Đêm tâ;/n h-ôn đầu tiên, bố chồng đòi nằm giữa hai vợ chồng vì phong tục “v;/ía đẻ con trai” — đúng 3h sáng, tôi thấy người ng;/ứa ngá;/y điê-n lên
Đêm tân hôn – cái cụm từ vốn dĩ gợi lên sự nồng nàn, riêng tư và những khởi đầu ngọt ngào – đối với tôi lại là một cơn ác mộng kỳ quái mà có lẽ nằm mơ tôi cũng không bao giờ hình dung nổi.
Tôi tên Linh, một cô gái thành phố hiện đại, yêu và cưới Nam sau hai năm tìm hiểu. Nam là người hiền lành, giỏi giang, chỉ có một điểm yếu duy nhất: anh là con trai độc nhất của một dòng họ có truyền thống “trọng nam khinh nữ” thâm căn cố đế ở một vùng quê ven biển. Ngày cưới, tôi đã mệt phờ người với những thủ tục rình rang, chỉ mong nhanh chóng được trút bỏ bộ áo dài nặng nề để ngả lưng. Nhưng không, bi kịch bắt đầu ngay khi cánh cửa phòng tân hôn khép lại.
Đúng 10 giờ đêm, khi tôi và Nam đang thu dọn đống phong bì trên giường, tiếng gõ cửa vang lên khô khốc. Bố chồng tôi – ông Quý – bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị như đang đi họp đại hội cổ đông. Trên tay ông là một chiếc gối cũ và một tấm chiếu cói nhỏ.
“Bố… bố sang có việc gì thế ạ?” Nam ngơ ngác hỏi.
Ông Quý hắng giọng, nhìn thẳng vào tôi rồi dõng dạc: “Theo phong tục nhà này, để đứa con đầu lòng chắc chắn là con trai, đêm tân hôn đầu tiên, người cha chồng phải nằm giữa hai vợ chồng để truyền ‘vía’ mạnh. Đây là lệ tổ tiên, không được cãi.”
Tôi sững sờ, cảm giác như mình vừa bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông. “Bố ơi, thời đại nào rồi ạ? Chuyện con cái là do… do khoa học, do duyên số chứ ạ?”
Ông Quý đập mạnh tay xuống thành giường: “Khoa học cái gì! Nhà này mấy đời độc đinh đều nhờ cái vía này cả. Thằng Nam, anh định để cái dòng họ này tuyệt tự ở đời anh à?”
Nam nhìn tôi bằng ánh mắt cầu khẩn, đầy sự nhu nhược. Anh thì thầm vào tai tôi: “Linh ơi, chiều bố một đêm thôi. Ông cụ khó tính lắm, cãi lời đêm nay là cả đời không yên ổn đâu. Bố chỉ nằm thôi, có làm gì đâu mà lo.”
Tôi uất ức đến phát khóc. Một cô gái có học thức, sống giữa thế kỷ 21, lại phải chấp nhận việc bố chồng nằm giữa hai vợ chồng trong đêm tân hôn? Nhưng nhìn khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ của ông Quý và vẻ mặt van nài của chồng, tôi cắn răng gật đầu. Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.
Chiếc giường cưới vốn rộng rãi là thế, bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt đến khó thở. Ông Quý nằm chính giữa, ngăn cách tôi và Nam như một bức tường thành kiên cố. Ông đắp chiếc chăn chiên cũ kỹ mang từ phòng ông sang, bốc lên mùi thuốc lào và mùi ẩm mốc khó chịu.
Nam nằm quay lưng về phía bố, có lẽ anh cũng thấy xấu hổ nên nhắm mắt giả vờ ngủ ngay lập tức. Còn tôi, tôi nằm sát mép giường, chân tay co quắp, tim đập thình thịch vì vừa giận, vừa sợ, vừa ghê tởm cái tình cảnh oái oăm này.
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ có tiếng ngáy đều đặn của ông Quý bắt đầu vang lên. Tôi nhìn lên trần nhà, nước mắt chảy dài. Đâu rồi đêm tân hôn nồng cháy? Đâu rồi những lời thề non hẹn biển? Chỉ thấy một sự xúc phạm nhân phẩm nặng nề nhân danh “phong tục”.
Khoảng 1 giờ sáng, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Không gian im lìm khiến thính giác tôi trở nên nhạy bén lạ thường. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt, không phải tiếng trở mình, mà là tiếng gì đó rất nhỏ, như thể có hàng ngàn sinh vật tí hon đang bò trên mặt vải.
Thời gian trôi qua nặng nề. Đúng 3 giờ sáng – cái giờ mà người ta hay nói là âm khí nặng nhất – tôi bỗng choàng tỉnh bởi một cảm giác kinh hoàng.
Ngứa!
Cơn ngứa bắt đầu từ cổ, sau đó lan nhanh xuống lưng, bắp tay và đùi. Nó không phải cái ngứa thông thường như muỗi đốt, mà là cảm giác châm chích, râm ran như có hàng vạn mũi kim đang đâm vào da thịt. Tôi cố chịu đựng, khẽ cựa mình để gãi, nhưng càng gãi, cơn ngứa càng điên cuồng hơn.
