Sau đám tang chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, Đây là nơi mẹ xuống xe, chúng con không nuôi mẹ nữa…
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại nhớ chồng đến mức đau như vậy.
Ngày ông ấy còn sống, chúng tôi cũng cãi nhau, cũng có lúc giận dỗi. Có những hôm ông đi uống rượu với bạn về muộn, tôi lải nhải suốt cả buổi tối. Ông chỉ cười khì, nói một câu quen thuộc:
“Bà cứ lo xa. Có tôi đây rồi.”
Tôi lúc đó chỉ thấy ông vô tâm.
Bây giờ nghĩ lại mới hiểu, câu nói đó thật ra là một lời hứa.
Chỉ là… ông không giữ được lời hứa đến hết đời.
Chồng tôi mất vào một buổi chiều tháng tám. Một cơn đột quỵ bất ngờ khi đang ngồi uống trà trước hiên nhà.
Ông ngã xuống, chén trà còn nóng hổi.
Tôi chạy ra thì ông đã không còn nói được nữa.
Đám tang diễn ra nhanh chóng, giống như mọi đám tang ở quê.
Họ hàng, làng xóm đến viếng. Khói nhang nghi ngút. Tiếng khóc, tiếng tụng kinh, tiếng người qua lại.
Tôi ngồi bên linh cữu suốt ba ngày, đầu óc mơ hồ như đang trôi trong một giấc mơ dài.
Đến khi quan tài được hạ xuống huyệt, đất bắt đầu lấp lại, tôi mới thật sự hiểu.
Từ nay… tôi chỉ còn một mình.
Con trai tôi – Hùng – lo liệu mọi việc trong tang lễ. Nó là con trai duy nhất của tôi.
Hồi nhỏ nó ngoan lắm.
Nhà nghèo, tôi và chồng phải làm ruộng, nuôi heo, đủ thứ việc để cho nó ăn học.
Có năm mất mùa, tôi phải bán đôi bông tai cưới để đóng học phí cho nó.
Hùng sau này cũng không học cao. Hết cấp ba thì đi làm công nhân, rồi mở được một cửa hàng sửa xe nhỏ trong thị trấn.
Nó cưới vợ cách đây bảy năm.
Con dâu tôi – Lan – không phải người xấu. Nhưng nó là kiểu người tính toán, chi li.
Nhiều khi tôi thấy ánh mắt nó nhìn mình… hơi lạnh.
Nhưng tôi luôn tự nhủ:
“Chắc mình nghĩ nhiều.”
Sau đám tang chồng, nhà cửa trở nên trống trải lạ thường.
Mỗi góc nhà đều có hình bóng của ông ấy.
Cái ghế gỗ trước hiên.
Chiếc radio cũ.
Cả cái chén trà vẫn đặt đúng chỗ ông hay ngồi.
Ba ngày sau khi chôn cất xong, Hùng nói với tôi:
“Mẹ chuẩn bị đồ đi.”
Tôi ngạc nhiên.
“Chuẩn bị gì?”
“Nếu mẹ ở đây một mình thì không ổn. Mẹ lên nhà con ở.”
Tôi hơi chần chừ.
Ngôi nhà này là nơi tôi đã sống gần bốn mươi năm.
Nhưng rồi tôi nghĩ, nó nói cũng đúng.
Ở tuổi này, sống một mình không dễ.
Sáng hôm đó, tôi thu dọn vài bộ quần áo, vài tấm ảnh cũ, và cái hộp gỗ nhỏ đựng giấy tờ.
Hùng lái xe máy đến.
“Con chở mẹ đi.”
Tôi ngồi sau xe, ôm cái túi nhỏ.
Đường từ làng ra thị trấn không xa, nhưng hôm đó tôi thấy dài hơn mọi ngày.
Gió thổi vào mặt lạnh buốt.
Chúng tôi đi qua cánh đồng lúa, qua cây cầu nhỏ bắc ngang con sông.
Rồi đến đoạn đường rẽ vào thị trấn.
Nhưng Hùng không rẽ.
Nó tiếp tục chạy thẳng.
Tôi hỏi:
“Không phải đường này.”
Nó không trả lời.
Xe chạy thêm khoảng mười phút nữa.
Đến rìa thị trấn, gần một bãi đất trống.

Nó dừng xe.
Tôi tưởng nó cần mua gì đó.
Nhưng Hùng tắt máy.
Rồi quay lại nhìn tôi.
Ánh mắt của nó… lạ lắm.
Nó nói một câu mà tôi nghĩ suốt phần đời còn lại mình cũng không quên.
“Mẹ xuống xe đi.”
Tôi ngơ ngác.
