Người mẹ 70 tuổi bị con trai b/ỏ lạ/i trên núi — 8 năm sau, hai vợ chồng quay lại, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cả hai s//ợ r/un ng/ười…
Trên triền núi hoang vắng, vốn là nơi người dân trong vùng chỉ dám lên đốt củi rồi vội vã quay về trước khi trời tối, có một túp lều cũ kỹ nằm lặng lẽ dưới những tán cây già. Ít ai biết rằng, tám năm trước, nơi đó từng là nơi bắt đầu của một b//i kịc///h mà mỗi khi nhắc lại, cả làng vẫn rù///ng mì///nh.
Bà Lệ, năm nay đã 70 tuổi, từng là người phụ nữ tháo vát và mạnh mẽ nhất vùng. Một tay bà nuôi ba người con trai trưởng thành. Nhưng trớ trêu thay, khi tuổi già sức yếu, bà lại trở thành gá/nh nặ/ng đối với chính những người bà từng h/i si//nh cả tuổi xuân để nuôi lớn.
Trong ba người con, người con trai thứ – tên Hòa – là người bà kỳ vọng nhất. Anh từng hiền lành, chăm chỉ, luôn khẳng định sẽ không bao giờ “b//ỏ m//ặc mẹ như người ta ngoài xã hội”. Nhưng kể từ khi cưới vợ, mọi thứ thay đổi.
Ly, vợ Hòa, không phải người xấ////u, nhưng lại là người kh/ôn tính. Cô liên tục th/an v/ãn về việc chăm sóc mẹ chồng gi//à yế//u, phải tốn tiền thuốc thang và không có thời gian cho công việc buôn bán. Những lời vo ve ngày một dày lên như mối mọt gặm vào lòng người chồng vốn không kiên định.
Một ngày mưa gió, Hòa lái xe lên núi với lý do “đi tìm thuốc Nam cho mẹ”. Bà Lệ ngồi ghế sau, tay ôm chiếc khăn len cũ do con dâu đan nhiều năm trước. Khi xe dừng lại giữa bãi đất trống, Hòa bảo:
— Mẹ xuống đây nghỉ một lát, con chạy lên trên xem có ai bán cây thuốc không.
Bà gật đầu, mắt hiền hậu như mọi khi, không chút ng/hi ng//ờ. Hòa lên xe, quay đầu nhìn bà một lần rồi đạp ga chạy thẳng, bi/ến m/ất sau màn sương.
Đến khi màn đêm nu//ốt trọn cánh rừng, bà mới hiểu con mình… sẽ không quay lại nữa.
Tin bà Lệ m/ất tíc//h khiến cả làng bàn tán nhiều tháng trời, nhưng rồi ai cũng cho rằng bà đã không thể qua khỏi trên núi hoang lạnh lẽo. Chỉ riêng một điều kỳ lạ: thithe bà không bao giờ được tìm thấy.
Hòa và vợ dọn về sống ở thành phố, như muốn xóa đi mọi dấu vết của chuyện cũ. Nhưng mỗi đêm, mỗi khi gió thổi qua khe cửa, tiếng thì thầm của mẹ lại vang lên trong tâm trí anh:
“Hòa ơi… trời tối rồi…”
Ly nhiều lần thấy chồng g//iật m//ình giữa đêm, mồ hôi túa ra khắp người. Cô gắt:
— Bao nhiêu năm rồi, anh còn á//m ản//h à?
Hòa không bao giờ trả lời.
Tám năm sau.
Vợ chồng Hòa một lần nữa trở lại ngôi làng cũ vì chuyện đất đai tr/anh ch/ấp. Khi đi ngang con đường dẫn lên núi, Ly bất giác lạ/nh sốn/g lư/ng:
— Hay mình lên đó xem? Em… em chỉ muốn biết thật sự chuyện năm đó…
Hòa tái mặt:
— Để làm gì? Giờ chỉ còn bộ xư///ơng thôi.
Nhưng Ly, không hiểu vì lý do gì, lại nằng nặc muốn đi. Có lẽ cô muốn nhìn tận mắt để kết thúc những á//m ả//nh đã đe/o b/ám họ tám năm qua.
Chiếc xe dừng lại trước con dốc quen thuộc. Gió núi thổi mạnh khiến hai vợ chồng rùng mình. Cả hai bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như giẫ/m lên ký ức cũ đầy t//ội lỗ//i.
Khi đến gần căn lều nhỏ nhoi ẩn giữa đám cây, Ly bỗng kéo tay chồng khẽ thốt lên:
— Hòa… anh nghe không?
Gió thổi xào xạc. Nhưng rõ ràng… có tiếng gì đó.
