Mẹ Chồng Bỗng Bốc Mùi Hôi, Tôi Lén Đưa Bà Đi Khám-Vừa Xét Nghiệm Máu Xong, BS Mẵng: “Chồng Cô Là ĐỒ Sức Vật Mau Báo Công An!” – Và Sự Thật Là….
Mẹ Chồng Bỗng Bốc Mùi Hôi, Tôi Lén Đưa Bà Đi Khám-Vừa Xét Nghiệm Máu Xong, BS Mẵng: “Chồng Cô Là ĐỒ Sức Vật Mau Báo Công An!” – Và Sự Thật Là….
Tôi tên Lan, 28 tuổi, làm kế toán cho một công ty thiết bị y tế ở TP.HCM. Tôi lấy Huy được hai năm, dọn về sống chung với mẹ chồng — bà Hạnh, 62 tuổi, quê Quảng Ngãi, tính hiền nhưng kỹ lưỡng. Từ ngày tôi về, bà đối xử với tôi không tệ, chỉ hay nhắc chuyện “con dâu phải biết giữ nhà”.
Ba tuần trước, bà Hạnh bắt đầu bốc một thứ mùi rất lạ. Không giống mồ hôi, cũng không giống mùi ẩm mốc của người già. Nó hăng hắc. Có lúc như mùi tỏi cháy, có lúc như mùi thuốc trừ sâu vương trên quần áo. Tôi tưởng bà đổi dầu gió hay bôi thuốc gì, hỏi thì bà lắc đầu: “Bà có bôi gì đâu con.”
Mùi mỗi ngày một nặng. Bà tắm kỹ, thay đồ mới, vẫn không hết. Đến mức tôi đứng nấu bếp ở gần bà là muốn nôn. Huy thì khó chịu ra mặt, hay quát: “Mẹ già rồi, bốc mùi là chuyện bình thường. Em làm quá lên!” Rồi anh ta mở cửa sổ, xịt nước hoa khắp nhà như muốn che giấu.
Tôi để ý bà Hạnh dạo này hay chóng mặt, tay run, ăn ít, đêm khó ngủ. Một lần, bà đang gấp đồ thì chợt khụy xuống ghế, mặt tái. Tôi đưa nước, bà chỉ thều thào: “Trong người bà cứ nóng rát… mà lại lạnh sống lưng.”
Tôi đề nghị đưa bà đi khám. Huy gạt phắt: “Khám làm gì tốn tiền. Mẹ tôi có sao đâu.” Anh ta còn kéo tôi ra ngoài hành lang, nói nhỏ mà rít lên: “Em đừng bày chuyện. Nhà mình đang kẹt tiền, em không biết à?”
Tối đó, tôi quyết định lén. Sáng sớm, chờ Huy đi làm, tôi gọi taxi đưa bà Hạnh đến một phòng khám nội tổng quát ở quận Bình Thạnh. Bà ngại: “Đừng để thằng Huy biết, nó lại la con.” Tôi chỉ cười trấn an, nhưng trong lòng lại nổi gai.
Bác sĩ Trí, khoảng hơn 40 tuổi, hỏi kỹ, ngửi thấy mùi trên người bà thì cau mày. Ông chỉ định xét nghiệm máu, nước tiểu, men gan, và đặc biệt là một chỉ số tôi chưa từng nghe: cholinesterase. Khi y tá rút máu xong, bà Hạnh nằm chờ, thở mệt.
Gần trưa, bác sĩ gọi tôi vào phòng riêng. Ông đặt tờ kết quả xuống bàn, nhìn tôi rất lâu như cân đo điều gì đó. Rồi bất ngờ ông đập mạnh tay xuống bàn, giọng gằn từng chữ:
“Chồng cô là đồ súc vật. Mau báo công an!”
Tôi chết lặng. “Bác sĩ… ý bác sĩ là sao ạ?”
Ông chỉ vào một dòng trên giấy, đôi mắt đỏ lên vì giận. “Đây không phải bệnh tuổi già. Đây là… đầu độc.”
Và tôi nghe tiếng cửa phòng bật mở phía sau lưng mình.
