“Giấu ngay đứa trẻ này đi. Nó sẽ cứu cả gia đình bà trong 10 ngày tới”. ông thầy cú;/ng nổi tiếng ở làng dúi đứa bé vào tay vợ chồng bà Mơ nghèo nhất xóm, nhưng chỉ 5 ngày sau chuyện không ngờ đã xảy ra…
Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, mưa lất phất. Vợ chồng bà Mơ – nghèo nhất xóm Rộc Dừa – đang nhóm bếp thì nghe tiếng gõ cửa hối hả.
Ngoài sân là ông Nhàn, thầy cúng nổi tiếng cả vùng, người mà ai cũng tin vì bao năm “nói đâu trúng đó”.
Ông Nhàn mặt tái xanh, áo choàng sũng nước, tay ôm một đứa bé đỏ hỏn chỉ bọc bằng mảnh vải nâu.
Vừa bước vào nhà, ông dúi đứa bé vào tay bà Mơ, giọng run run:
“Bà với ông giữ lấy. Đừng cho ai biết.
Đứa trẻ này… là của quý. Giấu trong nhà 10 ngày, gia đạo sẽ đổi vận.
Tôi có việc phải đi, không giải thích thêm được.”
Nói rồi ông quay lưng bỏ đi, dáng người khuất trong mưa.
Bà Mơ và ông Bảy nhìn nhau, tái mét.
Nhà thì nghèo, cơm còn chẳng đủ ăn, lấy gì mà nuôi thêm một đứa bé lạ?
Nhưng nhìn gương mặt nhỏ xíu, tím tái vì lạnh, bà đành lấy mền bọc lại, sưởi bên bếp than.
Ngày thứ 2 – Dấu hiệu lạ
Ông Bảy đi thả lưới buổi sáng, bình thường bắt được vài con cá lai rai, vậy mà hôm nay lưới nặng trĩu…
Cả mẻ toàn cá to, cá lóc mập bằng bắp tay.
Chiều, đôi vợ chồng bán được gần triệu bạc.
Lần đầu tiên trong đời có tiền dư.
Bà Mơ nhìn đứa bé đang ngủ say, lòng dấy lên cảm giác vừa thương vừa sợ.
Ngày thứ 4 – Làng bắt đầu xôn xao
Người ta truyền tai nhau:
“Nhà nào mất tr-ộm con nít thì báo lên xã!”
Có nhà còn nói nửa đêm nghe tiếng phụ nữ gào khóc ngoài bìa tre, bảo rằng đứa con mới sinh của họ biến mất khỏi ổ.
Bà Mơ nghe mà run bắn người, ôm chặt đứa bé lại.
Trong lòng bắt đầu thấy có gì đó… không bình thường.
Ngày thứ 5 – Chuyện k;/inh h;/oàng xảy ra
Đêm đó, trời nổi giông.
Trong nhà bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, như có cả chục người đập cùng lúc.
Ông Bảy run tay mở hé cửa… đọc tiếp dưới bình luận ![]()
![]()

Ông Bảy vừa hé cánh cửa gỗ mục nát, một luồng gió lạnh buốt lùa vào làm tắt ngấm ngọn đèn dầu trên chõng. Trong bóng tối chập choạng, không phải mười người, mà là cả một đám đông dân làng Rộc Dừa đứng lố nhố dưới mưa, tay cầm đuốc, tay cầm gậy gộc. Dẫn đầu là lão Trương – một phú hộ khét tiếng hách dịch trong vùng, gương mặt lão vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi.
“Ông Bảy! Mau giao đứa bé ra đây!” Lão Trương gào lên, giọng lạc đi giữa tiếng sấm rền vang. “Thầy Nhàn đã khai hết rồi. Đứa trẻ đó không phải là lộc trời, nó là mầm mống tai họa!”
Bà Mơ ngồi trong buồng, tay ôm chặt đứa bé đỏ hỏn đang bắt đầu cất tiếng khóc ngằn ngặt. Tiếng khóc của đứa trẻ không giống bình thường; nó lanh lảnh, xuyên thấu qua màn mưa, khiến những người đứng ngoài sân rùng mình lùi lại một bước.
