm, đủ bản lĩnh để từ bỏ những thứ không thuộc về mình và đủ yêu thương để xây dựng lại một cuộc đời mới từ đống tro tàn.
Đêm hôm ấy, cuộc gọi lúc 2 giờ sáng đã khiến tôi lặng người, nhưng cũng chính nó đã tát cho tôi tỉnh táo để thoát khỏi vũng bùn tăm tối. Thanh xuân có thể bị đánh cược, nhưng nhân cách thì không. Tôi mỉm cười, ôm lấy con trai vào lòng. Sài Gòn năm ấy nắng gắt, nhưng thị trấn nhỏ này hôm nay thật bình yên.