Ngày cưới mẹ chú rể kh::inh khỉ::nh tuyên bố: “Con dâu lớn tuổi hơn, thông gia thì làm bảo vệ ngân hàng chẳng có gì trong tay, chúng tôi đi tay không tới rước dâu cũng là may lắm rồi”….
Ngân hơn Minh ba tuổi. Cô mở quán nước đầu ngõ, bán trà đá, cà phê phin, bánh mì kẹp. Quán nhỏ bằng nửa bậc thềm nhà người ta, nhưng cô yêu cái nhịp quen tay rót nước, cái kiểu khách quen ngồi gọi “chị Ngân cho em ly bạc xỉu,” và tiếng tích tắc của đồng hồ nhựa treo góc cột. Bố cô là bảo vệ ngân hàng, cái mũ bạc màu luôn treo ngay cạnh cửa. Lương không bao nhiêu, nhưng ông ít nói mà ngay thẳng.
Trước giờ rước dâu mười lăm phút, mẹ Minh – bà Phượng, xốc lại cổ áo dài, giày gót nhọn gõ cộp cộp trên gạch. Bà đứng trên bục, giọng lanh lảnh như dao mỏng:
– Hôm nay nhà chúng tôi… đi tay không rước dâu. Vì con dâu lớn tuổi hơn con trai tôi, lại đang bán quán nước kiếm sống, bố của con dâu chỉ là bảo vệ ngân hàng chẳng có gì trong tay. Lương tháng cũng chỉ bằng số lẻ của giúp việc nhà tôi. Thế nên… đi tay không tới rước dâu cũng là may lắm rồi.
Tiếng micro “bụp” một cái, căn phòng như bị hút hết không khí. Mấy cô em họ nhà trai che miệng cười, điện thoại mở camera, màn hình chớp chớp. Bên nhà gái, cô Tư của Ngân tái mặt, dì Mười gân cổ:
– Ê bà nói cái gì lạ vậy?
Nhưng người MC đưa tay, cười chữa:
– Chút bông đùa đầu giờ, cho vui thôi mà.
Bà Phượng ôn tồn: “Tôi nói thật.”
Lúc ấy, Ngân thấy mọi âm thanh trong tai biến thành tiếng mưa phẳng lì. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới trong tay—cái nhẫna mỏng quá, hơi lỏng trên ngón áp út, mua từ một cửa hàng vàng chợ huyện. Minh đã cười: “Mình cưới xong sẽ đổi nhẫn to hơn. Đừng giận.” Cô đã cười lại:
– To hay bé không quan trọng.
Ngân nhấc tà váy, đi thẳng từ sau rèm ra giữa sảnh. Mọi người nhìn cô như một vệt sáng nghiêng qua mặt. Cô không nhìn ai, chỉ nhìn mẹ Minh.
– Cháu xin lỗi. Hôn sự này, nhà trai đi tay không. Vậy cháu trả lại cái không luôn cho đủ…

Gemini đã nói
Tiếng micro hú lên một hồi chói tai rồi lịm tắt, trả lại sự im lặng đến rợn người cho sảnh cưới. Ngân đứng đó, chiếc váy cưới màu trắng sữa hơi ngả vàng dưới ánh đèn neon, nhưng tư thế của cô thẳng tắp như một cây sậy trước bão. Cô chậm rãi tháo chiếc nhẫn vàng mỏng mảnh ra khỏi ngón tay, đặt nhẹ lên chiếc khay phủ vải nhung đỏ của nhà trai đang bưng.
Bà Phượng nhướn mày, nụ cười nửa miệng vẫn còn đọng trên gương mặt dặm phấn kỹ càng:
-
Chị làm cái trò gì đấy? Định diễn phim truyền hình cho ai xem?
Ngân không trả lời bà. Cô quay sang nhìn Minh. Người đàn ông cô từng định gắn bó cả đời lúc này đang cúi gầm mặt, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, run rẩy nhưng không hề nhấc lên để nắm lấy tay cô. Sự im lặng của Minh chính là nhát dao cuối cùng chặt đứt sợi dây kiên trì cuối cùng trong lòng Ngân.
Cô bước đến bên cạnh bố mình – ông bảo vệ ngân hàng với bộ đồng phục cũ kỹ đang đứng nép ở góc cột sảnh. Ông nhìn con gái, đôi mắt đục mờ vì sương gió bỗng đỏ hoe. Ông không nói gì, chỉ đưa bàn tay chai sạn, thô ráp vì hàng chục năm cầm dùi cui và dắt xe cho khách, vỗ nhẹ lên vai cô.
-
Bố, con xin lỗi. Hôm nay con không đi lấy chồng nữa. Con về pha bạc xỉu cho bố uống nhé? – Ngân nói, giọng trong trẻo nhưng cương quyết.
Bà Phượng cười khẩy, giọng lanh lảnh đâm vào tai mọi người:
-
Thôi được rồi, không cưới thì giải tán! Nhà tôi cũng chẳng tha thiết gì cái đám thông gia nghèo hèn này. Minh, đi về! Loại đàn bà đã già còn kiêu kỳ, để xem sau này có ma nào rước.
Nhà trai bắt đầu xôn xao đứng dậy. Mấy cô em họ của Minh vẫn không quên giơ điện thoại lên livestream, miệng xì xào những lời cay nghiệt về “cô dâu hụt”. Nhưng ngay lúc bà Phượng vừa quay gót định bước ra cửa, một đoàn xe đen sang trọng đột ngột dừng lại ngay trước sảnh cưới vốn dĩ khá bình dân này.
Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên mặc suit đen lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng. Theo sau ông là bốn nhân viên an ninh mặc đồng phục cao cấp. Cả sảnh cưới nín thở. Bà Phượng khựng lại, đôi mắt sáng rực lên vì bà nhận ra người này. Đó là ông Lâm – Chủ tịch Hội đồng quản trị của ngân hàng nơi bố Ngân làm bảo vệ, cũng là nơi chồng bà Phượng đang trầy trật xin một suất thầu xây dựng nhỏ.
Ông Lâm đi thẳng vào giữa sảnh, không thèm liếc nhìn bà Phượng đang hớn hở định tiến lại chào hỏi. Ông bước đến trước mặt bố Ngân, cúi đầu chào một cách đầy kính trọng:
-
Anh cả! Sao ngày vui của cháu Ngân mà anh không báo cho em một tiếng? Nếu không phải tình cờ đi ngang qua thấy tấm biển tên, em đã lỡ mất dịp chúc mừng cháu rồi.
Cả hội trường như nổ tung bởi những tiếng xì xào. Bà Phượng đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi. “Anh cả? Chủ tịch gọi lão bảo vệ là anh cả?”.
Bố Ngân khẽ cười, nụ cười hiền lành như mọi ngày:
-
Chú Lâm bận rộn, tôi không muốn làm phiền. Với lại… đám cưới này cũng vừa mới kết thúc rồi.
Ông Lâm nhíu mày, nhìn quanh cảnh tượng hỗn độn và chiếc khay nhẫn trống không. Là một người từng trải, ông hiểu ngay vấn đề. Ông nhìn sang Ngân, rồi nhìn sang gia đình nhà trai đang đứng ngơ ngác.
-
Kết thúc là đúng. – Ông Lâm lạnh lùng nói, rồi quay sang thư ký – Thông báo cho bên bộ phận thầu, hủy toàn bộ hồ sơ của công ty xây dựng nhà bà này. Chúng ta không hợp tác với những kẻ có nhân cách thấp kém.
Bà Phượng khuỵu xuống sàn, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Minh lúc này mới vội vàng lao đến định nắm tay Ngân:
-
Ngân ơi, anh… anh không biết… Anh yêu em mà, mẹ anh chỉ là lỡ lời thôi…
Ngân lùi lại một bước, ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự điềm nhiên đến lạ kỳ:
-
Minh này, lúc nãy khi mẹ anh xúc phạm bố em, anh đã không biết mình là ai. Giờ khi thấy chú Lâm gọi bố em là anh cả, anh cũng vẫn chẳng biết mình là ai đâu. Anh chỉ là một cái bóng của mẹ anh thôi.
Cô quay sang bố mình và ông Lâm:
-
Chú Lâm, thực ra bố cháu từng là người cứu mạng chú năm xưa, rồi vì thương anh em lính tráng nên mới chọn ở lại làm bảo vệ để giữ cái tình, cái nghĩa. Bố cháu không nói, không có nghĩa là bố cháu “chẳng có gì trong tay”. Bố có con, có lòng tự trọng, và có những người anh em thật sự. Đó là tất cả những gì cháu cần.
Ngân cúi người cởi đôi giày cao gót vướng víu ra, cầm chúng trên tay. Cô bước đi chân trần trên sàn gạch lạnh, từng bước vững chãi. Cô đi qua bà Phượng đang khóc lóc van xin, đi qua Minh đang đứng chết lặng, và đi thẳng ra cửa.
Nắng trưa hắt vào sảnh cưới, rực rỡ và ấm áp. Ngân hít một hơi thật sâu mùi nắng, mùi của tự do. Phía sau cô, ông bảo vệ ngân hàng mỉm cười, tháo chiếc mũ bạc màu xuống, đi bên cạnh con gái.
Tối hôm đó, quán nước nhỏ đầu ngõ vẫn mở cửa. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ nhựa vẫn đều đặn. Ngân mặc bộ đồ thun giản dị, thoăn thoắt rót nước cho khách. Chú Lâm ngồi ở một góc bàn gỗ cũ, nhâm nhi ly trà đá bố Ngân pha.
-
Con dâu lớn tuổi thì sao chứ? – Ngân vừa cười vừa nói với một khách quen – Lớn tuổi để biết cái gì là vàng thật, cái gì là đồng nát.
Tiếng cười của cô vang vọng cả con phố nhỏ. Ngày hôm ấy, cô không rước về một người chồng, nhưng cô đã rước về được chính bản thân mình – một cô gái bán nước trà đầy kiêu hãnh, con gái của một người đàn ông chính trực nhất thế gian. Công lý không cần phải là những gì đao to búa lớn, đôi khi nó chỉ đơn giản là việc ta dám từ chối một tình yêu không xứng đáng để bảo vệ danh dự cho người đã nuôi nấng ta nên người.
Trận “đánh cược” tay không rước dâu của bà Phượng cuối cùng đã khiến bà mất trắng. Còn Ngân, cô lại thấy mình giàu có hơn bao giờ hết dưới mái hiên nhỏ, nơi có mùi cà phê thơm nồng và tình yêu thương vô điều kiện của người cha già.