Sự thật kinh hoàng từ miệng Thầy Cúng
Bà Mơ run rẩy bước ra, chắn trước cửa buồng. Ánh đuốc hắt lên gương mặt khắc khổ của bà một vẻ kiên định lạ lùng.
“Ông Trương, các người nói gì vậy? Thầy Nhàn bảo đứa bé này sẽ cứu gia đình tôi, mười ngày tới là đổi vận…”
“Đổi vận bằng mạng người hả bà Mơ?” Một người đàn bà trong đám đông khóc ròng rống lên. “Con tôi mất tích ngay đêm thầy Nhàn mang đứa bé đến nhà bà. Thầy Nhàn vừa bị dân làng bắt được khi đang định trốn khỏi vùng này. Ông ta khai rằng đứa bé này là ‘Linh nhi chướng khí’, được ông ta nuôi bằng tà thuật để đổi mạng cho những kẻ giàu có muốn gia hạn tuổi thọ. Nhưng vì ông ta làm hỏng đàn tế, quỷ khí phản phệ, nên ông ta mới đem nó đến gửi nhà nghèo nhất xóm này để… thế mạng!”
Ông Bảy rụng rời tay chân, chiếc gậy chống trong tay rơi xuống đất cạch một cái. Hóa ra, mẻ cá nặng trĩu ngày thứ hai, số tiền triệu bạc lần đầu có được, không phải là lộc trời, mà là “tiền mãi lộ” của cõi âm, là cái giá để mua đứt mạng sống của vợ chồng bà.
“Thầy Nhàn nói mười ngày là để quỷ khí ngấm hết vào đất nhà bà, sau mười ngày, hai ông bà sẽ chết khô, còn đứa bé này sẽ hóa thành quỷ thực thụ để quay lại phục vụ ông ta!” Lão Trương nghiến răng. “Đưa nó đây, chúng tôi phải mang nó lên chùa hóa giải ngay lập tức!”
Tiếng khóc xé lòng và lựa chọn của người mẹ
Trong khi đám đông hung hãn định xông vào nhà, bà Mơ bỗng nhiên gào lên:
“Không! Ai dám đụng vào nó!”
Mọi người sững lại. Bà Mơ bế đứa bé ra trước hiên. Đứa trẻ vẫn khóc, nhưng khi bà áp sát gương mặt nó vào ngực mình, tiếng khóc bỗng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đứa bé mở đôi mắt to tròn, đen láy nhìn bà. Trong đôi mắt ấy không có quỷ khí, không có sự độc ác, chỉ có một nỗi khát khao được vỗ về của một sinh linh tội nghiệp bị đem ra làm vật tế thần.
“Nó chỉ là một đứa trẻ!” Bà Mơ hét lên, nước mắt hòa cùng nước mưa. “Dù nó là quỷ hay là tiên, thì năm ngày qua, tôi đã cho nó bú mớm bằng những giọt sữa cuối cùng, đã sưởi ấm nó bằng hơi ấm của một người mẹ. Nếu thầy Nhàn định dùng nó để giết chúng tôi, thì tại sao năm ngày qua tôi vẫn bình an vô sự? Tại sao nó lại ngủ ngon lành trong tay tôi như thế này?”
Đúng lúc đó, từ phía sau đám đông, một bóng người lảo đảo đi tới. Đó là ông Nhàn – thầy cúng nổi tiếng. Ông ta bị trói giật cánh khuỷu, mặt mũi bầm dập. Thấy bà Mơ ôm đứa bé, ông ta cười lên sằng sặc, điệu cười ma quái:
“Bà Mơ, bà ngu lắm! Máu của nó đã thấm vào máu bà rồi. Giờ bà có đưa nó ra thì bà cũng không sống nổi đâu. Mười ngày… chỉ còn năm ngày nữa thôi!”