Một tiếng ho nhẹ. Rồi…
— Ai… Ai ở đó?… đọc tiếp dưới bình luận
Người mẹ 70 tuổi bị con trai b/ỏ lạ/i trên núi — 8 năm sau, hai vợ chồng quay lại, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cả hai s//ợ r/un ng/ười…
Trên triền núi hoang vắng, vốn là nơi người dân trong vùng chỉ dám lên đốt củi rồi vội vã quay về trước khi trời tối, có một túp lều cũ kỹ nằm lặng lẽ dưới những tán cây già. Ít ai biết rằng, tám năm trước, nơi đó từng là nơi bắt đầu của một b//i kịc///h mà mỗi khi nhắc lại, cả làng vẫn rù///ng mì///nh.
Bà Lệ, năm nay đã 70 tuổi, từng là người phụ nữ tháo vát và mạnh mẽ nhất vùng. Một tay bà nuôi ba người con trai trưởng thành. Nhưng trớ trêu thay, khi tuổi già sức yếu, bà lại trở thành gá/nh nặ/ng đối với chính những người bà từng h/i si//nh cả tuổi xuân để nuôi lớn.
Trong ba người con, người con trai thứ – tên Hòa – là người bà kỳ vọng nhất. Anh từng hiền lành, chăm chỉ, luôn khẳng định sẽ không bao giờ “b//ỏ m//ặc mẹ như người ta ngoài xã hội”. Nhưng kể từ khi cưới vợ, mọi thứ thay đổi.
Ly, vợ Hòa, không phải người xấ////u, nhưng lại là người kh/ôn tính. Cô liên tục th/an v/ãn về việc chăm sóc mẹ chồng gi//à yế//u, phải tốn tiền thuốc thang và không có thời gian cho công việc buôn bán. Những lời vo ve ngày một dày lên như mối mọt gặm vào lòng người chồng vốn không kiên định.
Một ngày mưa gió, Hòa lái xe lên núi với lý do “đi tìm thuốc Nam cho mẹ”. Bà Lệ ngồi ghế sau, tay ôm chiếc khăn len cũ do con dâu đan nhiều năm trước. Khi xe dừng lại giữa bãi đất trống, Hòa bảo:
— Mẹ xuống đây nghỉ một lát, con chạy lên trên xem có ai bán cây thuốc không.
Bà gật đầu, mắt hiền hậu như mọi khi, không chút ng/hi ng//ờ. Hòa lên xe, quay đầu nhìn bà một lần rồi đạp ga chạy thẳng, bi/ến m/ất sau màn sương.
Đến khi màn đêm nu//ốt trọn cánh rừng, bà mới hiểu con mình… sẽ không quay lại nữa.
Tin bà Lệ m/ất tíc//h khiến cả làng bàn tán nhiều tháng trời, nhưng rồi ai cũng cho rằng bà đã không thể qua khỏi trên núi hoang lạnh lẽo. Chỉ riêng một điều kỳ lạ: thithe bà không bao giờ được tìm thấy.
Hòa và vợ dọn về sống ở thành phố, như muốn xóa đi mọi dấu vết của chuyện cũ. Nhưng mỗi đêm, mỗi khi gió thổi qua khe cửa, tiếng thì thầm của mẹ lại vang lên trong tâm trí anh:
“Hòa ơi… trời tối rồi…”

Ly nhiều lần thấy chồng g//iật m//ình giữa đêm, mồ hôi túa ra khắp người. Cô gắt:
— Bao nhiêu năm rồi, anh còn á//m ản//h à?
Hòa không bao giờ trả lời.
Tám năm sau.
Vợ chồng Hòa một lần nữa trở lại ngôi làng cũ vì chuyện đất đai tr/anh ch/ấp. Khi đi ngang con đường dẫn lên núi, Ly bất giác lạ/nh sốn/g lư/ng:
— Hay mình lên đó xem? Em… em chỉ muốn biết thật sự chuyện năm đó…
Hòa tái mặt:
— Để làm gì? Giờ chỉ còn bộ xư///ơng thôi.
Nhưng Ly, không hiểu vì lý do gì, lại nằng nặc muốn đi. Có lẽ cô muốn nhìn tận mắt để kết thúc những á//m ả//nh đã đe/o b/ám họ tám năm qua.
Chiếc xe dừng lại trước con dốc quen thuộc. Gió núi thổi mạnh khiến hai vợ chồng rùng mình. Cả hai bước đi chậm rãi, mỗi bước chân như giẫ/m lên ký ức cũ đầy t//ội lỗ//i.
Khi đến gần căn lều nhỏ nhoi ẩn giữa đám cây, Ly bỗng kéo tay chồng khẽ thốt lên:
— Hòa… anh nghe không?
Gió thổi xào xạc. Nhưng rõ ràng… có tiếng gì đó.
Một tiếng ho nhẹ. Rồi…
— Ai… Ai ở đó?…