Skip to content

Tin Nhanh 24/7

Menu
  • Trang Mẫu
Menu

Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng

Posted on 09/01/2026 by dtv

Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng

Tôi là con gái lớn trong gia đình, rời quê lên thành phố học tập rồi làm việc từ khi vừa ngoài hai mươi. Gần mười lăm năm xa nhà, tôi quen với nhịp sống bận rộn, quen với việc tự xoay xở mọi thứ. Nhưng dù đi đâu, làm gì, trong tôi vẫn luôn có một mối bận tâm âm ỉ: Bố mẹ ngày càng già, còn căn nhà ở quê thì mỗi năm một xuống cấp.

Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ấy gắn với tuổi thơ tôi, nơi mùa mưa phải kê chậu hứng nước, nơi mùa hè nóng hầm hập vì mái tôn đã rỉ sét. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ lom khom trong căn nhà chật hẹp, tôi lại thấy lòng mình nặng trĩu. Có lần, mẹ nói đùa: “Nhà này chắc chỉ cần thêm vài trận mưa lớn nữa là sập mất thôi”. Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm.

Sau nhiều năm tích góp, tôi quyết định dành hơn 600 triệu đồng, gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, để sửa lại nhà cho bố mẹ. Tôi không suy tính thiệt hơn, cũng không yêu cầu đứng tên hay giấy tờ ràng buộc. Với tôi, đó là việc một người con nên làm, không cần cân đo đong đếm.

Tôi đứng ra lo liệu tất cả: Từ bản vẽ, chọn vật liệu, thuê thợ, đến việc phát sinh chi phí giữa chừng. Có những lúc công trình đội giá, tôi phải vay mượn thêm bạn bè, rồi lại cặm cụi làm việc để trả dần. Nhưng mỗi lần gọi điện về, nghe bố mẹ kể hàng xóm khen nhà mới, tôi lại thấy lòng nhẹ đi.

Ngôi nhà hoàn thiện chưa được bao lâu thì biến cố ập đến. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi báo bố độ:t ng:ột qua đời sau cơn t:ai bi:ến. Tôi sữ:ng s:ờ, vội vã bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Đám tang diễn ra trong không khí nặng nề, u ám. Tôi tự nhủ, mất mát này đã quá lớn, có lẽ không còn điều gì khiến mình đau hơn nữa.

Nhưng tôi đã nhầm…

 

Con gái bỏ hơn 600 triệu sửa nhà cho bố mẹ, “chet lang” khi nghe công bố di chúc: Nụ cười cuối cùng

Tôi là con gái lớn trong gia đình, rời quê lên thành phố học tập rồi làm việc từ khi vừa ngoài hai mươi. Gần mười lăm năm xa nhà, tôi quen với nhịp sống bận rộn, quen với việc tự xoay xở mọi thứ. Nhưng dù đi đâu, làm gì, trong tôi vẫn luôn có một mối bận tâm âm ỉ: Bố mẹ ngày càng già, còn căn nhà ở quê thì mỗi năm một xuống cấp.

Ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ ấy gắn với tuổi thơ tôi, nơi mùa mưa phải kê chậu hứng nước, nơi mùa hè nóng hầm hập vì mái tôn đã rỉ sét. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ lom khom trong căn nhà chật hẹp, tôi lại thấy lòng mình nặng trĩu. Có lần, mẹ nói đùa: “Nhà này chắc chỉ cần thêm vài trận mưa lớn nữa là sập mất thôi”. Câu nói ấy khiến tôi mất ngủ nhiều đêm.

Sau nhiều năm tích góp, tôi quyết định dành hơn 600 triệu đồng, gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, để sửa lại nhà cho bố mẹ. Tôi không suy tính thiệt hơn, cũng không yêu cầu đứng tên hay giấy tờ ràng buộc. Với tôi, đó là việc một người con nên làm, không cần cân đo đong đếm.

Tôi đứng ra lo liệu tất cả: Từ bản vẽ, chọn vật liệu, thuê thợ, đến việc phát sinh chi phí giữa chừng. Có những lúc công trình đội giá, tôi phải vay mượn thêm bạn bè, rồi lại cặm cụi làm việc để trả dần. Nhưng mỗi lần gọi điện về, nghe bố mẹ kể hàng xóm khen nhà mới, tôi lại thấy lòng nhẹ đi.

Ngôi nhà hoàn thiện chưa được bao lâu thì biến cố ập đến. Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi báo bố độ:t ng:ột qua đời sau cơn t:ai bi:ến. Tôi sữ:ng s:ờ, vội vã bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Đám tang diễn ra trong không khí nặng nề, u ám. Tôi tự nhủ, mất mát này đã quá lớn, có lẽ không còn điều gì khiến mình đau hơn nữa.

Nhưng tôi đã nhầm…

Sau đám tang, họ hàng ngồi lại bàn chuyện hậu sự. Mẹ tôi ngồi lặng lẽ một góc, mắt sưng húp, tay run run lần tràng hạt. Tôi ở bên mẹ suốt mấy ngày, lo cơm nước, tiếp khách, dọn dẹp. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ: Giờ chỉ còn mẹ, mình phải thay bố gánh vác tất cả.

Một tuần sau, chú Ba – em ruột của bố – đề nghị mở di chúc.

“Anh Hai có để lại giấy tờ, nói rõ chuyện nhà cửa, đất đai. Làm sớm cho rõ ràng, tránh sau này anh em mất lòng.”