Tôi nhìn sang bên cạnh. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, tôi thấy ông Quý vẫn ngủ say, nhưng chiếc chăn chiên của ông dường như đang… chuyển động. Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn và suýt chút nữa là hét lên thành tiếng.
Trên tấm ga trải giường màu đỏ rực rỡ của tôi, những chấm đen nhỏ li ti đang bò lổm ngổm. Chúng từ chiếc chăn của ông Quý tràn sang gối của tôi, bò lên cánh tay trắng ngần của tôi.
“Mạt gà! Là mạt gà và rệp!” – Tôi kinh hãi nhận ra.
Hóa ra chiếc chăn cũ và cái “vía” mà ông Quý mang sang không gì khác chính là một ổ rệp và mạt gà từ cái giường cũ kỹ, bẩn thỉu ở gian nhà kho mà ông vẫn hay nằm trưa.
Cơn ngứa ngáy điên lên khiến tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Tôi bật dậy, giật tung chiếc chăn, bật điện sáng trưng.
“Dậy! Cả nhà dậy ngay cho tôi!” Tôi gào lên trong sự hoảng loạn và uất ức tích tụ.
Nam giật mình tỉnh giấc, dụi mắt: “Gì thế Linh? Sao em lại hét lên?” Ông Quý cũng lồm cồm ngồi dậy, mặt mày ngơ ngác: “Cái gì đấy? Vía đang vào mà sao lại làm loạn lên?”
“Vía cái gì! Bố nhìn xem đây là cái gì!” Tôi chỉ tay xuống giường.
Dưới ánh đèn tuýp trắng lóa, hàng trăm con rệp nâu đỏ, căng máu đang bò lểnh nghểnh trên ga giường. Những vết cắn đỏ mọng hiện rõ trên cánh tay và cổ tôi. Nam nhìn thấy cảnh tượng đó thì tái mặt, nhảy dựng xuống đất.
Ông Quý lúc này mới lúng túng: “Ơ… chắc là tại cái chăn… lâu ngày bố không giặt…”
“Không chỉ là cái chăn đâu bố!” Tôi vừa khóc vừa nói, tay không ngừng gãi đến rướm máu. “Cái phong tục này, cái sự áp đặt này mới chính là thứ làm tôi ngứa ngáy điên người! Bố muốn cháu trai, nhưng bố lại mang cả ổ rác rưởi vào phòng tân hôn của chúng tôi sao? Còn anh nữa Nam, anh định để cái vía này hành hạ tôi đến bao giờ?”
Nam lắp bắp: “Linh… anh xin lỗi, anh không biết…”
“Anh không biết hay anh không dám biết? Anh chọn đi, hoặc là hôm nay tôi đi khỏi cái nhà này, hoặc là từ nay về sau không có phong tục, vía vủng gì hết!”
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy ông Quý im lặng. Sự kiêu ngạo của một “chủ gia đình” sụp đổ hoàn toàn trước đống rệp đang bò trên chiếc giường cưới đắt tiền. Ông lẳng lặng ôm cái chăn rách và gối đi ra ngoài, không nói thêm một lời nào. Có lẽ chính ông cũng cảm thấy nhục nhã khi cái “vía” của mình lại là một lũ ký sinh trùng.
Ngay trong đêm đó, tôi bắt Nam phải lột sạch ga trải giường, vứt bỏ chiếc đệm mới mua vì không thể xử lý hết lũ rệp. Chúng tôi phải thức trắng đêm để xịt thuốc và dọn dẹp. Đêm tân hôn trong mơ của tôi kết thúc bằng mùi thuốc diệt côn trùng nồng nặc và những vết sẹo thâm trên da thịt.
Sáng hôm sau, tôi thu dọn quần áo định về nhà ngoại. Nam quỳ xuống giữ tay tôi lại. Lần này, anh không còn vẻ nhu nhược thường ngày. Anh nói:
“Linh, cho anh một cơ hội. Anh đã nói chuyện với bố rồi. Từ nay việc của hai đứa mình bố không được can thiệp nữa. Anh đã quá sai khi bắt em chịu đựng những điều vô lý đó.”
Tôi nhìn Nam, rồi nhìn xuống những vết rệp cắn vẫn còn ngứa râm ran. Tôi nhận ra rằng, trong cuộc hôn nhân này, rệp hay mạt gà không đáng sợ. Đáng sợ nhất chính là sự im lặng trước những hủ tục và sự thiếu quyết đoán của người chồng.
Tôi ở lại, nhưng không phải vì sự yếu lòng. Tôi ở lại để thiết lập một trật tự mới. Từ đó về sau, không có “vía” nào được phép bước qua cánh cửa phòng của chúng tôi nữa. Một năm sau, tôi sinh hạ một bé gái kháu khỉnh. Ông Quý nhìn cháu gái, rồi nhìn tôi, cuối cùng cũng thở dài bỏ qua cái giấc mộng “độc đinh”.
Đêm tân hôn kinh hoàng ấy mãi mãi là một vết sẹo trong ký ức, nhưng nó cũng là liều thuốc độc giúp tôi tỉnh ngộ: Trong một gia đình, muốn có hạnh phúc, đôi khi bạn phải dám “nổi loạn” để quét sạch những “ký sinh trùng” mang tên hủ tục.
