Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý…

Posted on 23/01/2026 by dtv

Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý…

Thiệp cưới màu đỏ được gửi đến phòng trọ của Mai Anh đúng một buổi chiều mưa. Trên phong bì, nét chữ nắn nót mà Mai Anh nhận ra ngay: bà Hạnh – mẹ chồng cũ của cô.

“Kính mời chị Mai Anh đến dự lễ thành hôn của Tuấn và Ngọc…”

Mai Anh đọc đến đó thì bàn tay siết chặt, giấy thiệp nhăn lại. Cô và Tuấn đã ly hôn hơn hai năm, sau quãng thời gian cô bị coi như “đàn bà vô phúc”: hiếm muộn, nghèo, lại “không biết điều”. Ngày cô xách vali ra khỏi nhà chồng, bà Hạnh còn đứng ở cửa, nói đủ to để hàng xóm nghe:
— “Cút đi cho sạch nhà. Để xem ra ngoài đời ai thèm loại như cô!”

Giờ bà ta lại mời cô đi đám cưới của chồng cũ, mời đàng hoàng, còn ghi rõ: “Mong chị đến chung vui và chứng kiến hạnh phúc mới của Tuấn.”

Mai Anh hiểu ngay. Đây không phải lời mời. Đây là cái bẫy. Một cái bẫy để bà Hạnh có dịp “kết sổ” bằng một màn sỉ nhục trước họ hàng. Cô tưởng mình đã chai lì, nhưng cổ họng vẫn nghẹn.

Bạn cùng phòng hỏi:
— “Đi không?”
Mai Anh lắc đầu theo phản xạ, rồi lại dừng. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt Tuấn lúc ký giấy ly hôn: lảng tránh, im lặng, để mẹ nói thay. Cô đã khóc đến kiệt sức, không phải vì mất chồng, mà vì cảm giác bị đẩy ra như món đồ lỗi.

Đêm đó, Mai Anh không ngủ. Cô không muốn bị lôi ra làm trò cười, nhưng cũng không muốn mãi trốn chạy. Cô quyết định đi. Không phải để níu kéo, càng không phải để chứng minh mình “hơn ai”. Cô đi để kết thúc.

Ngày cưới, nhà hàng rực rỡ đèn. Ở sảnh, bà Hạnh đứng tiếp khách, miệng cười nhưng mắt sắc như dao. Nhìn thấy Mai Anh bước vào, bà ta nhếch môi:
— “Ồ, cũng dám đến à? Tôi tưởng cô bận chạy chợ.”

Tiếng cười khúc khích quanh đó vang lên. Mai Anh bình thản, chỉ đáp:
— “Con đến chúc mừng.”

Bà Hạnh liếc từ đầu đến chân cô, cố tìm dấu hiệu tơi tả để được hả hê. Nhưng Mai Anh hôm nay gọn gàng, tóc búi thấp, áo sơ mi trắng cài kín. Cô không trang điểm đậm, không cố nổi bật. Chính sự điềm tĩnh ấy làm bà Hạnh khó chịu.

Chưa kịp nói thêm, ngoài cửa sảnh bỗng vang lên tiếng phanh xe. Một chiếc ô tô quân đội dừng lại. Hai người đàn ông mặc quân phục bước vào, nghiêm trang. Cả sảnh chững lại như bị ai đó bấm nút tắt âm.

Đi đầu là một cô gái trẻ trong quân phục chỉnh tề, cầu vai sáng rõ. Cô đứng thẳng, ánh mắt nghiêm nhưng không lạnh. Người ta xì xào:
— “Thiếu uý kìa… ai vậy?”

Bà Hạnh chết lặng khi cô gái ấy dừng ngay trước mặt Mai Anh, giơ tay chào theo điều lệnh:
— “Báo cáo chị, em đến đúng giờ.”

Mai Anh khẽ gật đầu. Và lần đầu tiên, nụ cười thoáng qua trên môi cô khiến bà Hạnh thấy… lạnh sống lưng.

Bà Hạnh cố lấy lại bình tĩnh, cười gượng:
— “Ơ… đây là…?”

Cô thiếu uý quay sang, giọng rõ ràng:
— “Tôi là Thiếu uý Trần Thuỳ Dương, công tác tại đơn vị… Hôm nay tôi đi cùng đồng chí để dự lễ cưới theo lời mời của chị Mai Anh.”

Cả sảnh nhà hàng rì rầm như ong vỡ tổ. Trong những đám cưới, sự xuất hiện của quân phục đã đủ gây chú ý, huống chi lại là một nữ sĩ quan trẻ, phong thái đĩnh đạc. Bà Hạnh nhìn Mai Anh, như muốn hỏi: Cô đang giở trò gì?

Mai Anh không đáp ngay. Cô chỉ đưa tay nhận chiếc túi quà từ Thuỳ Dương, đặt lên bàn tiếp khách. Trên túi quà có dòng chữ nhỏ: “Chúc mừng tân hôn.”

Ở góc phòng, Tuấn đã kịp nghe động. Anh ta bước ra, mặt thoáng tái:
— “Mai Anh… em… đến thật à?”

