Phần 1: Những Đêm Trắng Trong Căn Phòng Hạng Sang
Đồng hồ điện tử trên tủ đầu giường nhấp nháy con số 02:00. Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng hạng sang thuộc khu nghỉ dưỡng biệt lập ở vịnh Ninh Vân, tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá bên ngoài vọng lại đều đều, nghe như tiếng thở dài của đại dương.
Tôi nằm quay lưng lại, hơi thở cố điều chỉnh thật nhịp nhàng, giả vờ như đang chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối, rát buốt vì kìm nén.
Bên cạnh, tấm đệm lò xo cao cấp khẽ lún xuống rồi đàn hồi trở lại cực nhẹ. Tiếng chăn ga sột soạt vang lên như tiếng lá khô vỡ vụn. Chồng tôi – Tuấn – đang ngồi dậy. Anh rón rén bước xuống giường, đôi bàn chân trần chạm vào thảm nhung không phát ra một tiếng động nhỏ. Bóng anh in dài trên tường nhờ ánh trăng hắt qua rèm cửa, lặng lẽ như một bóng ma.
Anh cầm lấy bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn ở góc ghế sofa, đi vào phòng tắm thay đồ, rồi nhẹ nhàng mở cửa phòng bungalow. “Cạch.” Tiếng chốt cửa vang lên, nhỏ hơn cả tiếng gió rít qua khe cửa, nhưng lại như một mũi kim đâm thẳng vào tim tôi.
Đây là đêm thứ mười lăm.
Chúng tôi kết hôn được ba năm. Chuyến đi Nha Trang này kéo dài một tháng, là phần thưởng công ty dành cho tôi sau một dự án lớn, còn Tuấn – một họa sĩ thiết kế tự do – đi cùng để “hâm nóng tình cảm” và tìm cảm hứng sáng tác. Những ngày đầu, thiên đường nghỉ dưỡng này thật hoàn hảo. Chúng tôi cùng ăn sáng bên hồ bơi vô cực, dạo biển ngắm hoàng hôn. Tôi hãnh diện khi sánh bước bên người chồng điển trai, nho nhã. Nhưng từ đêm thứ ba, vết nứt bắt đầu xuất hiện.
Tuấn thường xuyên uể oải vào ban ngày. Trong những bữa tiệc sang trọng, anh lén ngáp dài, đôi mắt thâm quầng trũng sâu, bàn tay cầm ly rượu vang thi thoảng run nhẹ. Khi tôi hỏi, anh cười xòa: “Chắc lạ giường em ạ, với lại anh thức đêm phác thảo ý tưởng, biển đêm ở đây đẹp quá”.
Tôi đã tin, cho đến khi phát hiện chiếc iPad của anh vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc, lạnh tanh, không hề có dấu hiệu được sử dụng. Đêm nào cũng vậy, cứ đúng hai giờ sáng, anh lại biến mất vào màn đêm và trở về lúc năm giờ rưỡi, vội vàng tắm gội thật kỹ rồi chui vào chăn, giả vờ như chưa từng rời đi.
Đêm Nha Trang có gì hấp dẫn một người đàn ông đến thế? Những quán bar thác loạn? Những sòng bạc ngầm? Hay là… một người đàn bà nào đó? Nghi ngờ như axit, từng chút một ăn mòn niềm tin của tôi. Tôi bắt đầu soi xét kỹ hơn. Mỗi sáng anh trở về, dù đã tắm bằng loại sữa tắm hương gỗ nồng nàn của khách sạn, nhưng nếu tôi ghé sát vào hõm cổ, tôi vẫn ngửi thấy một mùi lạ. Một mùi tanh nồng, hăng hắc, pha lẫn vị mặn chát của muối biển và… máu cá?
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Sự ghen tuông và nỗi bất an thôi thúc tôi phải tìm ra sự thật, dù sự thật đó có thể kết liễu cuộc hôn nhân này ngay lập tức.
Phần 2: Cuộc Truy Đuổi Trong Đêm Tối
Đêm thứ mười sáu. Kịch bản cũ lặp lại. Tuấn rời đi lúc hai giờ mười lăm phút.