Tôi quay phắt lại. Bà Hạnh đứng ở cửa, tay nắm khung cửa run run. Bà chắc nghe được vài chữ cuối. Tôi bước tới đỡ bà, còn bác sĩ Trí vội ra hiệu cho y tá đưa bà sang phòng khác ngồi nghỉ, tránh kích động.
Cánh cửa khép lại, không gian phòng khám như chật hẳn. Bác sĩ kéo ghế cho tôi ngồi, nói nhanh nhưng rõ ràng, như sợ tôi mất bình tĩnh.
“Chỉ số cholinesterase của mẹ chồng cô tụt rất sâu. Nó thường giảm khi cơ thể bị nhiễm nhóm hóa chất ức chế men — thường gặp nhất là thuốc trừ sâu, thuốc diệt côn trùng. Mùi hăng kiểu ‘tỏi cháy’ mà cô mô tả rất hay gặp ở những trường hợp này. Nếu tiếp tục phơi nhiễm, bà ấy có thể suy hô hấp, co giật, rồi nguy hiểm tính mạng.”
Tôi cứng người. “Nhưng… nhà tôi đâu có ai làm nông. Chúng tôi ở chung cư…”
Bác sĩ nhìn thẳng: “Ở thành phố vẫn có. Thuốc diệt gián, thuốc xịt côn trùng đậm đặc, hoặc hóa chất mua lậu. Điều quan trọng là: đây không giống tai nạn đơn lẻ. Nồng độ giảm kiểu này thường do tiếp xúc lặp lại. Cô hiểu tôi nói gì chứ?”
Tôi nuốt khan. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Huy tối nào cũng pha “nước thảo mộc” cho mẹ uống, bảo là “cho dễ ngủ”. Tôi từng thử ngửi, thấy mùi lạ lạ nhưng nghĩ do thuốc Bắc. Huy cũng luôn là người đưa ly nước cho bà, không cho tôi động vào, còn nói: “Để anh lo. Em bận thì nghỉ.”
“Tôi… tôi phải làm sao?” Tôi nghe giọng mình như người khác.
Bác sĩ Trí mở tủ lấy một tờ giấy hướng dẫn, ghi vội: “Trước hết, cô đưa bà nhập viện theo dõi. Tôi sẽ viết giấy chuyển. Đồng thời, cô báo công an. Nếu cô sợ, tôi có thể gọi giúp, hoặc báo bảo vệ phòng khám hỗ trợ.”
Ngay lúc đó, điện thoại tôi rung. Huy gọi. Tôi nhìn màn hình, tim đập thình thịch. Tôi bấm tắt.
Tôi vừa ra phòng chờ đã thấy bà Hạnh ngồi cúi gằm. Bà nắm tay tôi, mắt đỏ: “Lan… con đừng làm lớn chuyện. Mẹ chỉ thấy mệt thôi. Huy nó nóng tính, nhưng nó là con mẹ…”
Tôi không biết phải trả lời sao. Tôi thương bà, mà cũng sợ. Sợ nhất là cảm giác: nếu bác sĩ đúng, thì trong căn nhà tôi đang sống có một người đang làm điều tàn nhẫn với chính mẹ ruột mình.
Chúng tôi bắt taxi sang bệnh viện quận theo giấy chuyển. Bà Hạnh được đưa vào phòng cấp cứu nhẹ, bác sĩ trực lập tức cho truyền dịch và dùng thuốc giải độc theo phác đồ. Họ hỏi tôi về nguồn phơi nhiễm. Tôi trả lời vòng vo: “Không rõ.” Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh Huy pha nước cứ như một mũi kim.
Tôi đứng ngoài hành lang, tay run đến mức mở khóa điện thoại cũng khó. Tôi gọi cho cô Thủy — hàng xóm sát vách, người hay qua lại nhà tôi mượn đồ.
Cô Thủy nghe xong thì im lặng vài giây, rồi nói nhỏ: “Lan… cô không muốn xen chuyện, nhưng cô từng thấy Huy xách về một chai gì đó màu nâu, có nhãn toàn chữ nước ngoài. Ảnh cất trong tủ dưới bồn rửa, rồi dặn cô ‘đừng đụng’. Cô tưởng thuốc diệt gián.”
Tôi tắt máy, lồng ngực nặng như đá.
