“Ngày ký đơn ly hôn, anh ta cười và bảo tôi nên cảm ơn vì còn được ra đi trong im lặng. Tôi không lấy được nhà, không lấy được xe, thậm chí cả con cũng không. Sáu tháng sau, chỉ một cuộc gọi của tôi đã khiến anh phải chuyển khoản một tỷ, không thiếu một đồng.”
Tôi là Linh, 32 tuổi, từng là một nhân viên kế toán trong một công ty tư nhân nhỏ ở quận 3. Tôi quen Minh năm 27 tuổi, lúc anh ta đang điều hành một chuỗi cửa hàng phụ kiện điện thoại. Khi ấy, tôi nghĩ mình may mắn gặp được người đàn ông tài giỏi, chín chắn. Minh hơn tôi 5 tuổi, nói chuyện khéo léo, biết chiều phụ nữ. Anh ta từng bảo:
“Lấy anh, em chỉ việc sống sung sướng. Đàn bà mà nghĩ đến tiền nhiều thì chẳng giữ được đàn ông.”
Tôi ngu ngốc tin rằng mình là ngoại lệ.
Ba năm sau cưới, tôi nghỉ việc, ở nhà sinh con. Mọi khoản chi tiêu đều phụ thuộc vào Minh. Tôi không có tên trên sổ đỏ, sổ tiết kiệm cũng đứng tên anh. Xe ô tô là anh mua trước hôn nhân. Tất cả tài sản đều “ngẫu nhiên” rơi vào vùng xám mà luật khó chạm đến.
Rồi đến một ngày, tôi phát hiện Minh ngoại tình. Không chỉ một người, mà nhiều người – từ thư ký đến một cô sinh viên mới ra trường. Tôi làm ầm lên. Đáp lại, anh ta lạnh lùng nói:
“Muốn ly hôn thì ký đi. Nhà là của anh, xe là của anh. Em nuôi con không nổi đâu, để anh nuôi.”
Tôi sốc đến nghẹn lời. Tôi từng bỏ cả tuổi trẻ để tin vào tình yêu và sự hi sinh. Nhưng toà xử, đúng như anh ta nói: nhà là tài sản riêng, xe mua trước hôn nhân, con được giao cho người có điều kiện kinh tế. Tôi ra đi với vài bộ quần áo, chút tiền tiết kiệm ít ỏi và một trái tim nát vụn.

Tôi rời khỏi căn nhà đó trong một chiều mưa tầm tã, túi xách trên vai nặng trĩu những uất ức. Minh nhìn theo, khóe miệng nhếch lên khinh bỉ. Anh ta nghĩ tôi đã thua trắng tay. Nhưng anh ta quên mất một điều: tôi là một kế toán, và một kế toán giỏi luôn biết cách lưu lại những con số không biết nói dối.
Suốt sáu tháng sau đó, tôi không tìm đến anh ta để cầu xin gặp con. Tôi thuê một căn trọ nhỏ, ngày đi làm, đêm vùi đầu vào chiếc laptop cũ. Trong đó chứa một thư mục ẩn mà tôi đã âm thầm sao lưu từ máy tính cá nhân của Minh trong những đêm anh ta say xỉn. Đó không phải là bằng chứng ngoại tình – thứ vốn dĩ chẳng giúp tôi lấy lại được tài sản – mà là những bảng kê nhập hàng lậu, những hóa đơn trốn thuế tinh vi và danh sách các “đối tác” nhận tiền lót tay để chuỗi cửa hàng của anh ta được yên ổn.
Tôi kiên nhẫn đợi đến khi Minh khai trương chi nhánh thứ mười, thời điểm anh ta đang huy động vốn từ các nhà đầu tư lớn. Một buổi tối thứ Sáu, tôi bấm số.
“Linh à? Đã bảo đừng gọi cho tôi rồi mà. Hết tiền rồi sao?” – Giọng Minh vẫn ngạo mạn như cũ.
Tôi bình thản: “Minh này, anh còn nhớ tập hồ sơ ‘Phụ kiện tháng 10’ năm ngoái không? Cái mà anh bảo là rác ấy. Tôi vừa gửi một bản sao nhỏ qua email cho anh đấy. À, có cả file ghi âm cuộc hội thoại giữa anh và ông Hoàng bên quản lý thị trường nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng đến đáng sợ. Tôi nghe thấy tiếng thở dốc của anh ta.
“Cô… cô muốn gì?”
“Tôi không muốn gì nhiều. Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về mình. Sáu năm thanh xuân, công sức tôi quán xuyến nhà cửa để anh rảnh tay làm giàu, và quan trọng nhất là quyền nuôi con. Một tỷ đồng là con số tôi tính toán dựa trên mức thuế anh đã trốn và số tiền anh nợ tôi suốt những năm qua. Một tỷ, không thiếu một đồng. Nếu không, ngày mai những tài liệu này sẽ nằm trên bàn của cơ quan điều tra và các đối tác của anh.”
Minh gầm lên: “Cô tống tiền tôi? Tôi sẽ báo cảnh sát!”
Tôi cười nhạt: “Anh cứ việc. Nhưng trước khi cảnh sát bắt tôi vì tội tống tiền, họ sẽ bắt anh vì tội trốn thuế và đưa hối lộ với quy mô lớn. Anh nghĩ các nhà đầu tư sẽ thế nào khi thấy ‘ông chủ thành đạt’ đi tù? Một tỷ để đổi lấy sự nghiệp và tự do, anh thấy cái nào rẻ hơn?”
Chưa đầy mười phút sau, điện thoại tôi báo tin nhắn từ ngân hàng. Số dư thay đổi: cộng 1.000.000.000 VNĐ. Nội dung chuyển khoản vỏn vẹn hai chữ: “Xong việc”.
Sáng hôm sau, tôi cùng luật sư đến gặp Minh. Lần này, anh ta không còn cười. Gương mặt hốc hác và bàn tay run rẩy khi ký vào tờ giấy từ bỏ quyền nuôi con và cam kết không tranh chấp.
Tôi đón con từ tay bà nội, đứa bé khóc nấc lên khi thấy mẹ. Tôi ôm chặt con vào lòng, cảm nhận mùi hương quen thuộc. Bước ra khỏi quán cà phê, nắng bắt đầu hửng lên sau những ngày u ám. Tôi không dùng số tiền đó để mua sắm xa xỉ. Tôi mở một văn phòng tư vấn kế toán và thuế nhỏ của riêng mình.
Đàn ông có thể dùng tiền để thao túng phụ nữ, nhưng một người phụ nữ có tri thức và lòng kiên trì sẽ biết cách biến chính những “con số” của kẻ phản bội thành vũ khí để đòi lại công lý. Minh mất tiền, mất danh dự và mất đi gia đình thực sự. Còn tôi, tôi có con, có sự nghiệp và một bài học xương máu: Đừng bao giờ trao chìa khóa cuộc đời mình vào tay người khác, trừ khi chính bạn là người giữ bản dự phòng.