Ngay khi bóng anh khuất sau rặng dừa, tôi bật dậy. Tôi mặc vội chiếc quần jean đen, áo khoác gió trùm kín đầu, xỏ giày thể thao thay vì đôi dép đi trong nhà. Tôi cần sự linh hoạt để bắt quả tang “kẻ phản bội”.
Tôi giữ khoảng cách an toàn, bám theo anh ra đến bãi gửi xe của khu resort. Tuấn dắt chiếc xe máy số cũ kỹ mà anh thuê từ hôm đầu – chiếc xe anh bảo để “phượt” những cung đường đèo – rồi nổ máy phóng vụt đi.
Tôi vẫy vội một chiếc taxi dù đang đỗ chờ khách gần cổng. “Anh ơi, bám theo chiếc xe máy kia giúp em. Đừng để mất dấu, em gửi thêm tiền.” – Giọng tôi run lên vì lạnh và vì giận.
Bác tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt ái ngại của một người từng trải: “Lại đi đánh ghen hả cô em? Thôi được rồi, bám chặt nhé”.
Chiếc xe của Tuấn không đi vào trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn. Anh đi ngược về phía Bắc, hướng ra ngoại ô, nơi những con đường trở nên gồ ghề và vắng vẻ. Gió biển thổi thốc vào cửa kính xe lạnh buốt. Lòng tôi cũng lạnh ngắt. Anh đến vùng khỉ ho cò gáy này làm gì?
Sau gần ba mươi phút, chiếc xe máy rẽ vào con đường dẫn xuống cảng cá Vĩnh Lương. Mùi tanh nồng nặc của hải sản xộc thẳng vào mũi ngay cả khi tôi chưa xuống xe. Cảng cá lúc ba giờ sáng ồn ào và náo nhiệt một cách thô bạo. Tiếng máy nổ ầm ĩ, tiếng người hò hét, tiếng đá cây đổ rào rào xuống nền xi măng.
Tôi trả tiền taxi, kéo sụp mũ áo, len lỏi qua những dòng người tấp nập. Tôi thấy Tuấn gửi xe ở một góc khuất, rồi đi thẳng về phía khu vực bến tàu, nơi những chiếc ghe đánh bắt xa bờ vừa cập bến.
Anh cởi phăng chiếc áo khoác gió hàng hiệu, nhét vào cốp xe. Bên trong, anh mặc một chiếc áo ba lỗ đã sờn rách và chiếc quần đùi bộ đội bạc màu. Anh lôi từ trong cốp ra đôi ủng cao su và đôi găng tay vải dày cộp, lấm lem vết bẩn đen sì. Tôi nấp sau đống thùng xốp cao ngất, nín thở quan sát.
Một người đàn ông to béo, da đen nhẻm, có vẻ là cai thầu vỗ vai Tuấn cái “bộp”: “Đến rồi hả ‘họa sĩ’? Hôm nay tàu trúng đậm cá ngừ, nặng lắm đấy, liệu có trụ nổi không? Hay về ôm vợ ngủ cho sướng?”
Tuấn cười hiền, gật đầu dứt khoát: “Em làm được. Bác cứ xếp em vào tổ bốc hàng đông lạnh như mọi hôm, tổ đấy lương cao nhất mà.”
Tôi chết lặng. Chân tay bủn rủn, tôi phải bấu chặt vào thành thùng xốp để không ngã quỵ.
Phần 3: Những Giọt Mồ Hôi Mặn Chát Và Bí Mật Đau Lòng
Trước mắt tôi, người chồng thư sinh, đôi bàn tay búp măng vốn chỉ quen cầm bút vẽ và bảng màu, giờ đây đang lao vào giữa đám cửu vạn thô kệch.
Tuấn cúi người, ghé vai đỡ lấy một khay cá ngừ đại dương to tướng từ trên chuyền xuống. Khay cá nặng trĩu, ướt sũng nước đá và nhớt, đè nặng lên đôi vai gầy của anh. Tuấn nghiến răng, gồng người lên, những thớ cơ trên cánh tay căng cứng, nổi đầy gân xanh. Anh bước đi loạng choạng trên nền đất trơn trượt, vác khay cá chạy băng băng vào kho đông lạnh.
