Con gà trống hỏi cưới và lời tuyên bố động trời của nhà gái

Căn nhà nhỏ của gia đình Lan rộn ràng dọn dẹp từ sáng sớm. Chẳng là hôm nay gia đình nhà bạn trai sẽ sang nhà Lan để hỏi cưới cô. 2 người yêu nhau đã 2 năm, đến được ngày hôm nay cũng nhiều sóng gió lắm. Khó khăn cũng bởi Lan đã có bầu 2 tháng.
Dù bụng Lan đã lùm lùm, cha mẹ cô vẫn cố lo chu đáo để giữ thể diện cho con gái trong ngày nhà trai sang hỏi cưới. Ai ngờ khi đoàn nhà trai đến, cả họ đi chỉ lèo tèo vài người, mà quà cưới thì… một con gà trống buộc dây, lông lá xác xơ.
Mẹ Lan nhìn mâm sính lễ, đỏ mặt xấu hổ. Nhưng bà nén nhịn, vì thương con gái chửa trước, giờ đành nhún nhường để con có danh phận.
Khi ngồi xuống mâm, bà Hường – mẹ của Hùng (bạn trai Lan) – nhìn quanh, giọng chua ngoa:
– Nhà gái nghèo quá, chẳng có gì. Con tôi nó rước là may cho cô Lan rồi. Con bé lại chửa trước cưới, chứ nhà khác thì cho tự đẻ, tự nuôi, chả ai thèm rước.

Không khí trong nhà lập tức căng như dây đàn. Mặt Lan tái mét, đôi mắt đỏ hoe. Chưa dừng lại, bà Hường liếc về phía bụng Lan, cười nửa miệng:
– Mà cũng chưa biết chửa trai hay gái. Nếu không sinh được cháu trai để nối dõi, thì cứ xác định chỉ làm osin trong nhà tôi thôi. Con trai tôi thừa sức lấy vợ khác.
Tiếng xì xào vang lên. Người nhà gái ai cũng tức giận, nhưng chưa kịp phản ứng thì Lan òa khóc, cúi gằm mặt.
Ông đứng phắt dậy, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt sắc như d/ao:
– Bà nói đủ chưa? Con gái tôi có chửa trước cưới là do ai? Do thằng con trai quý hóa của bà! Nó làm thì nó phải chịu, chứ không phải cái cớ để nhà bà khinh rẻ con bé.
Không khí chết lặng. Cả họ nhà trai cúi gằm mặt.
Ông Thịnh tiếp tục, giọng rắn rỏi:
– Đem đúng một con gà trống sang mà đòi hỏi cưới, còn mở miệng nói con tôi là osin, rồi dọa nạt chuyện trai – gái nối dõi? Xin lỗi, chúng tôi không bán con, càng không gả con vào cái nhà coi thường người khác như vậy!
Ông chỉ thẳng ra cửa:
– Mang gà về, cưới xin gì khỏi bàn. Con gái tôi có chửa thì vẫn còn cha mẹ, vẫn có gia đình lo. Thằng Hùng nhà bà không xứng đáng làm rể nhà này.
Cả gian nhà sững sờ. Lan bật khóc, nhưng lần này là vì hạnh phúc khi nghe bố lên tiếng bảo vệ mình.
Nhà trai xấu hổ đến mức ôm con gà, lặng lẽ kéo nhau về trong sự chỉ trỏ của hàng xóm. Nhưng nhà chú rể vừa đi được chừng 500m thì nhận tin sét đánh. Không ai ngờ ở nhà bố Hùng đã bị đột quỵ nhưng đến giờ mọi người mới phát hiện ra và tất cả đã quá muộn.
Sau buổi hỏi cưới đầy nh/ục nh/ã đó, Lan quyết định chia tay Hùng. Dù mang thai, cô vẫn ngẩng cao đầu bước đi, vì biết mình có cha mẹ đứng sau che chở. Còn nhà Hùng thì đổ lỗi cho vì Lan mà bố Hùng mới bị đột quỵ nằm li/ệt 1 chỗ nên cũng kiên quyết không nhận con nhận cháu.
Ngày sinh con, Lan tự tay ôm đứa bé đỏ hỏn vào lòng, nước mắt tuôn trào. Cô đặt tên con là An – mong một đời yên lành, vững chãi.
Nuôi con một mình không dễ. Vừa đi làm thuê vừa chăm con nhỏ, Lan gầy rộc người. Nhưng mỗi lần con cười bi bô gọi “mẹ”, cô lại có thêm sức mạnh. Bố mẹ Lan cũng thay phiên chăm cháu, tình thương chan chứa bù đắp mọi thiếu thốn.
Không cam chịu số phận, Lan học thêm nghề may, rồi mở tiệm nhỏ. Từ vài cái áo sửa vặt, dần dần cô có cửa hàng may đo riêng, khách khứa ngày một đông.
Trong khi đó, Hùng và mẹ anh ta lại lâm vào cảnh lao đao. Sau khi Lan rời bỏ, Hùng lấy vợ khác, nhưng cuộc sống lục đục, làm ăn thất bát. Vợ bỏ bố mất, tài sản chẳng có gì anh ta thành kẻ lang thang, suốt ngày làm bạn với rượu. Mẹ anh ta vốn kiêu ngạo, nay phải sống khốn khổ, đến con gà cũng chẳng còn để khoe khoang.
Một chiều nọ, Lan đưa bé An – giờ đã 7 tuổi, lanh lợi, đẹp trai như thiên thần – đi dự lễ hội ở làng. Tình cờ, Hùng xuất hiện, gầy guộc, ánh mắt thất thần. Nhìn thấy con trai ruột mình, Hùng sững người. Nhưng bé An chỉ nắm chặt tay mẹ, gọi:
– Mẹ ơi, mình về thôi. Con không thích người lạ nhìn con như vậy.
Linh cảm đau đớn khiến Hùng rơi nước mắt, nhưng Lan chỉ lạnh lùng:
– Anh đã bỏ lỡ quyền làm cha từ cái ngày mẹ anh mang gà đến hỏi cưới rồi. Từ nay, con tôi không cần một người cha như thế.
Rồi cô dắt con đi, dáng vẻ kiêu hãnh, để lại Hùng đứng chôn chân giữa đám đông.