Đêm t/ân h/ôn, vợ mãi không chịu độ//ng ph//òng, chồng si/nh ng/hi liền lật chăn lên, nào ngờ s/ợ h/ãi qu/ỳ xuống x/in th/a…
Hôn lễ vừa kết thúc, mọi người trong gia đình hai bên ai nấy cũng chúc phúc cho đôi vợ chồng trẻ. Tôi – Hoàng – vẫn còn lâng lâng trong men rượu và niềm vui ngày cưới. Người vợ mà tôi vừa cưới, Linh, là một cô gái hiền dịu, nết na, ai nhìn vào cũng khen là có phúc.
Đêm tân hôn, theo lẽ thường, đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc thiêng liêng và ngọt ngào nhất. Thế nhưng, Linh lại tỏ ra khác thường. Từ khi bước vào phòng, cô cứ lặng lẽ ngồi ở mép giường, đôi bàn tay đan vào nhau r/un ru/n. Tôi nghĩ có lẽ vợ mới xấ//u h//ổ nên chỉ nhẹ nhàng trêu ghẹo, mong cô bớt căng thẳng. Nhưng càng lúc, Linh càng tỏ ra n/é trá/nh, kiên quyết không chịu để tôi lại gần.
Thời gian trôi qua, sự kiên nhẫn của tôi dần cạn kiệt. Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, thậm chí b//ực b//ội. Một cảm giác bấ/t an/ lạ lùng dấy lên trong lòng. Tôi tự hỏi: “Có phải Linh đang gi/ấu mình chuyện gì?”
Đêm đã khuya, căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng leo lét. Linh vẫn co người trong chăn, ru//n r//ẩy. Tôi tiến lại, đặt tay lên vai cô, dịu dàng hỏi:

— Em sao thế? Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em không tin anh sao?
Linh mím chặt môi, nước mắt rưng rưng. Cô không nói một lời, chỉ càng kéo chăn trùm kín hơn. Chính sự im lặng ấy càng làm lòng tôi dậy sóng.
Trong một phút nó/ng n/ảy xen lẫn tò mò, tôi quyết định lật chăn lên. Nhưng khoảnh khắc tấm chăn bị vén ra, trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng khiến tim mình thắt lại, toàn thân lạ/nh bu/ốt… đọc tiếp dưới bình luận ![]()
…trên người Linh là những vết sẹo chằng chịt.
Không phải sẹo nhỏ.
Mà là những vết sẹo dài, lồi lõm, cũ có, mới có, chằng chịt trên lưng, trên vai, cả cánh tay gầy guộc.
Tôi chết đứng.
Men rượu tan biến trong một giây.
Sự bực bội, nghi ngờ ban nãy hóa thành nỗi sợ lạnh người.
Linh bật khóc nức nở. Cô co người lại, run rẩy như đứa trẻ bị dồn vào góc tường.
– “Anh đừng nhìn… em xin anh… đừng nhìn…”
Tôi quỳ sụp xuống cạnh giường.
Giọng nghẹn lại:
– “Ai làm em ra nông nỗi này?”
Linh im lặng rất lâu. Rồi cô cất giọng khàn đặc, từng chữ như cứa vào tim tôi:
– “Chồng cũ của em.”
Tôi sững sờ.
Linh kể… bằng giọng đều đều, như thể đã khóc cạn nước mắt từ lâu rồi.
Cuộc hôn nhân trước của cô là địa ngục.
Những trận đòn vô cớ.
Những đêm bị khóa cửa.
Những lần van xin cũng không được buông tha.
Cô bỏ trốn trong một đêm mưa.
Mang theo nỗi sợ đàn ông khắc sâu vào da thịt.
– “Em nghĩ… nếu lấy anh, em sẽ dần quên được. Nhưng khi anh tiến lại gần… em không thở được…”
Tôi cúi đầu.
Từng lời của Linh như tát thẳng vào sự nóng nảy, ích kỷ của tôi.
Tôi quỳ hẳn xuống nền nhà, chắp tay trước mặt vợ:
– “Anh xin lỗi. Là anh đã không biết. Là anh làm em sợ.”
Linh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ngạc nhiên.
Tôi nói tiếp, giọng run run nhưng chắc chắn:
– “Nếu phải mất cả đời để em không còn sợ, anh cũng chờ.”
– “Đêm nay, và cả những đêm sau nữa… anh chỉ làm chồng, không làm người khiến em hoảng loạn.”
Linh òa khóc.
Lần này, cô khóc trong vòng tay tôi.
Đêm tân hôn ấy, không có động phòng.
Chỉ có hai con người ngồi tựa lưng vào nhau, thức đến sáng.
Ba năm sau, Linh mới thật sự chủ động nắm tay tôi, thì thầm:
– “Em không còn sợ nữa.”
Và tôi hiểu ra một điều, rất muộn nhưng rất sâu:
Có những người vợ, thứ họ cần trong đêm tân hôn…
không phải là chăn gối,
mà là sự an toàn.