Cưới 2 năm con dâu vẫn chưa có con, mẹ chồng đón luôn ả bồ đang mang th::ai 5 tháng của con trai về bắt con dâu chăm sóc. Chị chẳng nói lời nào chỉ cười mỉm rồi đưa cho ông bà một tờ giấy A4, 5 phút sau cả nhà chồng nhận tin s::ét đ::ánh…
Tiếng bát đĩa va vào nhau loả/ng xo/ảng trong bếp không át được tiếng cười nói rôm rả ngoài phòng khách. Tôi lau vội đôi tay ướt sũng vào tạp dề, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại nhịp ti/m đang đ/ập dồn dập vì t/ức gi/ận và t/ủi nh/ục. Hôm nay, mẹ chồng tôi – bà Hạnh – tuyên bố có “chuyện đại sự” muốn thông báo.
Bước ra phòng khách, đ/ập vào mắt tôi là cảnh tượng gai mắt. Huy – chồng tôi – đang ngồi gọt táo, còn bà Hạnh thì ân cần quạt mát cho một người phụ nữ lạ mặt đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa. Cô ta trẻ, đẹp, phấn son lòe loẹt và đặc biệt là chiếc bụng đã lùm lùm nhô lên sau lớp váy bó sát. Thấy tôi, nụ cười trên môi bà Hạnh tắt ngấm. Bà hất hàm: “Chi, xong việc chưa? Ra đây mẹ bảo.” Tôi tháo tạp dề, đi tới ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện. Huy không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, cúi gằm mặt xuống đĩa táo.
“Giới thiệu với cô, đây là Ngọc. Ngọc đang mang trong mình ‘đích tôn’ của dòng họ Lê nhà này.” Bà Hạnh vỗ vỗ vào tay cô gái tên Ngọc, giọng đầy tự hào xen lẫn thách thức. Tôi chết lặng. Dù đã lờ mờ đoán ra sự thay đổi của chồng mấy tháng nay, nhưng tôi không ngờ họ lại trơ trẽn đến mức mang cả nhân tình về nhà thế này. “Ý mẹ là sao ạ?” Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
“Ý tôi là cô về làm dâu 2 năm rồi mà cái bụng vẫn phẳng lì. Cây đ/ộc không trái, g/ái đ/ộc không con. Nhà này cần người nối dõi. Thằng Huy nó trót d/ại bên ngoài, nhưng may mà cô Ngọc đây lại mắn đ/ẻ. Cái th//ai đã được 5 tháng, siêu âm là con trai”. Ngọc liếc nhìn tôi, ánh mắt s/ắc lẹm vẻ đắc thắng, tay vuốt ve b/ụng b/ầu: “Em với anh Huy là tình yêu đích thực. Đứa bé cần có bố, em cũng không muốn con mình mang tiếng con ho//ang. Bác gái thương tình nên đón mẹ con em về đây dưỡng th//ai.”
Bà Hạnh tiếp lời, giọng đanh thép như ra lệnh: “Từ hôm nay Ngọc sẽ ở phòng khách tầng 2. Cô là vợ cả, phải biết bao dung. Hằng ngày cơm nước, tẩm bổ cho Ngọc cẩn thận. Đợi nó si//nh xong, nếu cô chấp nhận nuôi con nó thì nhà này vẫn để cô làm vợ. Còn không thì tự biết đường mà x//éo”… để rồi…
![]()

Tôi đứng lặng người giữa phòng khách, cảm giác như những năm tháng thanh xuân, sự hy sinh và lòng nhẫn nại của mình vừa bị dẫm nát dưới gót giày của những kẻ trơ trẽn này. Huy vẫn im lặng, bàn tay gọt táo run run nhưng không hề cất lên một lời bênh vực vợ. Ngọc thì vênh váo, bàn tay sơn móng đỏ chót vuốt ve cái bụng bầu như thể đó là tấm bùa hộ mệnh tối thượng.
Bà Hạnh nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm như muốn ban phát một ân huệ cuối cùng: “Nghe rõ chưa? Đừng có mặt nặng mày nhẹ. Nhà này không có chỗ cho loại đàn bà không biết đẻ mà lại còn hay dỗi hờn.”
