Con trai và con dâu c;/ấm mẹ ăn gà, tôm, cá tươi nói rằng “mẹ ti//ểu đư//ờng, ăn vào là nhậ//p việ//n”. Nhưng tối nào chúng cũng đặt đồ về ăn, còn bà chỉ được dọn phần cơm nguội và rau muống xào. Một hôm, bà lé//n nghe được cuộc gọi của con dâu:…“Để bà yếu yếu tí rồi làm hồ sơ viện dưỡng lão cho dễ ký!”. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ làm 1 việc …
Bà Mai đã bước sang tuổi 70, mái tóc đã bạc gần hết, đôi mắt hiền từ nhưng mang nhiều ưu tư. Bà sống cùng con trai duy nhất là Hưng và con dâu là Quyên trong một căn nhà phố mới xây ở ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh.
Bà Mai m//ắc bệ//nh tiể//u đư//ờng loại 2 đã nhiều năm. Từ khi bà về ở với con cái, mọi chế độ ăn uống của bà đều được kiểm soát nghiêm ngặt dưới sự giám sát của Quyên – người vốn là nhân viên kế toán, tính toán mọi thứ đâu ra đó.
“Mẹ ơi, mẹ phải nghe con. Bác sĩ dặn kỹ rồi, bệ//nh tiể//u đư//ờng của mẹ dễ trở nặng lắm. Gà, tôm, cá tươi, đồ ăn nhiều đạm, nhiều chất béo là tuyệt đối không được ăn. Ăn vào là nhập viện ngay, lúc đó con dâu con trai lo không xuể đâu ạ,” Quyên thường xuyên nhắc nhở bà Mai với giọng điệu vừa quan tâm, vừa ra lệnh.
Hưng, con trai bà, tuy thương mẹ nhưng lại rất sợ vợ và sợ những rắ/c rố/i liên quan đến b//ệnh tậ//t. Anh luôn gật đầu đồng tình với vợ: “Mẹ cứ nghe lời Quyên đi, nó lo cho sức khỏe của mẹ thôi.”
Thế là, mâm cơm của bà Mai luôn đơn giản đến mức khắc khổ: một bát cơm nguội hoặc cơm lứt, và một đĩa rau muống luộc, rau muống xào, hoặc bí đao luộc, tuyệt nhiên không có một miếng thịt, một con cá nào.
Trong khi đó, mâm cơm của vợ chồng Hưng – Quyên lại hoàn toàn khác.
Tối nào, Tuấn và Quyên cũng đặt đồ ăn ngoài về. Mùi thơm phức của gà bó xôi chiên giòn, lẩu hải sản Thái chua cay, hay tôm càng nướng bơ tỏi bay khắp nhà. Họ ăn ngay tại bàn ăn lớn, nơi bà Mai không bao giờ được phép ngồi chung vì “ăn uống không hợp khẩu vị.”
Bà Mai được sắp xếp ngồi ăn một mình ở chiếc bàn nhỏ trong góc bếp, với phần cơm nguội và rau xào đã nguội lạnh. Bà nhìn những món ăn đầy màu sắc, đầy hương vị của con cháu, thèm đến ứa nước miếng. Nhưng bà không dám phản kháng. Bà chỉ lặng lẽ ăn hết phần của mình, đôi khi nuốt nước mắt vào trong. Đêm đó, bà quyết định…

…Đêm đó, bà Mai quyết định làm một việc mà suốt 70 năm sống hiền lành bà chưa từng nghĩ tới.
Bà không khóc.
Cũng không hỏi tội con trai hay con dâu.
Bà chỉ lặng lẽ thức dậy lúc 3 giờ sáng, khi cả căn nhà chìm trong im lặng. Ánh đèn bếp bật lên yếu ớt. Bà Mai mở chiếc tủ gỗ cũ, nơi bà vẫn cất giữ một túi hồ sơ màu nâu đã sờn góc.
