4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ngờ. Mẹ chú rể lăn đùng ra đất ngất xỉu…
Đêm cuối tháng mười một, gió mùa đông bắc quất từng cơn r/á/t b/u/ố/t lên mái tôn cũ kỹ của căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm ở cuối con ngõ nghèo. Kim đồng hồ nhích dần đến con số 4, và sự tĩnh lặng của xóm lao động vẫn còn nguyên vẹn như một giấc ngủ sâu. Cho đến khi ánh đèn pha chói lòa của một đoàn xe sang bất ngờ r/ạ/ch t/o/ạ/c màn đêm, đổ xuống con hẻm hẹp thứ ánh sáng lạnh lẽo như một cuộc đ/ộ/t k/í/ch.
Đó không phải một đoàn xe đi c/ấ/p c/ứ/u. Không phải c/ô/ng a/n. Mà là… đoàn rước dâu.
Đi đầu là bà Hạnh – mẹ của chú rể. Bà bước xuống xe với bộ áo dài gấm đỏ rực, cổ đeo chuỗi ngọc trai to bản, bàn tay đeo đầy nhẫn vàng. Đôi mắt bà sắc như dao, đảo quanh con ngõ tối om với vẻ khinh miệt không thèm che giấu. Bà cố tình chọn giờ này. Không phải vì ngày lành tháng tốt. Mà vì bà muốn cả xóm phải biết rằng cô dâu này “không xứng đáng” được cưới đàng hoàng.
“Cưới cho là may rồi, còn đòi hỏi giờ giấc,” bà Hạnh nhếch môi, giọng chát chúa vang lên trong đêm. Bàn tay nặng trĩu vàng của bà nện thẳng vào cánh cổng gỗ cũ kỹ.
Bên cạnh bà là chú rể – Khải. Bộ vest đen đắt tiền không che được vẻ tiều tụy trên gương mặt anh. Năm năm yêu nhau, năm năm thề thốt, vậy mà khi người yêu r/u/n r/ẩ/y chìa que thử th/a/i hai vạch, câu đầu tiên anh nói lại là:
“Anh… chưa sẵn sàng. Hay mình suy nghĩ lại đi em.”
Câu nói ấy như một nhát d/a/o c/ắ/t đ/ứ/t mọi ảo mộng.
Người con gái ấy – Mai Anh – đã không khóc. Không van xin. Cô tìm đến tận công ty anh, đứng giữa sảnh đông người, giọng r/u/n nhưng ánh mắt cứng như thép:
“Anh có thể hèn. Nhưng con tôi không thể không có cha trên giấy khai sinh. Đừng é/p tôi làm điều khiến anh phải hối hận cả đời.”
Sợ tai tiếng. Sợ mất ghế quản lý. Sợ mất danh dự. Khải buộc phải đưa mẹ đến “nói chuyện”. Và mẹ anh biến hôn lễ thành một buổi ban phát ân huệ.
Rước dâu 4 giờ sáng.
Cắt gần hết sính lễ.
Không tiệc cưới.
Không khách khứa.
Không d/a/nh d/ự.

Bà gọi đó là “giữ thể diện”. Nhưng ai cũng hiểu, đó là một cái t/á/t vào lòng tự trọng của nhà gái.
Bên ngoài cổng, tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Những chàng trai bê tráp r/u/n c/ầ/m c/ậ/p vì lạnh. Bố Khải nhăn mặt:
“Sao nhà gái tối om thế này?”
Bà Hạnh sốt ruột, bàn tay đeo nhẫn vàng lại nện liên hồi vào cánh cổng gỗ: “Ông bà thông gia đâu rồi? Chết ngủ hay sao mà giờ này chưa mở cửa? Đừng có giở trò câu giờ để đòi thêm tiền dẫn cưới nhé!”
Tiếng quát tháo của bà làm thức giấc vài nhà hàng xóm. Đèn đường hắt hiu rọi lên khuôn mặt cau có của bà mẹ chồng hụt hẫng. Phải đến 5 phút sau, cánh cửa gỗ mới từ từ mở ra. Không có tiếng nhạc mừng, không có cổng hoa rực rỡ, cũng chẳng có bóng dáng cô dâu trong bộ váy cưới lộng lẫy như bà Hạnh tưởng tượng.
Người bước ra là mẹ Mai Anh. Bà mặc một bộ đồ ngủ giản dị, khoác thêm chiếc áo len cũ, gương mặt bình thản đến lạ lùng. Bà không hề hoảng hốt khi thấy đoàn xe sang hay những mâm lễ vật đắt tiền.