Tôi gọi công an phường. Chỉ vài phút sau, một anh công an tên Trung và một chị cán bộ khu vực tới bệnh viện ghi nhận. Tôi đưa giấy xét nghiệm photo và lời bác sĩ. Anh Trung hỏi: “Chị có nghi ngờ ai không?”
Tôi nghe thấy chính mình trả lời, khàn đặc: “Chồng em.”
Tối đó, Huy xuất hiện ở bệnh viện. Anh ta bước nhanh, mặt lạnh như cắt. “Em làm cái gì vậy?” Anh ta kéo tôi ra một góc, giọng thấp nhưng sắc: “Ai cho em đưa mẹ đi khám? Em rảnh quá à?”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, lần đầu tiên không né tránh. “Bác sĩ nói mẹ bị nhiễm thuốc trừ sâu. Anh giải thích đi. Anh cho mẹ uống cái gì?”
Huy thoáng khựng lại, rồi bật cười gằn: “Em nghe bác sĩ dọa là tin liền. Mẹ già lẩm cẩm, tự ngửi thấy mùi cũng tưởng bệnh. Còn thuốc anh pha chỉ là thảo mộc.”
“Vậy sao anh không để em đụng vào? Sao anh cấm em ngửi?”
Huy nheo mắt, cơn giận như tràn ra: “Em đang nghi ngờ anh?” Rồi anh ta buông một câu khiến tôi lạnh gáy: “Lan, em đừng làm quá. Mẹ mà có gì… em cũng chẳng được yên đâu.”
Ngay lúc đó, anh công an Trung tiến lại. “Anh Huy phải không? Mời anh hợp tác làm việc, có một số nội dung cần xác minh.” Huy giật mình, mắt đảo nhanh. “Các anh làm gì vậy? Đây là chuyện gia đình!”
Anh Trung bình tĩnh: “Liên quan nghi vấn đầu độc. Không còn là chuyện riêng.”
Tôi nhìn Huy. Trong khoảnh khắc, tôi thấy rõ: không phải sự bực bội của người con lo cho mẹ, mà là nỗi sợ bị lộ.
Đêm ấy, công an cùng tôi về nhà để kiểm tra hiện trường. Tôi đứng trước cửa căn hộ, tay cầm chìa khóa mà lòng như đứng trước vực. Nếu trong tủ bếp có chai hóa chất như cô Thủy nói, thì mọi thứ sẽ đổi khác.
Cánh cửa mở ra, mùi nước hoa xịt dày đặc ập vào. Và tôi chợt nhận ra: Huy đã xịt mùi này suốt ba tuần qua không phải để “cho thơm”, mà để che.
Công an Trung đeo găng, mở các ngăn tủ dưới bồn rửa. Tôi đứng sau lưng, tim đập mạnh đến mức nghe rõ. Trong ngăn sâu nhất, sau mấy chai nước rửa chén, quả thật có một chai nhựa nâu, không tem phụ tiếng Việt. Nắp chai dính vệt khô màu vàng nhạt. Bên cạnh là một ống tiêm nhựa loại dùng trong y tế, còn mới.
Tôi thấy đầu óc quay cuồng. Tôi làm trong ngành thiết bị y tế, nhìn ống tiêm là biết: loại này không tự dưng có trong bếp.
Anh Trung hỏi: “Chị Lan, chị có biết chai này không?”
Tôi lắc đầu. Tôi muốn nói “không”, nhưng cổ họng nghẹn lại vì quá nhiều điều bỗng liên kết với nhau: những ly “thảo mộc” Huy pha, những lần anh ta bắt bà Hạnh uống cho hết, rồi giận dữ nếu bà chê đắng; những lần anh ta nhất quyết giành phần đi chợ mua đồ “bổ” cho mẹ, nhưng lại không bao giờ để tôi đi cùng.
Công an lập biên bản niêm phong chai và các vật dụng liên quan. Họ cũng ghi nhận trong thùng rác có vỏ gói bột diệt côn trùng loại đậm đặc. Còn tôi thì đứng im như tượng, vì trong lòng đang diễn ra một cuộc tan vỡ: người đàn ông tôi gọi là chồng, hóa ra có thể làm điều ghê gớm với chính mẹ ruột.