Một khay, hai khay, rồi mười khay… Mồ hôi túa ra trên trán anh, hòa lẫn với nước đá tan chảy từ trên vai xuống, ướt đẫm cả tấm lưng trần.
“Rầm!” Tôi thót tim khi thấy anh trượt chân ngã sóng soài. Một khay cá đổ ập lên chân anh. Anh nhăn mặt đau đớn, nhưng vội vàng vùng dậy, xuýt xoa cái chân rồi lại cúi xuống nhặt cá xếp lại vào khay, miệng rối rít xin lỗi vì sợ bị trừ lương.
“Cẩn thận chứ thằng kia! Dập nát cá loại 1 của tao là mày làm không công cả tháng đấy!” – Tiếng ông cai thầu quát tháo oang oang. “Vâng, em xin lỗi, em chú ý ngay.” – Giọng Tuấn khản đặc, vẫn giữ vẻ nhẫn nhịn cam chịu đến đau lòng.
Tôi bụm miệng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào. Nước mắt tôi trào ra nóng hổi. Tại sao? Tại sao anh phải khổ sở như vậy? Lương tôi rất cao, thu nhập của anh cũng ổn định, chuyến đi này tôi bao trọn gói cơ mà? Chúng tôi đâu túng thiếu đến mức anh phải đi bán sức lao động ở nơi đất khách quê người này?
Tôi đứng chôn chân ở đó suốt hai tiếng đồng hồ, nhìn chồng mình vật lộn với những con cá lạnh buốt. Đến gần năm giờ sáng, khi công việc vãn dần, Tuấn mới được nghỉ. Anh ngồi bệt xuống một góc cảng đầy rác, tay run run cầm chai nước suối uống ừng ực, rồi lôi trong túi ra một ổ bánh mì khô khốc gặm vội.
Người cai thầu đi tới, rút ra xấp tiền lẻ, đếm rồi đưa cho Tuấn. “Của chú đây. Sáu trăm ngàn. Nay làm tốt đấy. Mà tao hỏi thật, nhìn tướng mày sang trọng, trí thức thế, sao phải đi làm cái nghề bán máu này? Vỡ nợ hay chơi bời gì à?”
Tuấn cầm tiền, đôi mắt sáng rực lên niềm vui sướng tột độ. Anh vuốt phẳng những tờ tiền ướt át, cẩn thận nhét vào túi ni lông rồi cất sâu vào túi quần. “Dạ không bác. Em… em đang tích tiền chuộc lại một thứ quan trọng cho vợ em. Sắp đủ rồi bác ạ. Mai là đủ rồi.”
Câu nói của anh xuyên qua màn đêm, át cả tiếng sóng biển ầm ào, găm thẳng vào trái tim tôi, đau nhói.
“Chuộc lại một thứ quan trọng cho vợ”.
Ký ức ùa về như cơn lũ quét. Ba tháng trước, tôi gây ra sai sót lớn trong hợp đồng, phải đền bù một khoản tiền khổng lồ. Lúc đó, sổ tiết kiệm đã rút sạch, vay mượn khắp nơi vẫn thiếu. Trong lúc túng quẫn, tôi đã lén bán đi chiếc lắc tay đính ngọc lục bảo – kỷ vật duy nhất mẹ để lại trước khi mất. Đó là bùa hộ mệnh, là mạng sống của tôi.
Khi sự việc êm xuôi, tôi nói dối Tuấn là đã cất chiếc lắc vào két sắt cho an toàn. Hóa ra, anh không tin. Anh biết tôi đã bán nó cho một tiệm cầm đồ lớn. Anh biết tôi thường lén khóc thầm mỗi đêm vì nhớ mẹ, vì tiếc kỷ vật. Nhưng dạo này công việc của anh gặp trục trặc, khách hàng chậm thanh toán. Anh không có tiền mặt. Anh không muốn nói với tôi vì sợ tôi thêm áp lực. Nên anh chọn cách này. Đêm bán sức để kiếm tiền “tươi”, gom góp từng đồng chuộc lại kỷ vật cho tôi trước khi chủ tiệm bán nó cho người khác.
