Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái.
Đ𝐢 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐚́𝐜 𝐯𝐞̂̀ 𝐠𝐢𝐮̛̃𝐚 đ𝐞̂𝐦, 𝐧𝐡𝐢̀𝐧 𝐜𝐡𝐢𝐞̂́𝐜 𝐯𝐚́𝐲 𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̛̣ 𝐦𝐚̣̆𝐜 𝐭𝐫𝐚́𝐢 𝐯𝐚̀ 𝐯𝐞̣̂𝐭 𝐧𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝐠𝐢𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠… 𝐭𝐨̂𝐢 𝐜𝐡/ê’𝐭 𝐥𝐚̣̆𝐧𝐠
Hôm đó, tôi đi công tác ba ngày ở TP.HCM. Theo kế hoạch, tối nay mới về, nhưng công việc kết thúc sớm nên tôi quyết định đổi vé, bay về Hà Nội ngay trong đêm. Tôi định nhắn cho vợ một tiếng, rồi lại thôi — “Để dành làm cô ấy bất ngờ.”
Tôi về đến nhà khi đồng hồ đã gần điểm 1 giờ sáng. Căn nhà tối om, chỉ còn ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra từ phòng. Tôi nhẹ nhàng mở cửa, lòng tràn ngập cảm xúc, chỉ mong được ô:m vợ từ phía sau sau mấy ngày xa cách.
Nhưng… tôi khựng lại.
Thảo nằm nghiêng, quay lưng về phía cửa. Trên người cô là chiếc váy hồng phấn quen thuộc — nhưng bị mặc ngược. Bên cạnh cô, ga giường lấm tấm những vệt ẩm mờ mờ như có ai vừa làm đổ nước.
Tim tôi đập dồn dập. Một cảm giác bất an, ngh:ẹn lại nơi cổ họng.
Tại sao vợ lại mặc váy trái?
Tại sao trên gi:ường lại có vệt nước lạ như vậy?
Hàng loạt suy nghĩ đen tối ập đến, khiến tôi gần như không thở nổi.
Tôi cố trấn tĩnh, bước lại gần, giọng run run hỏi:
– Em… sao lại mặc váy trái thế này?
Thảo giật mình mở mắt, ngơ ngác nhìn tôi, rồi lắp bắp:
– Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước…
Câu nói ngập ngừng, ánh mắt hoang mang của cô khiến lòng tôi càng thêm rối bời…
Tôi 34 tuổi, đang chuẩn bị làm bố lần đầu tiên. Thảo vợ tôi đang mang thai ở tháng thứ 7. Cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn bình yên, đầy yêu thương. Nhưng chỉ một đêm, khi tôi bất ngờ trở về sớm hơn dự kiến, tất cả niềm tin của tôi suýt chút nữa đổ vỡ, chỉ vì… một chiếc váy hồng mặc trái.
Hôm đó tôi đi công tác TP.HCM ba ngày. Công ty yêu cầu làm thêm báo cáo nên chuyến bay về bị dời muộn. Tôi định nhắn cho vợ, nhưng rồi lại thôi: “Thôi để dành tạo bất ngờ.” Tôi nhớ cô ấy da diết, nhớ dáng vẻ bầu bí nặng nhọc, nhớ cả tiếng thở mệt của Thảo khi nằm nghiêng trở mình.
Tôi về đến nhà đã gần 1 giờ sáng. Trong nhà tối om, chỉ có ánh đèn ngủ le lói từ phòng ngủ. Tôi khẽ mở cửa, định bước vào ôm vợ từ phía sau. Và rồi, ánh mắt tôi sững lại. Vợ tôi nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Trên người cô ấy là chiếc váy bầu màu hồng phấn, quen thuộc, nhưng… bị mặc trái. Mặt ngoài của váy lộn vào trong, đường chỉ nổi lên rõ rệt, lộ cả mác vải.

Một ý nghĩ đáng sợ vụt qua: Tại sao vợ tôi lại mặc váy trái? Phải chăng… có ai đó vừa vội vã trốn ra ngoài? Phải chăng cô ấy có điều gì giấu giếm? Tôi thấy máu dồn lên mặt, tim đập dồn dập. Đầu óc quay cuồng, dựng lên hàng loạt kịch bản tồi tệ: một người đàn ông khác, sự phản bội, đứa bé trong bụng liệu có chắc là của tôi?
Tôi đứng lặng cả phút. Nhìn dáng người vợ đang ngủ, bụng bầu nhô cao, hơi thở đều đều. Cơn giận dữ và nghi ngờ khiến chân tay tôi run lên. Tôi tiến đến, khẽ lay vai cô ấy, giọng nghẹn lại:
– Em… sao lại mặc váy trái?