Bên trong là:
-
Sổ đỏ căn nhà đang đứng tên bà (bà cho vợ chồng Hưng “ở nhờ” từ ngày họ cưới)
-
Sổ tiết kiệm hơn 2,3 tỷ – tiền bán mảnh đất quê và tiền dưỡng già bà dành dụm cả đời
-
Giấy khám bệnh mới nhất của bác sĩ nội tiết
Bà nhìn những tờ giấy ấy rất lâu, rồi thở dài.
Sáng hôm sau, bà nói với con trai:
– “Mẹ đi khám lại, bác sĩ hẹn. Mẹ ở bệnh viện mấy hôm cho tiện theo dõi.”
Quyên nghe vậy thì mừng ra mặt:
– “Vâng mẹ đi đi ạ, vào viện theo dõi kỹ càng cho yên tâm.”
Không ai biết, bà Mai không vào viện công như mọi lần, mà tới thẳng một bệnh viện quốc tế, nơi có bác sĩ chuyên khoa dinh dưỡng cho người tiểu đường.
Sau một buổi thăm khám kỹ lưỡng, bác sĩ kết luận:
– “Chế độ ăn của bà hiện tại là sai nghiêm trọng. Người tiểu đường vẫn cần đạm tốt như cá, thịt nạc, trứng, tôm… Cắt hoàn toàn như vậy mới là nguyên nhân khiến bà sụt cân, yếu nhanh.”
Bác sĩ còn viết giấy xác nhận y khoa, đóng dấu đỏ rõ ràng.
Ba ngày sau, bà Mai không về nhà.
Thay vào đó, luật sư gõ cửa.
Quyên mở cửa, còn đang ngơ ngác thì nghe câu đầu tiên:
– “Chúng tôi đến làm việc theo ủy quyền của bà Mai – chủ sở hữu hợp pháp căn nhà này.”
Hưng tái mặt.
Luật sư đặt lên bàn:
-
Giấy sang tên sổ đỏ – bà Mai chuyển toàn bộ căn nhà cho một quỹ dưỡng lão tư nhân cao cấp, đổi lại bà có quyền ở trọn đời trong khu điều dưỡng riêng
-
Thông báo rút toàn bộ tiền tiết kiệm
-
Đơn yêu cầu vợ chồng Hưng – Quyên rời khỏi nhà trong 30 ngày
Quyên lắp bắp:
– “Mẹ… mẹ làm thế là sao?”
Lúc này, bà Mai mới từ từ bước vào, dáng người gầy nhưng lưng thẳng, giọng bình thản đến lạnh người:
– “Mẹ nghe con nói rồi. ‘Để bà yếu yếu rồi làm hồ sơ viện dưỡng lão cho dễ ký’… nên mẹ tự ký trước cho đỡ phiền các con.”
Căn nhà chết lặng.
Hưng quỳ sụp xuống:
– “Mẹ ơi… con không biết… con không cố ý…”
Bà Mai nhìn con trai, ánh mắt không giận, chỉ buồn:
– “Con biết hết. Con chỉ chọn im lặng cho yên thân.”
Rồi bà quay sang con dâu:
– “Còn con, con cấm mẹ ăn thịt cá không phải vì sức khỏe mẹ, mà vì muốn mẹ yếu đi nhanh.”
Quyên tái mét, không nói được lời nào.
Bà Mai kéo vali nhỏ:
– “Từ nay, mẹ ăn đúng, ở đúng chỗ, không làm phiền ai nữa.”
Ba tháng sau, bà tăng lại 4kg, da dẻ hồng hào, mỗi ngày có người chăm sóc, có cá hấp, canh gà hầm thuốc bắc theo thực đơn bác sĩ.
Còn Hưng – Quyên?
Phải thuê nhà ở, cãi nhau vì tiền
Hồ sơ “viện dưỡng lão” họ định làm… không bao giờ dùng được
Có những người mẹ không cần la hét.
Chỉ cần đứng dậy, là cả thế giới của con cái sụp xuống.