Tôi không khóc. Kỳ lạ thay, vào khoảnh khắc nhục nhã nhất, tôi lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Tôi mỉm cười, một nụ cười mỉm đầy bí ẩn khiến cả ba người họ đều khựng lại. Ngọc nheo mắt khó hiểu, còn bà Hạnh thì đập bàn: “Cô cười cái gì? Bị điên à?”
“Con không điên,” tôi bình thản đáp, “Con chỉ đang mừng cho mẹ vì sắp có ‘đích tôn’ rước về tận cửa. Để con vào phòng lấy thứ này cho cả nhà xem, coi như món quà ra mắt cho cô Ngọc.”
Tôi thong thả bước vào phòng làm việc, lấy ra một tờ giấy A4 được kẹp gọn gàng trong túi bìa kính. Khi quay trở lại, tôi đặt nó lên bàn trà, ngay giữa đĩa táo và những bàn tay đang tham vọng kia.
“Mời mẹ và anh Huy xem qua. Đây là kết quả xét nghiệm tổng quát tại bệnh viện quốc tế cách đây một tuần.”
Huy là người cầm tờ giấy lên đầu tiên. Khi mắt anh ta lướt qua những dòng chữ chuyên môn và kết luận cuối cùng ở dưới cùng, gương mặt anh ta chuyển từ tái mét sang trắng bệch như người không còn giọt máu. Tờ giấy rơi khỏi tay Huy, bà Hạnh vội vàng chộp lấy, lẩm bẩm đọc thành tiếng:
“Kết luận: Bệnh nhân Lê Văn Huy – Vô sinh nam do không có tinh trùng trong tinh dịch (Azoospermia). Nguyên nhân: Biến chứng của quai bị thời thiếu niên dẫn đến teo tinh hoàn hoàn toàn. Khả năng có con tự nhiên: 0%.”
CÚ SỐC VÀ SỰ THẬT TRẦN TRỤI
Phòng khách bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc. Tiếng đồng hồ tích tắc nghe rõ mồn một như tiếng đếm ngược của một quả bom vừa nổ tung.
“Vô… vô sinh? 0%? Không thể nào! Thằng Huy khỏe mạnh thế này, sao lại vô sinh?” Bà Hạnh gào lên, đôi tay run rẩy khiến tờ giấy nhăn nhúm. Bà quay sang túm lấy áo con trai: “Huy! Nói cho mẹ biết đây là giả đi! Cô ta làm giả để hù dọa mẹ con mình đúng không?”
Huy quỵ xuống sàn, hai tay ôm đầu, giọng nghẹn lại: “Mẹ… năm 15 tuổi con bị quai bị chạy xuống dưới… Bác sĩ lúc đó đã cảnh báo nhưng con sợ không dám nói với ai. Hai năm qua Chi đưa con đi khám, con toàn lén tráo kết quả hoặc thuê người làm giả để lừa cô ấy… Con cứ nghĩ… cứ nghĩ ông trời sẽ thương…”
Bà Hạnh như bị sét đánh ngang tai, ngã ngồi xuống ghế sofa. Nhưng rồi, như một bản năng của kẻ đuối nước vớ được cọc, bà quay ngoắt sang nhìn Ngọc – người nãy giờ đang đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu.
“Vậy… vậy còn cái thai?” Bà Hạnh run rẩy chỉ tay vào bụng Ngọc. “Cô nói đây là con trai thằng Huy? Cô nói đây là đích tôn nhà họ Lê? Nếu thằng Huy vô sinh, thì đứa bé này là của ai?”
Ngọc lắp bắp, lùi lại phía sau, chiếc túi xách hàng hiệu rơi xuống sàn: “Em… em… chắc chắn là anh Huy mà… Có thể kết quả này sai… Bác sĩ nhầm…”
“Nhầm sao được!” Tôi cắt ngang, giọng lạnh lùng như băng. “Để chắc chắn, tôi đã âm thầm lấy mẫu tóc của Huy và mẫu tế bào của đứa bé từ lần cô Ngọc đi khám thai định kỳ (nhờ người quen ở phòng khám). Và đây là tờ giấy thứ hai: Kết quả giám định ADN tiền sản. Tỉ lệ quan hệ huyết thống giữa Lê Văn Huy và thai nhi là 0%.”