Thảo giật mình thức dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ. Nhìn thấy tôi, cô ấy ngạc nhiên:
– Anh… về rồi à? Sao anh không báo trước?
Cô ấy toan ngồi dậy nhưng rồi cau mày vì cái bụng nặng. Tôi lặp lại câu hỏi, lần này gay gắt hơn:
– Em mặc váy trái làm gì? Em làm gì sau lưng anh?
Thảo nhìn tôi, mắt mở to, gương mặt từ ngạc nhiên chuyển sang sợ hãi, rồi bỗng đỏ hoe. Nước mắt cô ấy trào ra:
– Anh… nghĩ gì vậy? Anh nghi ngờ em sao?
Tôi lặng thinh, không dám trả lời. Chỉ nhìn chằm chằm chiếc váy hồng. Vợ tôi nghẹn ngào giải thích:
– Em ngủ dậy giữa đêm đi vệ sinh. Trời nóng quá, em thay váy nhưng mệt quá nên mặc nhầm… Em còn không soi gương, chỉ muốn nằm xuống nhanh thôi… Anh à, em đang bầu bì, còn hơi sức đâu mà…
Giọng cô ấy run rẩy, bàn tay đặt lên bụng như bản năng che chở cho con. Nhìn vợ như thế, tim tôi nhói lên. Tôi nhớ lại suốt 7 tháng qua: những đêm Thảo mất ngủ vì chuột rút, cô ấy vừa khóc vừa bảo: “Em sợ sinh lắ”. Nhớ những bữa cơm cô ấy nôn thốc nôn tháo, sút cân mà vẫn cố ăn cho con. Tôi đã để mặc trí tưởng tượng của mình phá nát tất cả chỉ trong vài giây. Tôi cúi đầu xin lỗi, ôm lấy cô ấy. Thảo tựa vào vai tôi, vừa khóc vừa nấc:
– Em mệt mỏi lắm rồi. Cơ thể thay đổi, em xấu xí, mệt mỏi, giờ còn bị chồng nghi ngờ…
Tôi siết chặt vợ hơn, lòng trào lên nỗi hối hận. Tôi chỉ nói được đúng một câu:
– Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Anh chỉ sợ mất em.

Đêm ấy, chúng tôi ngồi bên nhau trên giường, ánh đèn ngủ vàng dịu. Thảo kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện: từ việc em hay quên hơn khi mang thai, đến nỗi sợ hãi mỗi lần bác sĩ bảo phải theo dõi sát sao vì thai hơi nhỏ. Cô ấy thú thật: “Nhiều lúc em soi gương, thấy mình béo ú, mặt nổi mụn, em còn sợ anh chán ghét. Vậy mà giờ đến anh cũng nghi ngờ…”.
Những lời ấy như nhát dao đâm vào lòng tôi. Tôi nắm tay Thảo, hứa sẽ không để điều đó lặp lại. Tôi hiểu, khi phụ nữ mang bầu, thứ họ cần nhất không chỉ là tiền bạc hay lời động viên, mà là niềm tin tuyệt đối của người chồng.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm nấu cháo gà cho vợ. Khi tôi bưng bát cháo vào phòng, Thảo ngồi trên giường, tay vuốt bụng. Nhìn thấy tôi, cô ấy cười, nụ cười mệt nhưng ấm áp. Tôi ngồi xuống, đưa tay áp vào bụng vợ, cảm nhận cú đạp nhẹ của con. Tim tôi lại trào dâng cảm giác bình yên.
Mấy ngày sau, Thảo giặt lại chiếc váy hồng và xếp gọn gàng. Tôi nhìn chiếc váy, thấy nó không còn là “bằng chứng” của phản bội, mà như một kỷ niệm: nhắc nhở tôi về khoảnh khắc suýt mất niềm tin, và may mắn khi vẫn giữ được người phụ nữ mình yêu thương nhất.
Giờ đây, mỗi đêm nằm cạnh Thảo, tay đặt trên bụng bầu, tôi thầm hứa với bản thân: Không để những hoài nghi ngốc nghếch phá vỡ hạnh phúc mà chúng tôi đang có. Và cũng không bao giờ quên: phía sau một chiếc váy mặc trái có thể chỉ là mệt mỏi, áp lực và nỗi vất vả mà phụ nữ bầu bí phải trải qua, thứ mà chỉ khi làm chồng, làm cha, tôi mới hiểu hết.