Phần 4: Bình Minh Của Sự Thấu Hiểu
Tuấn đứng dậy, vươn vai, cố giấu đi cái nhăn mặt vì đau lưng. Anh đi về phía vòi nước công cộng, rửa qua loa tay chân để gột sạch mùi tanh tưởi. Anh thay lại bộ quần áo sạch sẽ, xịt một chút nước hoa rẻ tiền mang theo để át đi mùi cơ thể, rồi leo lên xe máy.
Tôi không bắt taxi về. Tôi bước ra khỏi bóng tối, đứng chặn trước đầu xe anh. Dưới ánh đèn pha vàng vọt quét qua, Tuấn sững người. Chiếc xe máy đổ kềnh xuống đất. “Thảo… em…”
Tôi lao đến, ôm chầm lấy anh. Tôi áp mặt vào lồng ngực gầy guộc ấy, không quan tâm đến mùi tanh nồng của cá vẫn còn vương trên tóc anh, không quan tâm đến bộ quần áo lấm lem. “Sao anh ngốc thế? Sao anh lại giấu em chịu khổ thế này?” – Tôi òa khóc nức nở, nước mắt thấm ướt vai áo anh.
Tuấn luống cuống, tay chân lóng ngóng không dám chạm vào tôi vì sợ làm bẩn áo vợ. “Em… em biết hết rồi à? Anh xin lỗi… Anh định tạo bất ngờ cho em…”
“Anh định bốc vác đến gãy lưng để mua lại chiếc lắc tay đúng không?” Tuấn cúi đầu, cười khổ, nụ cười hiền lành đến tội nghiệp: “Mẹ mất sớm, chiếc lắc là linh hồn của em. Anh là thằng chồng vô dụng, lúc em khó khăn nhất anh không có đủ tiền giúp em ngay, để em phải bán nó đi. Anh chỉ muốn… nhìn thấy em đeo nó và cười như ngày xưa.”
Tôi cầm lấy đôi bàn tay của anh. Đôi bàn tay họa sĩ thon dài, giờ đây chi chít những vết xước rớm máu, lòng bàn tay phồng rộp, đỏ tấy vì lạnh. Tôi đưa đôi tay ấy lên môi, hôn lên những vết chai sần, nước mắt mặn chát rơi xuống.
“Với em, anh mới là báu vật vô giá nhất. Chiếc lắc kia mất rồi có thể mua lại, nhưng nếu anh ốm, anh đau, thì em sống thế nào? Mẹ ở trên cao chắc chắn cũng không muốn con rể mình phải khổ sở thế này đâu.”
Tuấn nhìn tôi, ánh mắt anh dịu dàng hơn cả ánh bình minh đang dần ló rạng phía chân trời biển Đông. Anh vòng tay ôm chặt lấy tôi, siết chặt như sợ tôi tan biến. “Anh khỏe lắm, làm mấy việc này nhằm nhò gì. Chỉ cần em vui là anh hết mệt.”
Sáng hôm đó, chúng tôi ngồi bên bờ kè đá, ngắm mặt trời mọc đỏ rực trên biển. Tuấn lôi xấp tiền lẻ nhàu nhĩ ra đếm. “Đủ rồi em ạ. Chiều nay mình ra tiệm chuộc lại nhé.”
Tôi cầm xấp tiền, cảm giác nó nặng hơn cả núi Thái Sơn. Đó không phải là giấy bạc, đó là mồ hôi, là máu, là giấc ngủ và tình yêu thương vô bờ bến của chồng tôi. “Không.” – Tôi lắc đầu, nhét lại tiền vào túi áo anh. “Sao thế?” – Tuấn ngạc nhiên. “Em sẽ chuộc lại chiếc lắc, nhưng bằng tiền lương tháng sau của em. Còn số tiền này… em muốn anh dùng để mua bộ màu vẽ và toan mới. Em muốn thấy anh vẽ tranh, chứ không muốn thấy anh vác cá nữa.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi gió biển mặn mòi pha lẫn mùi mồ hôi của người đàn ông tôi yêu nhất trần đời. Hóa ra, hạnh phúc không nằm ở những chuyến nghỉ dưỡng 5 sao hay những món trang sức đắt tiền. Hạnh phúc nằm ở những hy sinh thầm lặng, ở những giọt mồ hôi rơi xuống vì nhau trong đêm tối.