Biến chuyển không ngờ vào đêm thứ năm
Bất thình lình, đứa bé trong tay bà Mơ bỗng cựa quậy. Một luồng sáng trắng mờ ảo phát ra từ mảnh vải nâu bao bọc lấy nó. Những mẻ cá to, số tiền bà Mơ cất trong hũ sành bỗng nhiên bốc khói đen kịt, mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Đó chính là những thứ bẩn thỉu mà ông Nhàn dùng phép thuật để dụ dỗ lòng tham của con người.
Nhưng kỳ lạ thay, luồng sáng từ đứa bé không hề hại bà Mơ. Nó lan tỏa ra xung quanh, chạm vào đến đâu, ánh lửa đuốc của dân làng dịu đi đến đó. Đứa bé bỗng vươn đôi bàn tay nhỏ xíu chạm vào trán bà Mơ.
Một giọng nói thanh khiết như tiếng chuông khánh vang lên trong tâm thức của tất cả những người có mặt: “Ta không phải là quỷ. Ta là sinh linh bị oán hận trói buộc. Lòng nhân hậu của người đàn bà nghèo này đã hóa giải xiềng xích của lão thầy cúng tà đạo.”
Ông Nhàn trố mắt, máu từ khóe miệng chảy ra. Lão không ngờ rằng mình đã chọn lầm người. Lão chọn nhà nghèo nhất vì nghĩ họ sẽ tham tiền, sẽ dễ bị quỷ khí lợi dụng để nuôi dưỡng oán niệm. Nhưng lão quên mất rằng, người nghèo nhất xóm Rộc Dừa lại là người giàu tình thương nhất. Chính tình mẫu tử thuần khiết của bà Mơ trong năm ngày qua đã “thanh tẩy” đứa bé, biến nó từ một vật tế thần trở thành một linh thể thiện lành.
Kết cục của lòng tham và sự tử tế
Giông bão bỗng chốc tan biến. Mây đen nhường chỗ cho ánh trăng khuyết chiếu rọi xuống mảnh sân đất. Đứa bé trong tay bà Mơ dần dần tan biến vào hư không, hóa thành những đốm sáng li ti như đom đóm, bay về phía bìa tre – nơi người đàn bà mất con đang gào khóc.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy ông Nhàn chết khô bên gốc đa đầu làng, gương mặt kinh hoàng như thể vừa nhìn thấy địa ngục. Lão Trương và những kẻ từng nhờ ông ta làm phép cầu thọ cũng bỗng nhiên lâm bệnh nặng, gia sản tiêu tán sạch sành sanh trong vòng vài ngày ngắn ngủ ngũ.
Vợ chồng bà Mơ vẫn nghèo. Số tiền và cá bắt được đã biến mất, chỉ còn lại căn nhà tranh dột nát. Nhưng kỳ lạ thay, từ đó về sau, mảnh vườn của bà Mơ luôn xanh tốt lạ thường, mùa màng lúc nào cũng bội thu dù thời tiết có khắc nghiệt đến đâu. Đặc biệt là, mỗi khi đêm về, người dân Rộc Dừa vẫn thường nghe thấy tiếng ru con êm đềm phát ra từ căn nhà nhỏ, dù trong nhà chỉ có hai ông bà lão.
Người làng bảo, đứa bé ấy đã trở thành “Thần Giữ Nhà” cho ông bà để trả ơn cứu mạng và năm ngày được làm người.
Bà Mơ không còn sợ hãi nữa. Mỗi ngày bà đều đặt một chén nước sạch và một bát cơm trắng bên bậu cửa sổ. Bà hiểu rằng, đôi khi sự giàu sang không đến từ những mẻ cá nặng hay tiền triệu, mà nó đến từ việc ta dám bảo vệ một sinh linh bị cả thế giới ruồng bỏ.
Câu chuyện mười ngày đổi vận của ông thầy cúng đã trở thành một giai thoại về lòng nhân ái ở xóm Rộc Dừa, nhắc nhở người đời rằng: Quỷ hay Thần, đôi khi chỉ cách nhau bởi một niệm thiện trong lòng người.