MÀN KỊCH HẠ MÀN
Mọi thứ sụp đổ. Ngọc thấy không còn đường chối cãi, liền thay đổi thái độ ngay lập tức. Cô ta không còn vẻ nhu mì, đắc thắng lúc nãy mà trở nên nanh nọc:
“Phải! Không phải con anh ta thì sao? Tại anh ta yếu kém, tại anh ta hứa hẹn sẽ cho mẹ con tôi căn nhà này nên tôi mới đồng ý diễn kịch. Ai ngờ anh ta là loại đàn ông bất tài vô dụng! Đồ yếu sinh lý!”
Ngọc vơ lấy túi xách, hậm hực bước ra khỏi cửa không quên để lại một câu chua chát: “Coi như tôi xui xẻo, phí mất mấy tháng dưỡng thai trong cái nhà nát này!”
Bà Hạnh nhìn theo bóng Ngọc, rồi lại nhìn đứa con trai đang quỳ dưới sàn, rồi nhìn sang tôi. Bà lảo đảo tiến lại gần, định nắm lấy tay tôi: “Chi ơi… mẹ nhầm rồi. Con là dâu hiền, con biết chuyện sao không nói sớm để mẹ… Để mẹ đuổi con nhỏ đó đi. Nhà này chỉ có con là vợ thằng Huy thôi…”
Tôi lùi lại, tránh khỏi bàn tay của bà. Ánh mắt tôi không còn sự oán hận, chỉ còn sự khinh bỉ tột cùng.
“Mẹ quên rồi sao? Cây độc không trái, gái độc không con. Hai năm qua con đã chịu bao nhiêu cay đắng, uống bao nhiêu loại thuốc đắng ngắt mà mẹ bắt con uống để ‘dễ đậu thai’, trong khi người cần chữa trị là con trai mẹ. Mẹ đón nhân tình của con trai về, bắt vợ cả phải hầu hạ, sỉ nhục con là loại đàn bà không biết đẻ. Giờ mẹ bảo con ở lại sao?”
Tôi lôi từ trong túi xách ra một xấp tài liệu cuối cùng.
“Đây là đơn ly hôn con đã ký sẵn. Và đây là giấy tờ căn nhà này. Mẹ và anh Huy chắc mải mê tính chuyện có cháu mà quên mất, tiền mua căn nhà này phần lớn là tiền bố mẹ đẻ con cho riêng con, và nó đứng tên một mình con. Anh Huy chỉ đứng tên đồng sở hữu căn chung cư cũ ở quận ngoài, nhưng anh ta đã âm thầm thế chấp nó để lấy tiền đầu tư thua lỗ và bao nuôi cô Ngọc kia rồi.”
Huy ngước lên, kinh hoàng: “Chi… em…”
“Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không biết anh làm gì sau lưng tôi sao? Tôi đã cho anh cơ hội để tự thú nhận, nhưng anh lại chọn cách mang một đứa trẻ hoang về để ép tôi ra khỏi nhà. Vậy thì đừng trách tôi tuyệt tình.”
PHÍA SAU MỘT SỰ KẾT THÚC
Tôi xách chiếc vali đã chuẩn bị sẵn từ sáng bước ra cửa. Sau lưng tôi là tiếng gào khóc của bà Hạnh, tiếng đập phá của Huy và sự hoang tàn của một gia đình xây dựng trên sự dối trá và ích kỷ.
Năm phút sau khi tôi rời đi, điện thoại của Huy và bà Hạnh chắc chắn sẽ nhận được tin nhắn từ phía ngân hàng và tòa án về việc niêm phong tài sản và lịch triệu tập. Đó chính là “tin sét đánh” thực sự mà tôi dành cho họ – những kẻ đã coi thường tình nghĩa phu thê và nhân phẩm của người phụ nữ.
Bước ra phố, không khí buổi chiều cuối thu thật mát mẻ. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do đang căng tràn trong lồng ngực. Hai năm qua tôi sống vì người khác, từ nay về sau, tôi sẽ sống cho chính mình.
Cánh cửa này đóng lại, nhất định sẽ có một cánh cửa khác rạng rỡ hơn mở ra. Bởi vì tôi biết, mình không hề “độc”, tôi chỉ là đã đặt tình yêu và sự bao dung nhầm chỗ mà thôi.