Mai Anh nhìn Tuấn, ánh mắt không còn chút oán hận hay nuối tiếc, chỉ còn sự thản nhiên đến lạ lùng. Cô nhẹ nhàng đáp: — “Mẹ mời thì em phải đến chứ. Để xem ‘hạnh phúc mới’ mà mẹ tự hào trông thế nào.”

Bà Hạnh thấy con trai mình bối rối, lại thấy quan khách đang chỉ trỏ bàn tán, liền lấy lại vẻ hung hăng thường ngày để át đi sự sợ hãi. Bà ta tiến lại gần, giọng lanh lảnh: — “Cô đừng có mượn danh mượn nghĩa! Thiếu úy thì sao? Chắc lại là bạn bè đóng giả để đến đây dọa người à? Loại như cô, làm gì có cửa quen biết quân đội!”

Ngay lúc đó, người đàn ông đi cùng Thuỳ Dương – một Trung tá với gương mặt cương nghị – bước lên một bước. Ông nhìn thẳng vào bà Hạnh, giọng trầm và uy lực: — “Chào bà. Chúng tôi đến đây không phải để dọa ai. Chúng tôi đến để đón Đồng chí Mai Anh về đơn vị chuẩn bị cho lễ tuyên dương sắp tới.”

Bà Hạnh và Tuấn cùng lúc há hốc mồm: — “Đồng chí… Mai Anh? Nó… nó chỉ là đứa chạy chợ bán rau mà?”

Thiếu úy Thuỳ Dương mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý: — “Bà nhầm rồi. Hai năm qua, chị Mai Anh không hề ‘chạy chợ’. Chị ấy là chuyên viên mật mã xuất sắc được biệt phái đi đào tạo đặc biệt tại nước ngoài. Hiện tại, chị ấy đã chính thức nhận quyết định công tác với quân hàm Thiếu úy, cùng cấp bậc với tôi. Chúng tôi là đồng đội của nhau.”

Cả sảnh cưới như nổ tung bởi những tiếng xì xào. Hóa ra, sau khi ly hôn, Mai Anh đã quay lại với ước mơ dang dở mà cô từng từ bỏ để làm “vợ hiền” theo ý bà Hạnh. Với nền tảng học vấn giỏi và ý chí sắt đá sau cú sốc gia đình, cô đã trúng tuyển vào chương trình đào tạo của ngành công an/quân đội mà không ai hay biết.

Tuấn nhìn vợ cũ trong chiếc áo sơ mi trắng giản dị nhưng toát lên khí chất thanh cao, rồi nhìn sang cô dâu mới đang đứng lóng ngóng với khuôn mặt bôi son trát phấn đậm đặc, bỗng thấy hối hận tột cùng. Anh ta định bước tới nắm tay Mai Anh: — “Mai Anh, anh không biết… Nếu anh biết em có tiền đồ như vậy…”

Mai Anh lùi lại một bước, tránh xa bàn tay của Tuấn. Cô nhìn bà Hạnh đang đứng chôn chân tại chỗ, mặt xám xịt như tro tàn: — “Con cảm ơn mẹ. Nhờ sự tàn nhẫn của mẹ ngày đó mà con nhận ra mình không thuộc về xó bếp này. Cảm ơn mẹ đã đuổi con đi, để hôm nay con được đứng ở đây, phục vụ tổ quốc chứ không phải phục vụ sự ích kỷ của một gia đình không biết trân trọng giá trị con người.”

Nói đoạn, Mai Anh quay sang Thuỳ Dương và vị Trung tá, dõng dạc: — “Báo cáo, tôi đã giải quyết xong việc riêng. Chúng ta đi thôi!”

Ba bóng áo quân phục và sơ mi trắng hiên ngang bước ra khỏi sảnh cưới, lên chiếc xe quân đội đang chờ sẵn.

Trong sảnh, buổi tiệc cưới vẫn tiếp diễn nhưng bầu không khí đã nguội ngắt. Bà Hạnh nhìn theo bóng chiếc xe biến mất, rồi nhìn lại những người hàng xóm đang nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ. Bà ta hiểu rằng, từ hôm nay, chính bà mới là người trở thành trò cười cho cả khu phố. Bà đã đuổi đi một nàng dâu tài giỏi, một niềm tự hào, để rước về một thực tế trống rỗng.

Mai Anh ngồi trên xe, nhìn qua cửa sổ thấy phố xá thênh thang. Cô mỉm cười, một nụ cười thực sự hạnh phúc. Quá khứ đã chính thức khép lại sau lưng.

Bài viết mới

  • Sau ly hôn tôi giấu kín giọt máu của Anh, đến lúc sinh thì Bác sĩ đỡ đẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chết lặng..
  • Gọi Con Dâu Cũ Đến Đám Cưới Để Sỉ Nhục – Mẹ Chồng Chết Lặng, Khi Cô Xuất Hiện Là Thiếu Uý…
  • Hé lộ bên trong lễ hằng thuận của Phương Nhi và Minh Hoàng: Rước dâu bằng xe mui trần, cặp đôi tình tứ không rời
  • Đám cưới Phương Nhi và th:iếu g:ia Minh Hoàng: SOOBIN – Touliver và dàn sao tham dự, 1 H:oa h:ậu viết tâm thư gửi cô dâu
  • “Hồng Đăng trở lại màn ảnh là cái duyên, mong khán giả đón nhận”

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×