Bà Hạnh chống nạnh, giọng cao vút: “Ô hay, nhà này coi thường nhà tôi đấy à? Giờ rước dâu đến nơi rồi mà cả nhà vẫn còn ngái ngủ thế này? Con Mai Anh đâu? Gọi nó ra đây, trùm cái khăn voan lên đầu rồi đi nhanh cho kịp giờ, tôi không có thời gian ở đây hít gió rét đâu!”
Mẹ Mai Anh nhìn thẳng vào mắt bà Hạnh, khẽ mỉm cười nhạt nhẽo rồi thong thả nói một câu khiến cả đoàn rước dâu đứng hình:
“Tôi xin lỗi, nhưng nhà tôi hôm nay không có đám cưới nào cả. Con gái tôi đi lấy chồng… từ đêm qua rồi!”
Bà Hạnh đứng ngây người, hai mắt trợn trừng: “Bà nói cái gì? Đi lấy chồng từ đêm qua? Nó lấy ai? Lấy khi nào? Nó là vợ thằng Khải nhà tôi mà!”
Khải đứng bên cạnh cũng tái mặt, lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói đùa đúng không? Mai Anh đâu? Cô ấy đang mang thai con của con mà!”
Mẹ Mai Anh lúc này mới lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy A4, đặt thẳng vào tay Khải. Giọng bà trở nên đanh thép:
“Đây là tờ đơn bãi nại và từ chối hôn nhân do chính con gái tôi ký. Nó bảo, loại đàn ông đến người phụ nữ mình yêu và đứa con trong bụng cũng không dám bảo vệ, thì không xứng đáng làm cha. Còn bà…”
Bà nhìn sang bà Hạnh, nụ cười đầy sự mỉa mai: “Bà khinh nhà tôi nghèo, bà muốn rước dâu 4 giờ sáng để hạ nhục con gái tôi? Xin lỗi bà, đêm qua Mai Anh đã ra sân bay sang nước ngoài cùng với anh họ nó rồi. Nó bảo thà làm mẹ đơn thân ở một nơi không ai biết, còn hơn phải làm dâu cái nhà mà mẹ chồng coi con dâu như món hàng mua rẻ, chồng coi vợ như một gánh nặng phải che giấu.”
Chưa dừng lại ở đó, mẹ Mai Anh bồi thêm một đòn chí mạng:
“À, còn cái này nữa. Mai Anh nhắn lại với bà: Đứa bé trong bụng… thực ra không phải là con của Khải. Nó chỉ muốn thử lòng xem anh ta có đủ bản lĩnh để làm người đàn ông của gia đình hay không thôi. Và kết quả thì… hai mẹ con bà đã khiến nó quá ghê tởm.”
Nghe đến đây, bà Hạnh thấy trời đất quay cuồng. Bà đã chi ra cả trăm triệu để sắm sửa bộ trang sức, thuê đoàn xe sang trọng này chỉ để đi rước một cái “vỏ không”, lại còn bị mang tiếng cả vùng là bị nhà gái “hủy hôn” ngay trước cổng. Hơn hết, cái sĩ diện hão của bà, cái dòng dõi mà bà tôn thờ bấy lâu nay bỗng chốc trở thành trò cười.
Nhưng điều thực sự khiến bà lăn đùng ra đất ngất xỉu chính là khi nhìn xuống tờ giấy trong tay Khải. Đó không phải là đơn từ chối hôn nhân thông thường, mà là một bản sao kê tài khoản ngân hàng cùng lá thư ngắn:
“Thưa mẹ chồng tương lai, 5 năm qua con đi làm tích góp được hơn 2 tỷ đồng, định bụng ngày cưới sẽ trao lại cho Khải để anh ấy thăng tiến. Nhưng giờ con thấy, số tiền này dành để nuôi con và báo hiếu mẹ con thì tốt hơn. Chào bà!”
Bà Hạnh nhìn thấy con số 9 chữ số trên tờ sao kê, tim bà thắt lại. Một cô dâu “nhà nghèo” mà bà luôn sỉ nhục lại là một đại gia ngầm, một người có thể giúp con trai bà đổi đời. Sự hối hận, nhục nhã và tiếc nuối ập đến cùng lúc khiến bà không chịu nổi, đôi mắt trợn ngược rồi lịm đi ngay giữa con ngõ lạnh lẽo.
Khải quỳ sụp xuống, nhìn theo cánh cổng gỗ vừa đóng sập lại. Anh nhận ra mình đã đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời chỉ vì sự nhu nhược của bản thân. Đoàn xe rước dâu sang trọng giờ đây trông không khác gì một đoàn xe tang, lặng lẽ quay đầu trong bóng tối lờ mờ của buổi sớm mùa đông.