Tôi gật đầu. Thật lòng, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tranh giành. Ngôi nhà này, dù tôi bỏ tiền sửa, nhưng bố mẹ còn thì vẫn là của bố mẹ. Sau này mẹ ở đâu, tôi cũng theo đó mà lo.

Buổi công bố di chúc diễn ra trong gian phòng khách còn mùi sơn mới. Ngôi nhà hơn 600 triệu tôi bỏ tiền sửa, giờ trông khang trang, sáng sủa. Tôi nhìn quanh, bất giác nhớ lại cảnh bố đứng chống gậy, cười hiền khi căn nhà hoàn thiện.

Luật sư mở tập hồ sơ, đọc chậm rãi.

“Tôi, ông Nguyễn Văn H…, trong trạng thái minh mẫn, lập di chúc này…”

Tôi nghe rất bình thản, cho đến khi câu tiếp theo vang lên.

“Toàn bộ căn nhà và mảnh đất hiện tại… tôi để lại cho con trai út.”

Tai tôi ù đi.

Em trai tôi ngồi đối diện, cúi đầu, không nói gì.

Luật sư tiếp tục:

“Con gái lớn đã lập gia đình, có cuộc sống ổn định trên thành phố, không cần chia phần nhà đất. Tôi mong con hiểu cho bố.”

Không khí trong phòng đông cứng.

Tôi cảm giác như ai đó vừa rút cạn không khí khỏi lồng ngực mình.

Hơn 600 triệu.
Mười mấy năm tích góp.
Những đêm tăng ca, những lần vay mượn, những áp lực tôi tự gánh…

Tất cả bỗng chốc trở thành chuyện không cần ghi nhận.

Tôi không khóc. Thậm chí, tôi còn gật đầu.

“Con hiểu.”

Mọi người thở phào. Có người nhìn tôi với ánh mắt thương hại, có người coi đó là điều hiển nhiên. Em trai tôi lúng túng, nhưng cũng không nói gì.

Buổi tối hôm đó, tôi thu dọn đồ, chuẩn bị quay lại thành phố. Trước khi đi, tôi vào phòng bố lần cuối. Trên bàn thờ, di ảnh bố đặt chính giữa.

Tôi đứng rất lâu.

Rồi tôi cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Không ai biết rằng, trong nụ cười ấy, có bao nhiêu thứ đã chết.

Tôi nhớ lại những lần bố gọi điện giục tôi gửi tiền sửa nhà.
Nhớ những lần bố nói: “Nhà này để lại cho thằng Út, nó ở quê chăm bố mẹ.”
Nhớ cả câu nói mà khi ấy tôi cho là vô tư: “Con gái lớn rồi, coi như trả hiếu cho bố mẹ là được.”

Hóa ra, ngay từ đầu, mọi thứ đã được định đoạt.

Trên đường ra bến xe, tôi gửi cho em trai một tin nhắn:

“Nhà cửa em cứ ở. Chị không tranh.”

Em trả lời gần như ngay lập tức:

“Em cảm ơn chị.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, khẽ thở ra.

Từ hôm đó, tôi không gửi thêm một đồng nào về quê nữa.
Không sửa nhà.
Không đóng tiền thuốc.
Không gánh trách nhiệm thay ai cả.

Mẹ tôi sau này gọi điện, than thở đủ điều. Tôi vẫn nghe, vẫn hỏi han, nhưng không còn lao vào cứu vớt như trước.

Có những người nghĩ rằng, cho đi là hiếu thảo.
Nhưng ít ai hiểu, cho đi mà không được tôn trọng, đó là tự cắt thịt mình dâng lên người khác.

Nụ cười cuối cùng của tôi hôm công bố di chúc…
Không phải là cam chịu.

Mà là dấu chấm hết cho một người con luôn sống bằng chữ “nhẫn”.

Bài viết mới

  • ‼️CÔNG AN VÀO CUỘC XỬ LÝ VỤ NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ HÀNH HUNG TẠI CHUNG CƯ Ở HÀ NỘI
  • Người phụ nữ bị hanhhung ở chung cư Trần Hữu Dực đã nhập viện, đoạn camera 5 phút đủ sức đưa cả nhà hàng xóm mất Tết: Xem mà phẫn nộ
  • Xôn xao cảnh cô dâu, chú rể bị tặng m:ắm🦞 ngay trên sân khấu lễ cưới ở Ninh Bình: Công an vào cuộc, đã tìm ra hung thủ, hé lộ nguyên nhân sự việc
  • Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn…khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng…
  • Tôi bị chị chồng cấ::m dự đám cưới vì “ngh::èo h::èn” và cái cúi chào của chú rể khiến cả họ nhà chồng ng::ã ng::ửa

Bình luận gần đây

Không có bình luận nào để hiển thị.

Lưu trữ

  • Tháng 1 2026
  • Tháng 12 2025
  • Tháng mười một 2025
  • Tháng 10 2025
  • Tháng 9 2025
  • Tháng 8 2025
  • Tháng 7 2025
  • Tháng 6 2025
  • Tháng 3 2025
  • Tháng 2 2025
  • Tháng 1 2025
  • Tháng 12 2024
  • Tháng 10 2024

Danh mục

  • Chưa phân loại
©2026 Tin Nhanh 24/7 | Design: Newspaperly WordPress Theme
Popup ×