Đến với người phụ nữ hơn 20 tuổi đáng tuổi mẹ để đổi đời, đêm tân hôn tôi rụng rời chân tay dưới thứ dưới chăn, ngay lập tức q;;uỳ x:;uống
Nhà tôi ở quê ngh//èo k//hó, cha mẹ già yếu, khoản nợ v;;ay nặ;;ng lãi để tôi ăn học đè nặng lên vai cả gia đình. Tôi từng mơ về một tương lai rực rỡ, nhưng thực tế phũ phàng đã đẩy tôi vào ngõ cụt. Rồi bà Hương xuất hiện, như một lối thoát đầy cá;;m d;;ỗ.
Bà Hương, 47 tuổi, góa chồng, là chủ một chuỗi nhà hàng sang trọng. Bà ta không đẹp, khuôn mặt đầy nếp nhăn, tóc nhuộm đen óng nhưng không che được dấu vết thời gian.Đám cưới diễn ra chóng vánh, không tiệc tùng linh đình, chỉ có vài người thân và những lời xì xào từ hàng xóm. Tôi đứng cạnh bà Hương, cảm giác như đang diễn một vở kịch r/ẻ tiề//n.

Bà ta mặc áo dài lụa đỏ, bàn tay đeo nhẫn vàng siết chặt tay tôi. “Từ giờ, cậu là chồng ta, Nam ơi,” bà ta thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy quyền lực. Tôi mỉm cười gượng gạo, nghĩ thầm: “Bà ấy đáng tuổi mẹ mình. Sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này?”
Và rồi đêm tân h:ôn…
Căn phòng tân hôn nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền và ánh đèn vàng mờ ảo khiến tôi ngộp thở. Bà Hương ngồi bên mép giường, gỡ bỏ những món trang sức nặng nề, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt vừa khao khát, vừa có chút gì đó bí hiểm.
“Nam, lại đây với ta,” bà nói, giọng trầm xuống.
Tôi bước tới, đôi chân như đeo chì. Khi bà bảo tôi đi lấy chiếc hộp nhung đỏ giấu kỹ dưới lớp chăn lụa ở cuối giường, tim tôi đập loạn nhịp. Tôi run rẩy thò tay vào, nhưng thứ tôi chạm phải không phải là vàng bạc hay trang sức. Đó là một xấp hồ sơ cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, và một tấm ảnh ép nhựa đã mờ.
Sự thật rụng rời chân tay
Tôi lật tấm ảnh ra, toàn thân bỗng cứng đờ, mồ hôi hột chảy dài. Trong ảnh là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bộ quân phục cũ, gương mặt giống tôi như tạc—đặc biệt là vết bớt hình lá bồ đề ngay sát vành tai trái.
Phía dưới tấm ảnh là một tờ giấy khai sinh bản chính và một lá thư tuyệt mệnh đã ố vàng. Tên người cha trong giấy khai sinh chính là cha tôi, người đang lam lũ ở quê nghèo. Còn tên người mẹ… là Nguyễn Thị Hương.
Bà Hương tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi, giọng nghẹn ngào: “25 năm trước, ta và cha cậu đã có một đoạn tình cảm lén lút khi ông ấy đi làm thuê trên phố. Vì gia đình ông ấy ép gả ở quê, ta lại nghèo hèn không môn đăng hộ đối, nên ta đã phải đau đớn để ông ấy bế đứa con trai đỏ hỏn về quê làm con của người vợ chính thức. Ta đã thề sẽ làm giàu để có ngày tìm lại con…”
Cú quỳ gối tạ tội và sự thật nghiệt ngã
Tôi ngay lập tức quỳ xuống, đầu gối đập mạnh xuống sàn gỗ kêu khô khốc. Tôi rụng rời chân tay không phải vì sợ hãi, mà vì ghê tởm chính bản thân mình.
“Trời ơi… Bà… bà là mẹ ruột của con sao? Vậy mà con lại đồng ý cưới bà vì tiền? Con đã làm cái quái gì thế này!”
Tôi gào lên trong n/ỗi n/ghẹn đ/ắng. Hóa ra, bà Hương biết rõ tôi là con trai mình từ lúc nhìn thấy hồ sơ xin việc của tôi. Bà bày ra vở kịch “đám cưới đổi đời” này không phải vì ham muốn dục vọng, mà vì đó là cách duy nhất để bà danh chính ngôn thuận mang khối tài sản khổng lồ này giao lại cho tôi mà không bị họ hàng bên chồng quá cố dòm ngó, tranh chấp.
Cái kết của vở kịch nghiệt ngã
Đêm tân hôn ấy không có t:ình á;i, chỉ có tiếng khóc nấc của hai mẹ con vừa tìm lại nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu nhất trần đời.
-
Sự thật phơi bày: Bà Hương thú nhận rằng cuộc hôn nhân này không có giấy đăng ký kết hôn thật, chỉ là một buổi lễ để che mắt thiên hạ.
-
Sự bù đắp: Khoản nợ ở quê của cha tôi được xóa sạch ngay trong đêm. Bà Hương quyết định nhận tôi làm con nuôi hợp pháp trên giấy tờ để tôi thừa kế toàn bộ sản nghiệp.
Tôi đứng dậy, nhìn người phụ nữ trước mặt—người mà cách đây vài giờ tôi còn khinh rẻ vì sự già nua và giàu có—nay lại thấy bà thật tội nghiệp. Tôi đã đổi đời, nhưng cái giá phải trả là sự dằn vặt khôn nguôi về một vở kịch suýt chút nữa đã trở thành đ/ại n/ghịch đ/ạo t/ặc.