“Sao vậy?”
Nó nuốt nước bọt.
Rồi nói nhanh, như sợ nếu nói chậm thì sẽ không nói được.
“Đây là nơi mẹ xuống.”
Tôi nhìn xung quanh.
Một bãi đất hoang.
Xa xa có vài căn nhà cũ.
Tôi hỏi lại, giọng run run:
“Con nói gì vậy?”
Nó tránh ánh mắt tôi.
“Chúng con… không nuôi nổi mẹ nữa.”
Câu nói đó giống như một nhát dao.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
“Con… nói cái gì?”
Hùng thở dài.
“Nhà con chật. Con còn hai đứa nhỏ. Tiền học, tiền ăn, tiền đủ thứ…”
Nó dừng lại một chút.
“Lan cũng nói… nếu mẹ lên ở thì chi phí sẽ nhiều.”
Tôi nhìn đứa con trai mình đã sinh ra, nuôi nấng hơn ba mươi năm.
Bỗng nhiên thấy nó xa lạ.
“Vậy con chở mẹ ra đây làm gì?”
Nó nói nhỏ:
“Ở đây có trạm xe buýt. Mẹ bắt xe đi đâu đó… hoặc về lại làng.”
Tôi im lặng rất lâu.
Không khóc.
Không trách.
Chỉ thấy trong lòng mình có cái gì đó… vỡ vụn.
Tôi xuống xe.
Cầm cái túi nhỏ.
Gió thổi qua bãi đất trống lạnh buốt.
Hùng không nhìn tôi.
Nó đội mũ bảo hiểm.
Trước khi nổ máy, nó nói thêm một câu:
“Mẹ… thông cảm cho tụi con.”
Rồi nó đi.
Chiếc xe máy chạy xa dần, nhỏ dần, rồi mất hút sau khúc cua.
Tôi đứng đó rất lâu.
Không biết bao lâu.
Chỉ biết trời dần tối.
Đúng lúc đó, một chiếc xe bán tải màu đen dừng lại trước mặt tôi.
Cửa kính hạ xuống.
Một người đàn ông trung niên nhìn tôi ngạc nhiên.
“Cô đứng đây làm gì?”
Tôi không trả lời ngay.
Chỉ nói:
“Tôi… đợi xe.”
Ông ta nhìn quanh.
“Ở đây ít xe buýt lắm.”
Rồi ông hỏi thêm:
“Cô đi đâu?”
Tôi nghĩ một lúc.
Rồi nói một địa chỉ trong thị trấn.
Ông ta gật đầu.
“Lên xe đi. Tôi tiện đường.”
Tôi do dự vài giây.
Rồi mở cửa lên xe.
Trên đường đi, ông ta không hỏi nhiều.
Chỉ đến khi gần đến nơi, ông mới hỏi:
“Cô có người thân ở đó à?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Những ngọn đèn trong thị trấn bắt đầu sáng lên.
Tôi nói chậm rãi:
“Có.”
“Nhưng… có lẽ họ không chờ tôi nữa.”
Người đàn ông im lặng.
Xe dừng trước một căn nhà lớn.
Ông quay sang nhìn tôi.
“Cô chắc là ở đây?”
Tôi gật đầu.
Rồi bước xuống xe.
Trước khi đóng cửa, tôi quay lại nói:
“Cảm ơn ông.”
Người đàn ông nhìn tôi một lúc lâu.
“Cô… ổn chứ?”
Tôi cười nhẹ.
“Ổn.”
Rồi tôi bước vào cổng.
Bên trong căn nhà, đèn sáng trưng.
Một cô gái trẻ chạy ra.
“Bà!”
Tôi ôm lấy nó.
Đó là cháu ngoại của tôi.
Còn người đàn ông vừa chở tôi… chính là con rể lớn.
Tôi không nói với Hùng rằng mình vẫn còn một gia đình khác.
Một gia đình mà suốt nhiều năm tôi âm thầm giúp đỡ, dành dụm cho họ.
Cũng giống như Hùng.
Nhưng khác một điều.
Họ chưa bao giờ coi tôi là gánh nặng.
Vài ngày sau, người trong thị trấn bắt đầu bàn tán.
Rằng Hùng – người thợ sửa xe – đã bỏ mẹ già bên đường.
Rằng bà cụ ấy bây giờ sống trong căn nhà lớn của con gái ở thị trấn bên.
Và điều khiến câu chuyện trở nên gây tranh cãi nhất là một câu hỏi:
Một người mẹ…
có nên tha thứ cho đứa con đã từng bỏ mình bên đường?
Hay có những vết thương…
dù là máu mủ ruột thịt… cũng không thể lành lại được?